Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 214: Canh thịt trai



 

“Chị làm cơm thơm quá, làm người ta thơm đến tỉnh cả ngủ. Anh trai ngại ngùng nên mới bảo là muốn nếm thử đấy ạ.” Tiểu Nặc Nặc làm mặt quỷ với Trần Trường Ca, khiến mấy ông lão cười ha hả.

 

“Cái gì mà ăn vụng, tôi chẳng qua là muốn nếm thử giúp cô ấy xem chín chưa thôi.” Trần Trường Ca kiêu ngạo quay mặt đi.

 

“Ha hả.” Đường Mặc nhìn hắn cười lạnh một tiếng, mấy ông lão cũng rõ ràng bày ra vẻ mặt không tin.

 

Thánh Nông Y không chút lưu tình châm chọc: “Cái nết tham ăn như heo của ngươi ai mà chẳng biết, còn bày đặt nếm thử, ngươi nếm xong thì bọn ta còn cái gì mà ăn?”

 

“Lão già này, rốt cuộc tôi có phải đồ đệ của ông không thế? Có ai lại đi mỉa mai đồ đệ ngoan của mình như vậy không?” Trần Trường Ca không chịu, hắn có tham ăn đến mức đó đâu?

 

“Nhưng mà Ngọc nha đầu đang nấu cái gì thế? Thơm thật đấy, ngửi mùi giống hải sản, nhưng mùi thơm nồng đậm này lại chẳng có chút mùi tanh nào.” Mạc Vũ thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía nhà bếp, mùi này thơm quá đi mất.

 

Những người còn lại cũng đã xuống lầu. Mấy người vừa xuống liền không nhịn được muốn chạy vào bếp, nhưng đều bị Tô Ngọc không chút lưu tình đuổi ra ngoài.

 

Thế là bọn họ đành ngồi vào bàn ăn, mắt trông mong nhìn về phía nhà bếp: “Bao giờ mới được ăn đây!”

 

Mục Khải Nguyệt dụi mắt đi xuống, nhìn quanh phòng khách không thấy bóng dáng Tô Ngọc liền chạy vào bếp.

 

“Ngọc Ngọc, thơm quá, đói bụng.” Hắn xoa xoa bụng, nhìn nồi canh đã tắt bếp.

 

“Đợi một chút.” Tô Ngọc lấy đũa gắp một miếng thịt trai cho Mục Khải Nguyệt, thổi nguội rồi đưa đến bên miệng nhìn hắn ăn hết.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

“Thế nào, ngon không?” Tô Ngọc mong chờ nhìn hắn. Đây là lần đầu tiên cô làm món thịt trai này, cũng là làm theo công thức trên mạng, ngửi thì thơm đấy nhưng không biết vị thế nào.

 

“Ưm ưm.” Mục Khải Nguyệt hai má phồng lên vì nhai, đôi mắt sáng lấp lánh cười cong như vầng trăng khuyết.

 

“Ngon thì lát nữa ăn nhiều một chút nhé.” Tô Ngọc không nhịn được lại vươn ma trảo ra nhéo má hắn, Thỏ Trắng nhỏ thế này thực sự quá đáng yêu.

 

Bên ngoài, Trần Trường Ca thấy Mục Khải Nguyệt vào lâu thế mà chưa bị đuổi ra, lập tức khó chịu: “Dựa vào đâu chứ? Cậu ta vào lâu thế mà không bị đuổi, chắc chắn là được ăn rồi. Không được, tôi cũng phải vào!”

 

Đáng tiếc chưa kịp chạy đã bị Hoắc Vũ và Vạn Tường bên cạnh tóm lại: “Không được, cậu không được vào. Có bản lĩnh thì tự đi tìm một người biết nấu cơm đi, bằng không đừng có làm loạn.” Chê cười, để con heo này vào đó thì còn gì mà ăn?

 

“Đúng vậy! Sau này tôi sẽ tìm một cô vợ biết nấu cơm, ngày nào cũng làm đồ ngon cho tôi ăn.” Trần Trường Ca mắt sáng lên, đắc ý dào dạt nói.

 

Hai người đang giữ hắn trợn trắng mắt, tên này đúng là vì ăn mà cái gì cũng dám nghĩ.

 

Cuối cùng, trong sự dày vò của Trần Trường Ca, Tô Ngọc cũng bưng thức ăn lên. Ngoài nồi canh thịt trai hầm, cô còn trộn vài món nộm.

 

Trần Trường Ca đi theo sau Tô Ngọc như một chú cún con, định đón lấy bát canh trên tay cô, nhưng Tô Ngọc cố tình không cho hắn toại nguyện, đưa mấy bát đầu tiên cho người già trước.

 

“Đây là con trai lớn cháu bắt ở hồ nước, mọi người nếm thử xem thế nào?”

 

“Tôi tôi...” Trần Trường Ca hai tay chỉ vào mình, mắt dán c.h.ặ.t vào cái bát trên tay cô. Nếu hắn có cái đuôi phía sau thì chắc chắn mọi người sẽ thấy cái đuôi đó vẫy vui vẻ đến mức nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy bộ dạng sốt ruột của hắn, Tô Ngọc cuối cùng cũng đại phát từ bi đưa cho hắn một bát.

 

“Ưm... Ngọt quá! Nha đầu, cháu tìm đâu ra con trai này thế, ngon hơn hẳn những loại trai ông từng ăn trước đây.” Bà Mục thưởng thức dư vị thơm ngọt quẩn quanh trong miệng, tán thưởng hỏi.

