Tô Ngọc động lòng. Cái này được đấy, đợi Thỏ Trắng nhỏ giải độc xong, chắc chắn anh ấy cái gì cũng phải học lại từ đầu. Nhưng cô lại hơi lo lắng, nếu trí thông minh của Thỏ Trắng nhỏ phục hồi bình thường, thì mức độ tiếp nhận thế giới bên ngoài của anh ấy sẽ thế nào đây?
Thôi kệ, cứ từ từ từng bước một vậy, chỉ cần giải được độc, chuyện gì cũng dễ nói.
Ngón tay Tô Ngọc vuốt ve quả trứng trắng trong lòng Mục Khải Nguyệt: “Tiểu gia hỏa, ngươi phải mau ch.óng ra đời đấy nhé!”
“Xong chưa? Nhanh lên chuẩn bị về thôi!” Tô Ngọc hô lớn với mọi người. Bông sen này phải nhanh ch.óng mang về.
Hiện tại không thể bỏ vào không gian, Tô Ngọc sợ thứ này rời nước sẽ héo, trong lòng bàn tay lặng lẽ thấm ra nước không gian để nuôi dưỡng nó.
“Sắp rồi, sắp rồi!” Trần Trường Ca khệ nệ ôm một cái bình hoa ngọc lam chạm rỗng cao đến nửa người, trong mắt không giấu được vẻ đắc ý.
“Hừ hừ, cô chẳng phải keo kiệt chỉ cho chúng tôi lấy một món sao? Tôi lấy một món này cho cô đau lòng c.h.ế.t luôn.” Nói xong hắn kiêu ngạo hừ một tiếng, đặt cái bình xuống đất.
Tô Ngọc: “...” Thật muốn đ.á.n.h c.h.ế.t hắn.
“Ha ha ha... Thằng nhóc thối mắt nhìn cũng được đấy, nhưng cái này của ta còn tốt hơn.” Thánh Nông Y cười hì hì, lấy ra một chiếc hộp gỗ màu nâu đen mở ra, bên trong là một chuỗi hạt đeo tay.
Mỗi viên hạt đều tròn vo, tổng cộng bảy viên, trong suốt sáng long lanh nhưng màu sắc lại khác nhau. Khó nhất là bên trong mỗi viên hạt cư nhiên lại có một đóa sen vàng đang nở rộ.
Cô Tô Tiêu Hành nhìn thấy vật ông lấy ra cũng phải kinh ngạc trong giây lát. Lão già này vận may không tồi, thế mà tìm được bảo bối như vậy. Chậc, ông cũng muốn cướp lấy.
“Đây là cái gì?” Trần Trường Ca đưa tay định chạm vào, lại bị Thánh Nông Y tát một cái bay tay.
“Đừng có động tay động chân, hỏng của ta bây giờ.” Thánh Nông Y cẩn thận đặt lại vào hộp, sự hưng phấn trong mắt ai cũng thấy được.
“Cái gì chứ, chẳng phải mấy hạt châu rách thôi sao, chạm chút thì làm sao!” Trần Trường Ca xoa chỗ bị đ.á.n.h, bĩu môi không phục nói.
“Hạt châu rách cái gì, không hiểu đừng nói bậy.” Thánh Nông Y hung hăng trừng hắn một cái.
“Đây chính là xá lợi t.ử đấy. Nhìn xem bảy viên này tỷ lệ và hình dáng đều là cực phẩm, quan trọng nhất là đóa sen vàng bên trong kia kìa. E là chỉ có cao tăng đắc đạo mang đại công đức mới có được xá lợi t.ử như vậy thôi!”
“Hóa ra đây là xá lợi t.ử à!” Tô Ngọc hiểu ra gật đầu, mắt cứ nhìn chằm chằm ông. Ừm, có chút hối hận rồi, hay là cướp lấy cho Thỏ Trắng nhỏ đeo, nghe nói thứ này có thể trừ tà phù hộ bình an.
“Nhìn cái gì? Ta...” Thấy ánh mắt của Tô Ngọc, Thánh Nông Y như gặp ma vội ôm c.h.ặ.t hộp xá lợi t.ử vào lòng, sợ Tô Ngọc cướp mất.
Tô Ngọc tiếc nuối thu hồi tầm mắt. Haizz tiếc thật. Cô lại nhìn sang Mục Khải Chiến: “Đại ca, anh lấy gì thế?”
Mục Khải Chiến mở tay ra, hắn lấy một con d.a.o găm bằng xương, một con d.a.o găm xương còn cứng và sắc bén hơn cả d.a.o quân dụng của hắn. Dao găm xương dài hơn d.a.o quân dụng hắn dùng vài cm, màu đen nhánh, vỏ d.a.o cũng làm bằng xương.
“Đây là cái gì? Nhìn như d.a.o găm ấy nhỉ?”
“Ừ, cũng không biết là xương gì làm ra, nhưng lại sắc bén hơn d.a.o quân dụng anh dùng.” Hơn nữa hắn cầm trong tay cảm giác rất thuận tay, trong lòng cũng rất thích con d.a.o găm xương này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngọc nhướng mày: “Xem ra đại ca tìm được món đồ ưng ý rồi. Chúng ta chọn thêm quà cho ông bà và nhóm Hoa Tuân nữa đi, dù sao ở đây nhiều bảo bối thế này, để đây cũng là đóng bụi thôi.”
