Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 20: Gia đình quốc bảo



Lúc quay về, Tô Ngọc ghé qua rừng trúc. Cô muốn tìm thêm vài cây đẹp để trồng trong không gian, đợi nhà xây xong sẽ mang ra trang trí. Đừng nói chứ, cây cối đẹp trong núi này nhiều lắm.

 

Lần này Tô Ngọc không mang theo Thỏ Trắng Nhỏ, vì cô muốn thu những thứ này vào không gian. Tuy cô tin tưởng Mục Khải Nguyệt, nhưng cũng không dám mạo hiểm như vậy.

 

Trong rừng trúc có khá nhiều hoa lan, chủng loại cũng phong phú, thỉnh thoảng còn gặp một hai cây quý hiếm. Còn có một số loại dây leo đẹp mắt, cái này có thể trồng bên tường rào, đợi nó lớn lên rồi cắt tỉa sau.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Nhìn thấy mấy cây trúc xanh dáng đẹp lạ mắt cô cũng thu vào. Tuy trong không gian có trúc tím rồi, nhưng cả một rừng trúc xanh mướt nhìn cũng rất thích mắt. Những cây trúc xanh thẳng tắp vươn lên, trên lá trúc còn đọng vài giọt nước càng làm cho lá thêm xanh mướt, còn thoang thoảng mùi hương trúc tươi mát thanh tao, thật không hổ danh là một trong Tứ quân t.ử.

 

Bất tri bất giác, Tô Ngọc đã đi khá xa. Thu một cây phong lan vào không gian xong, cô quay lại nhìn, xung quanh toàn là trúc. Cô bĩu môi lầm bầm: "C.h.ế.t tiệt, mình đi đến cái xó nào rồi thế này?"

 

Nhưng cô cũng không lo lắng, dù sao có T.ử Lưu Ly ở đây. Tô Ngọc tìm một chỗ ngồi xuống uống nước, tiện thể thưởng thức phong cảnh rừng trúc này.

 

"Phụt!" Nước vừa uống vào miệng đã bị cô phun ra, nhưng cô cũng chẳng bận tâm đến chuyện đó nữa.

 

"Vãi chưởng, không nhìn nhầm chứ... Gấu... gấu trúc!" Dụi dụi mắt, thật sự là gấu trúc này!

 

Tô Ngọc phấn khích chạy lại gần. Gấu trúc đấy, bằng xương bằng thịt đấy! Trước kia chỉ thấy trên TV, giờ thấy quốc bảo sống sờ sờ cô làm sao không kích động được.

 

Chỉ thấy cách cô một đoạn, ba con gấu trúc đen trắng mập mạp đang nhàn nhã gặm trúc. Hai con to, một con nhỏ hơn. Con nhỏ đang ôm một đốt trúc non lăn lộn, nhìn mà Tô Ngọc ngứa ngáy chân tay, muốn ôm một cái quá đi mất thì phải làm sao.

 

Tô Ngọc không xông lên lỗ mãng mà đặt một chậu nước không gian cách chúng không xa, định bụng dụ chúng lại gần.

 

Ngửi thấy mùi nước không gian, gấu trúc nhỏ là đứa đầu tiên lon ton chạy tới. Dáng vẻ ngốc nghếch đáng yêu vô cùng, đôi mắt nhỏ đen láy liếc nhìn Tô Ngọc. Nó cũng chẳng sợ cô, nghiêng đầu nhe răng cười.

 

Tô Ngọc ôm n.g.ự.c, a a a! Thế này thì quá đáng yêu rồi.

 

Gấu trúc nhỏ ngồi phịch xuống đất, lắc lắc cái đuôi ngắn cũn cỡn, sau đó không khách sáo ôm chậu nước không gian uống ừng ực, biểu cảm vô cùng thỏa mãn.

 

Tô Ngọc cũng rất thỏa mãn, đưa tay ôm lấy nhóc con, nắn bóp khuôn mặt tròn vo phúng phính rồi lại nhéo cái tai tròn tròn, sau đó ôm trọn cả người nó vào lòng, sướng quá đi mất.

 

Hai con gấu trúc lớn cũng đi theo đến bên cạnh Tô Ngọc, nhìn thấy dáng vẻ bá đạo của gấu trúc con liền vỗ một cái lên đầu nó.

 

"Gâu gâu." Gấu trúc con kêu lên non nớt, hiểu ý bố mẹ nên không tình nguyện buông cái chậu ra. Tô Ngọc thấy trong chậu chẳng còn bao nhiêu liền ân cần chạy đi đổ đầy thêm.

 

Mắt Tô Ngọc b.ắ.n ra hình trái tim, đáng yêu quá. Cô không nhịn được đưa tay về phía gấu trúc con, nắn bóp đệm thịt mũm mĩm mềm mại của nó. Hai con lớn thì bẩn quá, hơn nữa cô vừa sờ thử, lông trên người chúng hơi cứng.