 

“Vâng, thịt này mềm mại tươi ngon, con trai này chắc chưa già lắm đâu nhỉ?” Thông thường loại trai lớn thế này đều đã sống nhiều năm, thịt sẽ khá dai.

 

“Không phải đâu ạ, nồi canh thịt trai này cháu chỉ dùng thịt của một con thôi đấy.” Tô Ngọc cười bí hiểm.

 

“Cái gì? Vậy con trai này phải to đến mức nào a!” Mọi người đều cảm thấy khó tin. Rốt cuộc để lớn đến mức đó con trai phải sống vài chục năm là ít, còn nữa thịt chất mềm mại thế này hoàn toàn không giống thịt trai già.

 

“Ừ hừ, cháu cũng là hôm nay ra hồ sen mới phát hiện. Con trai này to bằng cái chậu rửa mặt, thịt cũng không dai như trai già. Đúng rồi, bên trong còn có mấy chục viên ngọc trai cháu đã lấy ra, chất lượng ngọc trai cũng rất tốt, lại còn to nữa, lát nữa ăn cơm xong cháu mang ra cho mọi người xem.”

 

Bà Mục đang định trả lời thì lúc này Cô Tô Tiêu Hành xách cổ áo một nam thanh niên mặc đồ đen đi vào.

 

Nhìn thấy người trong tay ông, trong mắt Tô Ngọc lóe lên tinh quang, ngay sau đó giả vờ như không biết gì, ngạc nhiên nhìn Cô Tô Tiêu Hành.

 

“Bác Cô Tô đến rồi ạ, vừa khéo mọi người đang ăn sáng, bác có muốn ăn cùng không?” Miệng thì nói, tay cô đã bắt đầu múc canh cho ông.

 

“Ừ, đa tạ cô chủ. Thằng nhóc này hôm qua phạm lỗi, ta dẫn nó đến xin lỗi cô chủ.” Ném người trong tay xuống đất, Cô Tô Tiêu Hành phủi tay.

 

“Ái da!” Cô Tô Dực xoa cái m.ô.n.g bị ngã đau, nhìn thấy sắc mặt nghiêm túc của trưởng lão nhà mình thì không dám ho he.

 

“Hửm? Sao tôi không nhớ là mình quen biết người này nhỉ, hắn phạm lỗi gì vậy?” Tô Ngọc cười như không cười nhìn người nằm trên mặt đất.

 

Cô Tô Dực cười khan một tiếng, lấy lòng nhìn Tô Ngọc: “Cái đó... cô chủ, nước lớn xô chùa miếu Long Vương, tôi thật sự không cố ý. Nếu biết là ngài thì đ.á.n.h c.h.ế.t tôi cũng không dám tới.”

 

Huhuhu, sao hắn lại xui xẻo thế này chứ. Vốn tưởng nhận được nhiệm vụ đơn giản, không ngờ lần này lại đá phải tấm sắt, mà tấm sắt này còn cứng không tưởng nổi.

 

Mục Khải Chiến nheo mắt nhìn Cô Tô Dực sắc bén: “Cậu là sát thủ.” Lời hắn vừa dứt, từng ánh mắt sắc như d.a.o phóng về phía Cô Tô Dực.

 

Cô Tô Dực nuốt nước bọt. Đã từng g.i.ế.c không ít người mà giờ hắn cư nhiên lại cảm thấy sợ hãi: “Cái gì! Thật sự là hiểu lầm mà, cô chủ... tôi sai rồi. Nếu biết là cô, cho tôi một trăm cái gan tôi cũng không dám nhận nhiệm vụ này. Cô đại phát từ bi tha cho tôi đi, hoặc là cho tôi lấy công chuộc tội, tôi làm trâu làm ngựa cho cô cũng được.”

 

Nếu để tộc nhân biết hắn to gan đi ám sát cô chủ dòng chính mà cả tộc đang tìm kiếm, thì hắn không bị lột da mới lạ! Mấu chốt là còn bị trưởng lão đích thân bắt được, nghĩ thôi đã thấy tiền đồ đen tối rồi!

 

“Cô chủ hay là ngài cân nhắc xem, cô xem tôi biết đ.á.n.h nhau, đẹp trai, cô giữ lại bên người cũng không mất mặt, lại còn thêm một tay đ.ấ.m miễn phí, tính thế nào cũng không lỗ phải không?” Cô Tô Dực ngồi dưới đất nhìn cô đầy mong chờ. Hiện tại quan trọng nhất là ôm c.h.ặ.t đùi cô chủ để được tha thứ.

 

Nhìn hắn làm trò, Tô Ngọc có chút buồn cười. Cô cũng nhận ra rồi, tên này cũng là người gia tộc Cô Tô, vận may này cũng thật là...

 

“Được rồi, cậu đứng lên đi, nói xem rốt cuộc là chuyện gì.” Nếu không gây ra tổn thương gì, lại là người cùng tộc, nể tình hắn nhận sai thành khẩn như vậy, cô hào phóng không so đo, nhưng mà... cái gì nên hỏi vẫn phải hỏi.

 

“Cậu nói trước xem ai là người đặt đơn bảo cậu đến g.i.ế.c tôi đi.” Tô Ngọc một tay chống cằm, nhàn nhạt nhìn hắn.

 

“Cái này...” Cô Tô Dực nhìn Cô Tô Tiêu Hành có chút rối rắm. Bọn họ làm sát thủ không thể tiết lộ thông tin khách hàng, đây là quy tắc trong nghề, nếu để người khác biết được chắc chắn sẽ bị khinh bỉ.