Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 21: Tôn Thục Phương qua đời



"Hộc hộc..." Tô Ngọc thở hổn hển chạy đến bên giường Tôn Thục Phương, quả nhiên thấy Mục Khải Nguyệt đang quỳ ngơ ngác trước giường bà, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi không ngừng.

 

"Cái Ngọc đến rồi, mau vào xem bà đi." Những người đứng trong phòng thấy Tô Ngọc liền nhường đường cho cô.

 

Đi đến bên giường, Tô Ngọc ôm lấy Mục Khải Nguyệt, vỗ nhẹ lưng cậu an ủi: "Thỏ Trắng Nhỏ ngoan, đừng khóc nữa."

 

"Ngọc... Ngọc Ngọc." Nhìn thấy Tô Ngọc, Mục Khải Nguyệt ôm chầm lấy cô, vùi đầu vào vai cô khóc nức nở.

 

"Ngọc... cháu gái." Tôn Thục Phương khó nhọc vươn tay, giọng khàn khàn yếu ớt gọi cô.

 

"Bà Tôn, bà thấy thế nào rồi ạ?" Tô Ngọc vội vàng nắm lấy bàn tay bà đưa tới.

 

"Cháu gái, bà... không xong rồi. Tiểu Nguyệt... xin... xin nhờ cháu. Đầu... đầu giường có... tín... tín vật của Khải Nguyệt, nó đeo từ nhỏ... lớn lên sợ mất nên... nên tháo ra... xuống. Cháu cất... cất kỹ nhé." Tôn Thục Phương dùng đôi mắt vẩn đục mong chờ nhìn Tô Ngọc, bàn tay khô héo run rẩy chỉ vào đầu giường. Điều duy nhất bà còn vướng bận trên đời này chính là Mục Khải Nguyệt.

 

"Vâng, cháu sẽ lấy ra cất giữ giúp Thỏ Trắng Nhỏ. Cho dù bà không nói, cháu cũng sẽ chăm sóc Thỏ Trắng Nhỏ, chăm sóc cả đời." Tô Ngọc nghiêm túc nhìn Tôn Thục Phương.

 

"Vậy thì tốt... vậy..." Chưa nói hết câu, bàn tay bà nắm lấy tay Tô Ngọc đã buông thõng, đôi mắt nhắm nghiền. Tô Ngọc cũng trào nước mắt.

 

"Bà ơi, bà ơi đừng bỏ Nguyệt Nguyệt... Huhu, bà ơi." Thấy bà nhắm mắt, Mục Khải Nguyệt gục lên người bà khóc lớn.

 

Tô Ngọc cũng không ngăn cản, để cậu khóc cho thỏa cũng tốt, chỉ biết vuốt ve lưng cậu hết lần này đến lần khác, âm thầm an ủi.

 

"Các thím giúp cháu thay quần áo cho bà với ạ." Thấy Mục Khải Nguyệt khóc một lúc, Tô Ngọc lấy lại tinh thần chuẩn bị hậu sự cho bà Tôn. Cô tìm kiếm một lúc ở đầu giường bà, tìm thấy một chiếc hộp gỗ mộc mạc dưới gối, nắm c.h.ặ.t trong tay.

 

"Cháu đưa Khải Nguyệt ra ngoài trước đi, ở đây để bọn thím lo."

 

"Mau đi đi, đừng để nó khóc hỏng người, thằng bé này tội nghiệp quá."

 

"..."

 

"Vậy cháu cảm ơn mọi người ạ." Tô Ngọc đứng dậy, cúi đầu cảm ơn mọi người.

 

"Ôi dào, con bé này làm gì thế." Thím Ba vội đỡ Tô Ngọc dậy.

 

"Đây là điều nên làm mà thím. Vậy cháu đưa Thỏ Trắng Nhỏ ra ngoài trước."

 

"Đi đi."

 

Cảm ơn xong, cô đi đến bên cạnh Thỏ Trắng Nhỏ, vỗ nhẹ lưng cậu: "Thỏ Trắng Nhỏ, chúng ta ra ngoài trước nhé, đợi các thím thay đồ cho bà xong rồi lại vào."

 

"Ngọc... Ngọc Ngọc." Ôm chầm lấy Tô Ngọc, Mục Khải Nguyệt càng muốn khóc hơn. Bà nội cũng không cần cậu nữa, cậu chỉ còn lại mỗi Ngọc Ngọc thôi.

