Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 204: Cô Tô Vân Vương



 

“Tộc nhân Cô Tô sau khi rời khỏi đây ban đầu vẫn đoàn kết một lòng, nhưng về sau mọi người tản đi các nơi phát triển, lại trải qua nhiều lần chiến loạn, rất nhiều tộc nhân Cô Tô đã mất liên lạc.” Cô Tô Tiêu Hành lắc đầu, trong lòng rất tiếc nuối.

 

Ông nhìn Mục Khải Chiến: “Còn về việc lời ta nói có thật hay không, ta nghĩ bản thân cô chủ có thể chứng minh. Lúc các cậu vào đã thử rồi đấy, chỉ có m.á.u của cô chủ mới mở được cơ quan lối vào. Không chỉ thế, các cơ quan ở đây đều phải dùng m.á.u của cô chủ mới ngăn cản chúng khởi động.”

 

“Đây là cơ quan thuật nhà ai vậy? Ông già này chưa từng nghe nói từ cổ chí kim có ai đạt đến trình độ cơ quan thuật như thế này.” Thánh Nông Y cũng cảm thấy kinh ngạc không thôi.

 

“Đây là cơ quan thuật của Vương gia nhà ta.” Cô Tô Tiêu Hành rất đắc ý nói. “Cơ quan thuật Mặc gia chắc các người từng nghe rồi chứ!”

 

“Vương gia nhà ta từ nhỏ đã đặc biệt hứng thú với mấy thứ này, ngài ấy đi tìm các loại vật liệu để chế tạo cơ quan. Tuy nhiên Vân Vương rất ít khi sử dụng cơ quan thuật của mình ở thời đại đó. Thái t.ử lúc bấy giờ vốn đã kiêng kỵ ngài ấy rất nhiều, nên ngài ấy đã giấu đi một số năng lực của mình.”

 

“Những thứ này đều là do Vân Vương làm sau khi đến đây ẩn cư. Còn về việc tại sao lại có chức năng nhận diện huyết mạch thì ta cũng không biết.” Cô Tô Tiêu Hành nhún vai. Dù sao tư tưởng ông được dạy từ nhỏ là Vân Vương và Vương phi không gì không làm được.

 

“Ồ.” Tô Ngọc gật đầu, cô ôm quả trứng trong lòng: “Vậy cái này ấp thế nào ạ? Quả trứng này ở đây bao lâu rồi, sao vẫn chưa nở thế?” Tô Ngọc trong lòng có chút lo lắng.

 

“Cái này ta cũng không biết.” Về khoản này ông thực sự bó tay, sách cổ ghi chép về hai con rắn đỏ tím rất ít.

 

“Vậy à!” Tô Ngọc thất vọng. Vậy phải làm sao bây giờ? Tổ tiên phù hộ, ngàn vạn lần đừng là trứng c.h.ế.t nhé!

 

“Ông Thánh Long thì sao? Ông xem trong sách kia có ghi cách ấp không?” Thánh Nông Y tiếc nuối lắc đầu, ánh mắt Tô Ngọc thoáng vẻ thất vọng.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

“T.ử Lưu Ly, mày có cách không?” Cô bóp nhẹ thân hình nhỏ bé của T.ử Lưu Ly, giờ e là chỉ có T.ử Lưu Ly mới hiểu rõ thôi, dù sao cũng cùng loài mà.

 

“Xè xè.” T.ử Lưu Ly quấn quanh quả trứng thè lưỡi, nghe vậy gật đầu. Rắn cái nở muộn hơn rắn đực, quả trứng này ít nhất cũng ở đây mấy trăm năm rồi, chắc sắp ra rồi.

 

“Thật á! Tốt quá T.ử Lưu Ly, mày đúng là ngôi sao may mắn của tao và Thỏ Trắng nhỏ.” Tô Ngọc vui sướng hôn nó một cái. Xem biểu hiện này của T.ử Lưu Ly thì quả trứng này vẫn còn sống.

 

“Xè xè ~” T.ử Lưu Ly vỗ vỗ tay Tô Ngọc, sau đó chỉ chỉ vào đóa sen đỏ như m.á.u kia.

 

“Mày bảo tao mang cái kia theo à?” Tô Ngọc chỉ vào mũi mình.

 

“Xè xè.” T.ử Lưu Ly vui vẻ gật đầu, hoa đó lúc rắn con ra đời có tác dụng lớn lắm đấy.

 

“Được rồi, Thỏ Trắng nhỏ anh cầm trứng đi.” Cẩn thận đặt quả trứng trong tay vào lòng Mục Khải Nguyệt, Tô Ngọc đi đến bên hồ bạch ngọc, dùng hai tay nâng đóa sen lên, mùi hương lạ lùng tỏa ra từ hoa sen thoang thoảng nơi ch.óp mũi.

 

Tô Ngọc nâng nó lên ngắm nghía, cây sen này mọc rất to, màu sắc này cô chưa từng thấy bao giờ, chắc cũng là do màu đỏ kia.

 

“Chúng ta đi thôi.”

 

“Đừng mà! Ít nhất cũng lấy chút đồ chứ, ở đây có nhiều bảo bối thế này, các người cũng không ngại tôi lấy chút ít đâu nhỉ. Nhìn xem, tôi vì đến đây mà bị thương đầy mình, thế nào cũng phải bồi thường chút chứ.” Trần Trường Ca làm mặt quỷ với Tô Ngọc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Gâu gâu ~” Tiểu Nguyệt Nha ngậm một vật đi về phía Tô Ngọc, đặt xuống đất đẩy về phía chân cô, đôi mắt mong chờ nhìn cô.