 

Con nhỏ này chỉ cao bằng đứa trẻ năm sáu tuổi, mập mạp ngây thơ, khiến người ta không nhịn được muốn ôm vào lòng. Tô Ngọc đi đến bên cạnh gấu trúc con thử ôm lên, nhóc con bị Tô Ngọc bế lên cũng không sợ hãi, ngược lại còn ôm cổ Tô Ngọc kêu ư ử.

 

"Đáng yêu quá, sau này chị gọi em là Tròn Tròn nhé. Tròn Tròn, mập mạp đáng yêu." Tô Ngọc bế gấu trúc con như bế em bé, một tay đỡ m.ô.n.g, một tay đỡ lưng nó.

 

"Gâu ~" Gấu trúc con vui vẻ kêu lên, dùng cái đầu tròn vo cọ cọ. [Nó thích con người này.]

 

Hai con lớn vô tư lự ngồi bên cạnh, uống hết chậu nước không gian liền tiện tay bẻ một cây trúc bắt đầu ăn.

 

Cô chơi với gấu trúc con một lúc, chốc chốc lại lấy mấy quả trái cây trêu nó, nhìn nó nhìn chằm chằm quả trái cây thèm thuồng chảy nước miếng trông buồn cười cực kỳ. Hai con gấu trúc lớn khi thấy Tô Ngọc lấy trái cây ra liền quyết đoán vứt bỏ cây trúc trong tay, mắt trông mong nhìn cô. Tô Ngọc dứt khoát lấy ra một đống để mặc chúng ăn.

 

Tô Ngọc quyết định thu hết chúng vào không gian, đợi nhà xây xong sẽ thả ra. Đến lúc đó trồng một rừng trúc trong sân là đủ cho chúng ăn, còn chuyện chơi đùa, cả khu rừng rộng lớn thế kia chẳng lẽ không đủ cho chúng chơi sao?

 

"Bé cưng, có muốn đi theo chị không? Sẽ có trái cây ngon và nước suối ngọt nhé." Tô Ngọc rung đùi, để gấu trúc con ngồi trên đùi mình, tay cầm quả trái cây trêu nó.

 

"Gâu gâu ~" Gấu trúc con gật đầu, mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào quả trái cây trong tay Tô Ngọc, nhoài người lên muốn với lấy.

 

"Thông minh lắm, sau này các em đi theo chị nhé." Hôn lên đầu gấu trúc con một cái, Tô Ngọc vui vẻ đưa quả trái cây cho nó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lại thu thêm rất nhiều trúc vào không gian làm thức ăn cho chúng, cô không nỡ cho chúng ăn trúc tím đâu, dù sao cũng chỉ có mấy cây, bị ăn mất thì cô khóc không ra nước mắt mất. Đến lúc đó chỉ cần kiểm soát không cho chúng xuống đầm nước là được.

 

Cô xoa đầu hai con gấu trúc lớn: "Sau này mày tên là Mập Mạp (bố Tròn Tròn), còn mày tên là Nhảy Nhót (mẹ Tròn Tròn)."

 

"Đi nào, đưa các em đến một nơi." Vung tay lên, cô thu cả ba con vào không gian.

 

Ba con vật hơi ngơ ngác trước sự thay đổi môi trường đột ngột, nhưng nhìn thấy con sông thì chẳng còn quan tâm gì nữa. Giống như đám Tiểu Nguyệt Nha, chúng lao thẳng đến chỗ nước không gian. Tròn Tròn cuộn tròn người lại, lăn lông lốc xuống. Tô Ngọc đứng nhìn, xoa cằm: "Chậc, sức hấp dẫn của nước này đối với động vật không phải dạng vừa đâu."

 

Cô đứng trên bờ kéo bé Tròn Tròn lại kỳ cọ lông cho nó, chẳng mấy chốc nó đã sạch sẽ. Tiếp theo cô bắt hai con lớn ngồi trên bờ, xắn tay áo dùng sức kỳ cọ cho chúng, tốn bao công sức mới biến chúng thành gấu trúc đen trắng thực thụ chứ không phải màu đen xám trắng bẩn thỉu.

 

Nằm vật ra đất nghỉ ngơi một lúc, tắm cho gấu trúc đúng là mệt thật. Cô phải đi xem mấy con cá thủy tinh kia, lần trước thấy có hai con béo hơn hẳn, không phải là có t.h.a.i rồi chứ? Nếu đúng là vậy thì tốt quá, số cá này ít quá, cô không ngại có thêm vài con nữa đâu.

 

Khi Tô Ngọc đến đầm nước, chà chà, thế mà lại có thêm hai con cá con. Cá con bé xíu bám c.h.ặ.t lấy bố mẹ chúng. Nhìn hai con cá con này, cô thắc mắc, chẳng phải cá đẻ trứng sao? Nở nhanh thế á? Với lại năng lực sinh sản kiểu gì thế này, mỗi con chỉ đẻ một con, đây có phải là cá không vậy? Tô Ngọc hơi thất vọng, thế này thì ít quá đi mất.