 

"Ngoan, đi thôi." Mục Khải Nguyệt quá nặng, Tô Ngọc đành phải nửa dìu nửa kéo cậu ra khỏi phòng.

 

Đưa Mục Khải Nguyệt về phòng cậu, đặt cậu ngồi lên giường, Tô Ngọc đi rót một cốc nước không gian: "Thỏ Trắng Nhỏ, uống chút nước nhé."

 

Mục Khải Nguyệt không nhận cốc nước, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy Tô Ngọc: "Ngọc Ngọc, bà nội cũng không cần tôi nữa, tôi chỉ còn Ngọc Ngọc thôi, tôi sẽ ngoan mà." Đừng bỏ rơi Nguyệt Nguyệt.

 

Đặt cốc nước xuống, Tô Ngọc cũng ôm lấy Mục Khải Nguyệt: "Bà nội đi tìm người thân của bà rồi, anh chẳng phải vẫn còn tôi sao? Tôi sẽ luôn ở bên Thỏ Trắng Nhỏ."

 

Nghe Tô Ngọc nói, Mục Khải Nguyệt siết c.h.ặ.t vòng tay ôm cô, vùi đầu vào lòng cô, nước mắt càng tuôn rơi dữ dội: "Ngọc Ngọc nói rồi nhé, sẽ không... sẽ không rời bỏ Nguyệt Nguyệt, phải mãi mãi... mãi mãi ở bên nhau."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Được, Ngọc Ngọc sẽ mãi mãi ở bên Thỏ Trắng Nhỏ." Đặt cằm lên đầu Mục Khải Nguyệt, Tô Ngọc cứ thế ôm cậu.

 

Tô Ngọc ôm Mục Khải Nguyệt cho đến khi người tê cứng, Mục Khải Nguyệt cũng không còn động tĩnh gì, bên tai truyền đến tiếng thở đều đều và tiếng nấc nhẹ, cậu đã ngủ rồi.

 

Tô Ngọc nhẹ nhàng đặt cậu nằm xuống giường, đắp chăn cẩn thận, vén tóc mái trên trán cậu ra. Mắt cậu vì khóc quá nhiều nên hơi sưng, Tô Ngọc lấy khăn thấm nước nhẹ nhàng lau cho cậu.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Trên đường về cô đã suy nghĩ rất nhiều, vẫn luôn cho rằng mình chỉ coi cậu như em trai, nhưng khi nghĩ đến việc Thỏ Trắng Nhỏ sẽ rất đau lòng, tim cô cũng đau theo. Cô nghĩ, cô đã thích chàng trai to xác sạch sẽ này rồi. Từ bao giờ nhỉ? Có lẽ là lúc cứu cậu lên và bị cậu hôn, có lẽ là lúc cậu làm nũng với cô, có lẽ là lúc cậu toàn tâm toàn ý ỷ lại vào cô...

 

Dù thế nào đi nữa, thích thì cứ chăm sóc cậu cả đời thôi, ngốc một chút cũng không sao, cô nuôi cậu là được. Huống hồ, chẳng phải cô thích chính sự ngây ngô này của cậu sao?

 

Tô Ngọc nhìn cậu một lúc, đứng dậy cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu, khóe miệng khẽ cong: "Thỏ Trắng Nhỏ của tôi, ngủ ngon nhé."

 

"Gâu." [Chị ơi, đừng buồn.] Thấy Tô Ngọc cuối cùng cũng đứng lên, đám Tiểu Nguyệt Nha tiến lại cọ vào chân cô.

 

"Gâu gâu." Tiểu Tinh Nhi cũng tung tăng chạy lại ôm chân Tô Ngọc kêu ư ử.

 

"Chí chí." Tiểu Kim thì trực tiếp ôm cổ Tô Ngọc, còn bắt chước cô vỗ vỗ lưng cô.

 

"Xì xì." T.ử Lưu Ly trên tay Tô Ngọc cũng cọ cọ vào tay cô.

 

"Được rồi, chị không sao. Mấy ngày nay chị sẽ khá bận, có thể không có thời gian chăm các em, các em tự ra ngoài chơi nhé, đói thì về tìm chị, được không?" Tô Ngọc lần lượt xoa đầu từng đứa.

 

"Gâu." "Gâu ư." "Chí chí." "Xì xì." [Biết rồi ạ.]