 

Tô Ngọc cúi xuống nhặt lên, hóa ra là một con sói trắng bằng ngọc, nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay, nhưng trắng sáng như thật, cầm trong tay khiến người ta thích không nỡ buông.

 

“Mày muốn cái này à?” Tô Ngọc cầm lên hỏi Tiểu Nguyệt Nha. Tên này vừa vào đã chạy lung tung, lượn lờ khắp đại điện một vòng, thế mà tìm được món đồ chơi nhỏ này.

 

“Gâu gâu.” Cái đuôi phía sau Tiểu Nguyệt Nha vẫy tít mù. Cái này giống hệt vợ nó, tiếc là không có cái nào giống nó, nếu không nó đã ngậm hai cái rồi.

 

“Được rồi, mày cũng khéo chọn thật, tìm cái giống hệt vợ mày luôn.” Tô Ngọc bật cười.

 

“Cái đó, Lão Tiêu, mấy thứ này có thể lấy đi không?” Tô Ngọc nhìn Cô Tô Tiêu Hành. Cô không hiểu mấy thứ này, nhưng đồ ở đây cô cũng không định mang ra ngoài. Cô cũng chẳng thiếu tiền, không cần thiết phải đem đồ của tổ tiên đi bán, thà cứ để ở đây vừa an toàn lại có ý nghĩa kỷ niệm.

 

“Cô chủ, nơi này là kho báu của Vân Vương và Vương phi, ta không có quyền quyết định, tất cả tùy ý cô chủ.” Cô Tô Tiêu Hành đứng một bên cung kính nói. Từ lúc mở nơi này và nhỏ m.á.u của cô vào, cung điện này đã thuộc về Tô Ngọc.

 

“Ừ, tôi biết rồi. Đồ đạc ở đây cũng nhiều, thế này đi, trừ những thứ như tượng cơ quan và thẻ tre, chỉ cần không phải đồ cấm kỵ của gia tộc Cô Tô không thể mang ra ngoài, còn lại mọi người cứ chọn một món mang đi đi, cũng không thể để mọi người đi một chuyến tay không được.”

 

Tô Ngọc nghĩ nghĩ rồi nói: “Nhưng chỉ được lấy một món thôi nhé!” Lời này là nói với Thánh Nông Y và Trần Trường Ca, hai tên này có tiền án.

 

Nghe thấy lời Tô Ngọc, Tiểu Nguyệt Nha vui vẻ ngậm con sói ngọc chạy đến bên cạnh Tiểu Tinh Nhi. Cái này vợ nó cầm, nó còn phải đi tìm một món đồ mình thích nữa, đồ ở đây nó đều thích cả.

 

Tiểu Tinh Nhi nhìn nó vẫy đuôi với vẻ mặt ‘mau khen em đi’, bèn giơ chân vỗ vỗ cái đầu ch.ó xù lông của nó.

 

Báo Ca vẫy đuôi, cũng dẫn Lam đi xem có món đồ nào mình thích không. Hai con báo một lớn một nhỏ sóng vai đi, thỉnh thoảng cái đuôi vẫy vẫy lại quấn vào nhau.

 

Thấy chúng đều đi tìm, Tô Ngọc cũng nắm tay Mục Khải Nguyệt đi dạo trong cung điện. Cô đưa Mục Khải Nguyệt đến bức tường đựng thẻ tre, thẻ tre ở đây xếp đầy khoảng bốn năm tầng. Một tay cầm hoa sen, một tay tùy ý rút một cuộn ra mở, bên trên viết toàn chữ phồn thể, chữ triện nhỏ xíu. Tô Ngọc ngẩn người, hình như cô không biết đọc a!

 

Nhưng chữ viết khá đẹp, nhìn như những đóa hoa xinh xắn, nét chữ thanh tú, giữa các hàng chữ toát lên vẻ dịu dàng nhưng phóng khoáng, lại không mất đi sự kiêu hãnh, chắc là do một nữ t.ử viết.

 

“Lão Tiêu, hay là ông dịch giúp tôi đi?” Tô Ngọc nhìn ông mong chờ.

 

Cô Tô Tiêu Hành lắc đầu: “Những cuốn sách này đều do Vương gia và Vương phi viết, ta không có tư cách đọc. Nhưng cô chủ à, ta có thể dạy cô học chữ.”

 

“Không cần đâu, mấy chữ này nhìn khó quá!” Nét chữ làm cô hoa cả mắt, giờ cô đột nhiên cảm thấy người phát minh ra chữ giản thể thật quá vĩ đại.

 

“Đây là điều cô chủ bắt buộc phải học. Những cuốn sách này, cô cũng bắt buộc phải xem hết.” Cô Tô Tiêu Hành không lay chuyển, kiên định nhìn cô. “Đây là nhiệm vụ của ta, sau này ta sẽ sắp xếp lịch học cho cô.”

 

Tô Ngọc trừng lớn mắt, há hốc mồm: “Không phải chứ, còn thế này nữa sao? Có thể không học không?”

 

“Không được. Nhưng mà...” Cô Tô Tiêu Hành nhìn Mục Khải Nguyệt: “Cô cũng có thể đợi cậu ta giải độc xong rồi cùng bạn đời học chung.”