 

"Haizz, đúng là giống loài bất phàm, đến cách nối dõi tông đường cũng khác người." Nằm rạp bên bờ đầm đưa tay xuống nước, một cặp cá bơi đến trong tầm tay Tô Ngọc. Cô sờ sờ lớp vảy xinh đẹp của chúng, hai con cá vui vẻ quẫy đuôi trong nước, làm nước b.ắ.n tung tóe. Lấy hai quả Ngọc Linh Quả cho chúng, mỗi con liền nhảy lên hôn vào má Tô Ngọc một cái.

 

Mấy cặp cá khác cũng bơi lại. Đây là điều Tô Ngọc vô tình phát hiện ra, lũ cá này thế mà lại thích ăn Ngọc Linh Quả, thế là cô dùng Ngọc Linh Quả dụ chúng lại, sau đó sờ sờ vảy từng con rồi cho chúng ăn. Không ngờ chúng lại nhảy lên khỏi mặt nước hôn cô một cái, lúc đó còn làm cô giật mình. Chẳng bao lâu sau, lũ cá này chỉ cần thấy Tô Ngọc đưa tay xuống nước là sẽ bơi lại.

 

Cho cá ăn xong, Tô Ngọc đi xem trúc tím và hoa lan. Trúc tím dạo này cũng mọc thêm ba măng non, cô bĩu môi, mọc ít quá. Còn Tố Quan Hà Đỉnh biến dị thì chẳng mọc thêm cây nào, Tô Ngọc không khỏi cảm thán một câu: "Bất phàm đúng là tùy hứng thật."

 

Nhưng Tô Ngọc cũng nghĩ thoáng, nếu mà phổ biến như vậy thì đâu còn giá trị nữa. "Thôi, đi tìm gấu trúc chơi vậy."

 

Sau vài tuần bận rộn, cuối cùng cây ăn quả cũng trồng xong, nhà của Tô Ngọc cũng bắt đầu khởi công. Những người thợ ở đây vài ngày xong chỉ ước được ở lại đây luôn. Sáng sớm không thể cưỡng lại màn sương mù dày đặc, không khí trong lành, lại thêm rau dưa tự nhiên không ô nhiễm, mọi thứ đều quá đỗi tốt đẹp.

 

"Cháu Ngọc à, nói thật, ở đây mấy ngày nay, chú cũng muốn định cư ở đây luôn rồi."

 

"Thế nào chú Lục, phong cảnh ở đây được chứ ạ?" Tô Ngọc nhướng mày, cô rất tự tin vào sức hấp dẫn của thôn Linh Khê, cũng không ngạc nhiên khi Lục Trác nói vậy.

 

"Đâu chỉ là được, nói thật, chú chưa từng hít thở không khí nào trong lành như thế này. Chú có bệnh mất ngủ kinh niên, nhưng đến đây mới mấy ngày đã cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn, chứng mất ngủ cũng đỡ đi nhiều." Khoảng thời gian ở đây là lúc ông ngủ ngon nhất, thôn Linh Khê này đúng là nơi dưỡng người.

 

Tô Ngọc cười cười: "Đương nhiên rồi ạ, mọi thứ ở đây đều là tự nhiên. Thác nước này là do nước suối trên núi tạo thành, người dân thôn Linh Khê nhà nào cũng dùng nước này. Chú cũng uống rồi đấy, có cảm thấy khác với nơi khác không?"

 

"Đúng thật, nước này ngọt thanh không phải dạng vừa đâu. Cháu gái, nếu đường vào đây sửa xong, sau này chú Lục sẽ thường xuyên đến chơi đấy nhé, cháu đừng có chê chú phiền."

 

"Sao có thể ạ, cháu hoan nghênh còn không kịp ấy chứ."

 

"Ngọc ơi, không... không xong rồi." Thím Ba chạy hớt hải đến, nói chuyện thở hồng hộc.

 

Trong lòng Tô Ngọc thót một cái, cô có dự cảm chẳng lành: "Thím Ba, thím từ từ nói, rốt cuộc là làm sao ạ?"

 

"Bà Tôn nhà cháu... bà Tôn sắp không xong rồi, cháu mau về xem đi."

 

"Sao... sao lại thế được?" Tô Ngọc vội vàng chạy về.

 

"Này, Ngọc chạy chậm thôi, kẻo ngã. Anh Lục xin lỗi nhé, chúng tôi đi trước đây."

 

"Mau đi xem con bé Ngọc đi, đừng lo cho tôi." Ông cũng rất quý cô bé đó, haizz, chuyện gì thế này không biết.

 

Lúc này Tô Ngọc lo lắng nhất chính là Thỏ Trắng Nhỏ. Cô biết sức khỏe bà Tôn không cầm cự được bao lâu, nếu không phải mấy ngày nay cô lén cho bà uống nước không gian thì bà cũng không trụ được đến giờ.

 

Thỏ Trắng Nhỏ là do bà Tôn nuôi lớn, nếu bà đi rồi, cô không dám tưởng tượng Thỏ Trắng Nhỏ sẽ đau lòng đến mức nào.

 

Bình thường chỉ một chuyện buồn nhỏ cũng khóc nhè, giờ chắc cậu đang khóc như mưa rồi. Chỉ cần nghĩ đến việc Thỏ Trắng Nhỏ đau lòng, cô cũng thấy đau thắt ruột gan.