 

Đợi chúng đi rồi, Tô Ngọc mới mở chiếc hộp kia ra. Bên trong là một chiếc khóa trường mệnh tinh xảo, ở giữa khắc ba chữ Mục Khải Nguyệt. Tên của Thỏ Trắng Nhỏ chắc là từ đây mà ra. Nhìn nét chạm khắc tinh xảo là biết bố mẹ cậu đặt rất nhiều kỳ vọng vào cậu, cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà cậu lại trở nên như bây giờ.

 

Tô Ngọc thở dài, cất kỹ khóa trường mệnh vào căn nhà gỗ trong không gian. Có lẽ Thỏ Trắng Nhỏ vẫn còn người thân, cái này cô phải giữ cẩn thận. Nhìn Mục Khải Nguyệt ngủ mà vẫn nhíu mày, cô đưa tay vuốt phẳng, miệng ngân nga khúc hát ru trầm thấp. Mục Khải Nguyệt nắm lấy tay cô, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t dần giãn ra.

 

Ở nông thôn người mất thường làm đám tang ba ngày trở lên, nhiều nhất là bảy ngày. Tô Ngọc định làm bảy ngày, cũng bày cỗ bảy ngày, cả thôn đều đến giúp đỡ.

 

Mục Khải Nguyệt là cháu trai của Tôn Thục Phương nên phải túc trực bên linh cữu, mấy ngày nay cậu gần như quỳ suốt. Tô Ngọc nhìn mà đau lòng, cũng ở bên cạnh cậu, thường xuyên lấy trái cây trong không gian cho cậu ăn, nhờ thế sắc mặt cậu mới không quá khó coi.

 

Mấy ngày nay Tô Ngọc bận tối mắt tối mũi, vừa phải lo xem tiến độ xây nhà và làm đường, vừa phải lo đám tang bên nhà bà Tôn, xoay như chong ch.óng, cũng may mọi việc đều thuận lợi.

 

Sáu ngày trôi qua, ngày cuối cùng là ngày đưa tang bà Tôn. Thỏ Trắng Nhỏ cứ quỳ mãi bên quan tài bà, Tô Ngọc cũng ở bên cạnh cậu. Cô chọn vị trí an táng bà Tôn cách mộ bà nội cô không xa. Bà Tôn là góa phụ, chồng c.h.ế.t cũng không tái giá, bên cạnh không con không cái, mãi đến khi mẹ con Mục Khải Nguyệt đến nhà bà, bà mới coi Mục Khải Nguyệt như cháu ruột mà chăm sóc.

 

Tô Ngọc nhớ hồi cô còn rất nhỏ chồng bà Tôn đã mất vì lũ lụt, không tìm thấy xác. Tô Ngọc chọn vị trí này cũng là vì lúc sinh thời bà nội cô và bà Tôn tình cảm rất tốt, như vậy họ có thể bầu bạn với nhau, hơn nữa cũng vì quan hệ với Thỏ Trắng Nhỏ.

 

Mọi người đã về hết, Mục Khải Nguyệt vẫn quỳ trước mộ bà. Tô Ngọc thở dài, tiến lên kéo cậu dậy: "Thỏ Trắng Nhỏ, anh xem, bà Tôn sẽ không cô đơn đâu. Bà nội tôi và bố mẹ anh chắc chắn sẽ chăm sóc bà ở thế giới bên kia, cho nên chúng ta cũng phải sống thật tốt để họ không phải lo lắng."

 

"Ngọc Ngọc..." Mục Khải Nguyệt kéo Tô Ngọc vào lòng ôm c.h.ặ.t, áp mặt vào má cô rầu rĩ gọi.

 

"Thỏ Trắng Nhỏ, sau này anh ở cùng Ngọc Ngọc được không?"

 

"Được, tôi muốn mãi mãi ở bên Ngọc Ngọc." Cậu phải bảo vệ Ngọc Ngọc, bà nội nói cậu là nam t.ử hán, không được để Ngọc Ngọc bị thương.

 

"Ừ." Mục Khải Nguyệt đột nhiên chủ động như vậy làm cô có chút không quen. Trước kia toàn là cậu ôm cô cọ cọ làm nũng, hôm nay lại chủ động ôm cô che chở, thôi kệ, chỉ cần cậu vui là được.

 

Thực ra chiều cao hai người chênh lệch không nhiều, Tô Ngọc thuộc dáng người cao gầy, nên trước kia Mục Khải Nguyệt làm nũng trong lòng cô, cô cũng không thấy khó chịu hay kỳ quặc lắm, nếu không cô đã sớm sửa cho cậu rồi.