Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 213: Trai sông khổng lồ



 

Mở con trai ra, có thể thấy rõ ràng bên trong là những bọc nhỏ căng phồng, chắc chắn là ngọc trai rồi. Tô Ngọc toét miệng cười, vui vẻ móc ra một viên.

 

Ngay lập tức mắt cô sáng rực lên. Không vì gì khác, viên ngọc trai này to bằng viên bi ve trẻ con hay chơi, tròn vo đều đặn. Không chỉ vậy, nó còn có màu hồng phấn, dưới ánh nắng lấp lánh ánh xà cừ, nhìn vô cùng đáng yêu.

 

Đặt viên ngọc trai lên cỏ, Tô Ngọc bắt đầu lấy nốt những viên còn lại ra.

 

Số lượng ngọc trai không nhiều lắm, khoảng hơn hai mươi viên, nhưng viên nào cũng là cực phẩm. Ngay cả người không sành sỏi như cô nhìn cũng thích mê. Viên nào cũng tròn vo bóng loáng, đường kính khoảng 17mm, màu sắc lại đa dạng.

 

Khiến cô bất ngờ nhất là viên ngọc trai đen nhánh, đường kính khoảng 20mm. Cầm trong tay cảm giác mát lạnh trơn tru khiến cô không nỡ buông.

 

"Đẹp quá đi!" Tô Ngọc thích thú áp viên ngọc lên má. Cô quyết định giữ viên ngọc trai đen này cho riêng mình, thật sự quá đẹp.

 

Số còn lại cũng có nhiều màu sắc khác nhau. Ngọc trai có tác dụng dưỡng da, có lẽ cô nên nuôi thêm nhiều trai trong sông ở thôn Linh Khê. Thứ này không chỉ có giá trị d.ư.ợ.c liệu mà còn ăn được, tính thế nào cũng thấy hời.

 

Tô Ngọc hí hửng ôm một đống ngọc trai về bỏ vào hộp. Cô không quan tâm đến con trai đã c.h.ế.t thẳng cẳng kia, dù sao bên ngoài trời vẫn còn tối, mai lấy ra hầm canh uống.

 

Rời khỏi không gian, Tô Ngọc hít hít không khí, xác định không còn mùi t.h.u.ố.c mê khiến cô ch.óng mặt nữa mới đưa Mục Khải Nguyệt từ trong không gian ra.

 

"Ngọc Ngọc ~" Mục Khải Nguyệt nhắm mắt, trong mơ cảm thấy trong lòng thiếu thiếu cái gì đó, tìm mãi không thấy nên nhíu mày khó chịu.

 

Tô Ngọc lặng lẽ nhét cái gối ôm vào lòng hắn, lúc này hắn mới yên ổn, nhưng mày vẫn nhíu c.h.ặ.t.

 

Tô Ngọc ngồi bên mép giường nhìn hắn đầy yêu thương, cúi xuống hôn nhẹ lên trán hắn: "Cục cưng, em ra ngoài một chút, lát quay lại ngay."

 

Tô Ngọc đi ra sân sau, đ.á.n.h thức đám thú cưng đang ngủ. Ngửi thấy mùi quen thuộc, chúng đều vui vẻ chạy lại.

 

"Báo Ca, sao các em đều ra đây thế này?" Trong đêm tối, đôi mắt thú phát sáng khiến người ta sợ hãi, nếu là người khác nhìn thấy chắc chắn sẽ giật mình thon thót.

 

Tô Ngọc xoa đầu đám lông xù một lúc rồi bảo chúng đi ngủ. Đến bên hồ sen, Tô Ngọc gọi Tướng Quân.

 

Thân hình khổng lồ của Tướng Quân trồi lên mặt nước, dưới ánh trăng, lớp vảy vàng kim trên người nó càng thêm nổi bật.

 

Tô Ngọc cưỡi Tướng Quân ra giữa hồ sen. Giữa một rừng nụ sen trắng ngà chưa nở, một đóa sen đỏ rực rỡ như m.á.u vẫn y nguyên như lúc mang về. Tô Ngọc ra hiệu cho Tướng Quân hạ thấp xuống, đưa tay sờ quả trứng trắng.

 

"T.ử Lưu Ly, khi nào nhóc con này mới ra đời vậy? Có phải đợi tơ m.á.u này phủ kín quả trứng mới được không?" Tô Ngọc có chút buồn rầu, thế thì phải đợi đến bao giờ, tốc độ sinh trưởng của tơ m.á.u này chậm quá.

 

"Xè xè ~" T.ử Lưu Ly ngẩng đầu cọ vào tay cô, sau đó lắc đầu. Nếu nó đoán không lầm thì chắc khoảng hơn một tháng nữa sẽ nở.

 

"Vất vả cho mày rồi." Cô biết chuyện này không thể vội, giờ thì cố gắng ổn định cảm xúc cho Thỏ Trắng nhỏ vậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhìn hồ sen, Tô Ngọc vung tay lên. "Tõm tõm..." Vài tiếng nước b.ắ.n tung tóe vang lên, những con trai sông nuôi lâu trong không gian đã bị cô ném xuống hồ.