“Được, Hoa Tuân, ông bà nội và ông Mạc để anh chọn, em chọn cho bà Mạc và những người khác đi.”
Mục Khải Chiến gật đầu. Vừa nãy lúc quay lại hắn nhìn thấy một chiếc quạt xương màu huyết dụ, mặt quạt được tạo thành từ những thanh xương chạm rỗng sắc bén, hơn nữa...
Đi đến chỗ để quạt xương, hắn cầm chiếc quạt này mở ra. Mặt quạt đỏ như m.á.u, hoa văn chạm rỗng như những lá bùa bí ẩn. Cầm trong tay rất nhẹ. Khép quạt lại, nhẹ nhàng ấn vào một cái lẫy ở chuôi quạt, chiếc quạt bỗng chốc biến thành một thanh đoản kiếm, lưỡi kiếm lóe lên hàn quang, vừa nhìn đã biết không phải vật tầm thường.
Mục Khải Chiến nhếch mép, cậu ta nhất định sẽ thích món quà này.
Chọn xong quà cho mọi người trong nhà, Tô Ngọc nhìn đồ vật đám thú cưng chọn, hầu như đều là tượng ngọc hoặc tượng gỗ có hình dáng giống chúng. Tiểu Nguyệt Nha ban đầu chọn con sói ngọc trắng kia giờ đang ở trong miệng Tiểu Tinh Nhi, nó thì ngậm một quả cầu gỗ được mài giũa rất nhẵn bóng. Tô Ngọc đoán tên này chắc chắn lấy về để chơi.
Lúc đi ra dễ dàng hơn nhiều. Cho đến khi ra khỏi nhà trúc, Tô Ngọc cầm quả cầu cơ quan đã mở ra, vô cùng oán hận nhìn đám chim gỗ lẽo đẽo theo sau m.ô.n.g mình.
“Để chúng nó đi theo thế này có ổn không ạ?” Tô Ngọc chỉ mấy con chim hỏi Cô Tô Tiêu Hành, nhỡ đâu mấy con này mất khống chế bay ra ngoài làm người ta bị thương thì sao.
“Cơ quan ở đó đã bị các người phá hủy rồi, muốn chúng quay lại thì chỉ có nước cô tự mình học được cơ quan thuật.”
“Vân Vương cả đời chưa từng thu đồ đệ, người biết cơ quan thuật của ngài ấy đại khái chỉ có hai người con trai, nhưng truyền thừa qua bao thế hệ, lại trải qua nhiều biến động như vậy, giữ lại được bao nhiêu cũng chưa biết.”
“Cho nên, cô cứ ngoan ngoãn học cổ văn với ta, sau đó tự mình đi học cơ quan thuật Vân Vương để lại đi, đây là cơ hội người khác muốn cũng không được đấy.” Thế mà con bé này còn chê phiền phức.
“Được được, vẫn là giải độc cho Thỏ Trắng nhỏ trước đã, còn cả chuyện nhà họ Âu nữa, nếu không cháu học cũng không yên tâm nổi.”
Tô Ngọc cười hì hì nói. Thật ra cô cũng rất muốn học mấy thứ đó, dù sao có thêm một kỹ năng bảo mệnh, sau này gặp chuyện gì cũng không chịu thiệt.
Bên này vì tìm được rắn đỏ nên mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhưng có người lại không vui nổi.
Thư phòng nhà họ Âu, Âu Chấn Thiên nôn nóng đi đi lại lại: “Đại sư sao mãi vẫn chưa về, Phàm Nhi, con nói xem liệu có xảy ra chuyện gì không?”
“Ba đừng lo lắng, đối phó với người phụ nữ Tô Ngọc này con không lo đại sư sẽ thất thủ, nhưng mấy con thú bên cạnh cô ta lại là xương cứng, có khả năng đại sư bị mấy con đó cầm chân.”
Âu Thần Phàm thì bình tĩnh hơn nhiều, nhưng đôi mắt âm hiểm khi nhắc đến Tô Ngọc và thú cưng của cô lóe lên vẻ oán độc. Lũ súc sinh đó năm lần bảy lượt phá hỏng chuyện tốt của hắn, hại hắn mất đi không ít nhân lực, giờ hắc đạo lại do bang Ám Dạ tiếp quản, một số việc làm ăn cũng khó khăn hơn.
Còn chuyện ở Cục cảnh sát cũng kỳ lạ, đúng lúc mấu chốt này lại tra ra Cục phó nhận hối lộ và cách chức ông ta, hại những mối quan hệ trước kia của hắn đứt đoạn. Hơn nữa tên mới đến căn bản không nể mặt nhà họ Âu, xảo quyệt vô cùng.
“Vậy phải làm sao? Mấy con thú của con nha đầu tiện nhân đó khó đối phó lắm.” Âu Chấn Thiên nhíu mày.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Ba cũng không cần lo lắng, cho dù lợi hại đến đâu thì thú Tô Ngọc nuôi đa phần là hình thể lớn, gặp phải độc trùng của đại sư thì chỉ có đường c.h.ế.t. Nếu chúng ta không có được mấy con thú đó, vậy thì hủy diệt tất cả.” Hừ, hắn muốn xem Tô Ngọc kia có bản lĩnh gì.
Được Âu Thần Phàm phân tích như vậy, Âu Chấn Thiên trong lòng yên tâm hơn chút, chỉ là đại sư chưa về thì ông ta vẫn chưa thể hoàn toàn an tâm.