 

"Được rồi, đưa tao về đi." Xong việc, cô vỗ đầu Tướng Quân, cưỡi nó trở lại bờ. Vài ngày nữa cô có thể quang minh chính đại ra hồ sen mò trai lấy ngọc rồi.

 

Sáng hôm sau, Tô Ngọc dậy thật sớm, chạy vào bếp lấy con trai sông khổng lồ trong không gian ra làm sạch.

 

Trai sông nuôi trong không gian thịt rất sạch sẽ, hơn nữa thịt sờ vào cũng rất mềm mịn. Tô Ngọc quyết định nấu một nồi canh.

 

Chẳng bao lâu, hương thơm nức mũi lan tỏa khắp căn bếp. Tô Ngọc đứng trước nồi canh cũng thấy cồn cào. Con trai to lớn này được nuôi bằng nước linh tuyền trong không gian, chưa nấu xong đã thơm thế này, cô rất mong chờ hương vị của nồi canh trai này.

 

"Thơm quá thơm quá..." Trần Trường Ca đang ngủ say sưa, mơ thấy một nồi đồ ăn thơm ngon bày ra trước mặt. Không chịu nổi cám dỗ, hắn lao tới vồ lấy, sau đó đồ ăn biến mất, chính hắn cũng lăn từ trên giường xuống đất, mặt tiếp đất.

 

"Đau..." Hắn vội vàng ôm mặt nhảy dựng lên, xuýt xoa: "Hít... Đừng có bị hủy dung nha, không được đâu! Tôi sống nhờ mặt tiền đấy!"

 

Vội vàng chạy đến gương soi, may mà giường thấp, mặt đập xuống đất chỉ hơi sưng đỏ, còn lại vẫn ổn.

 

Hắn hít hít mũi, mắt sáng lên: "Không phải mơ, có đồ ngon thật!" Lần này hắn cũng chẳng màng đến mặt mũi, nhảy chân sáo lần theo mùi hương chạy vào bếp.

 

"A! Tiểu Ngọc Ngọc tôi yêu cô c.h.ế.t mất! Đây là cái gì? Thơm quá đi mất, ăn được chưa?" Thấy Tô Ngọc đang nấu canh, hắn rú lên một tiếng lao tới vây quanh nồi canh, đôi mắt như dính c.h.ặ.t vào trong nồi.

 

Qua nắp thủy tinh trong suốt, hắn có thể nhìn rõ nước canh màu trắng sữa đang bốc hơi nghi ngút bên trong, nhìn thôi đã thấy thèm nhỏ dãi, khiến hắn không kìm được muốn mở nắp ra, và đương nhiên hắn đã làm thế.

 

Tô Ngọc cầm cái xẻng gõ vào mu bàn tay hắn: "Ngoan ngoãn chút đi, chưa nấu xong đâu, sang một bên chơi."

 

"Chỉ xem chút thôi mà, thơm thế này chắc chín rồi đấy, hay là để tôi nếm thử giúp cô nhé?" Trần Trường Ca nhìn Tô Ngọc rồi lại nhìn nồi canh đầy mong chờ.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tô Ngọc giơ cái xẻng lên: "Cậu nấu hay tôi nấu? Bảo cậu sang một bên thì sang một bên đợi đi, nếu cho cậu ăn thì lát nữa mọi người ăn gì?"

 

"Tôi chỉ nếm chút thôi mà." Có cần keo kiệt thế không? Hắn oán niệm nhìn chằm chằm nồi canh, không được rồi, nước miếng sắp chảy ra rồi.

 

"Cho cậu nếm cậu có chắc là dừng lại được không? Nhìn cái bộ dạng tham ăn của cậu kìa, không phải tôi nói chứ cậu với Tiểu Thổ đúng là anh em ruột, bất chấp bụng nứt vỡ thấy đồ ngon là cắm đầu ăn. Cái tính nết của cậu ai mà chẳng biết. Muốn à? Mơ đi! Ngoan ngoãn ngồi đợi, lát nữa tôi chia phần."

 

Đá hắn ra khỏi bếp, lúc này cô mới thấy ngoài cửa còn hai cái bánh bao nhỏ đáng yêu đang đứng. Tô Ngọc ngồi xuống nhéo má hai đứa: "Hai đứa cũng ngoan ngoãn ra phòng khách ngồi đi, chị đang làm đồ ngon, canh chừng cái ông anh trai không có liêm sỉ này đừng cho hắn lại gần nhé?"

 

"Vâng ạ." Tiểu Nặc Nặc và Đường Mặc ngoan ngoãn gật đầu, mỗi đứa hôn lên má Tô Ngọc một cái rồi đẩy Trần Trường Ca đang không cam lòng đi ra.

 

Trong phòng khách, mấy người già đã dậy và sửa soạn xong xuôi, ngồi trên sô pha trò chuyện. Thấy Trần Trường Ca và hai cái bánh bao nhỏ, bà Mục cười tít mắt ôm lấy hai đứa.

 

"Tiểu Nặc Nặc hôm nay sao dậy sớm thế!" Bà Mục cũng nhéo nhéo khuôn mặt bánh bao non mềm của Tiểu Nặc Nặc.