Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 218:



 

Không đợi bao lâu, một người đàn ông mặc vest đen bước vào, cung kính đưa chiếc hộp nhỏ trong tay cho Nam Tư Bạch: "Thiếu gia, đồ ngài cần đây ạ."

 

Nam Tư Bạch nhận lấy hộp phất tay với hắn, người đàn ông không nói gì liền lui xuống.

 

Lấy vật bên trong hộp ra đưa cho Tô Ngọc: "Sản phẩm mới công ty nghiên cứu phát triển, vừa hay mang ra thử xem."

 

Tô Ngọc cầm lấy quan sát. Vật trong tay rất nhỏ, hình dạng như một chiếc khuyên tai, viên đá hồng ngọc trên khuyên tai chắc là máy theo dõi.

 

Cô xòe lòng bàn tay, hai con chim gỗ trên bàn liền nhảy lên tay cô. Đặt một con lên vai, cô cầm máy theo dõi hình khuyên tai cẩn thận gắn vào đầu chim gỗ, để lại viên đá giống ngọc bích dán trên trán nó.

 

Tô Ngọc cầm lên ngắm nghía, đừng nói chứ cũng đẹp phết, giống như đeo đồ trang sức vậy. Trang bị xong cho cả hai con thì lại có một người bước vào. Lần này hắn cầm hai tập tài liệu đưa cho Nam Tư Bạch.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Nam Tư Bạch không nhận, bảo hắn đưa trực tiếp cho Tô Ngọc: "Đây là tài liệu Âu Chấn Thiên và Âu Thần Phàm từng tiếp xúc, trên đó có hơi thở của họ."

 

Tô Ngọc nhận lấy: "Ngoài Âu Chấn Thiên và Âu Thần Phàm, còn ai tiếp xúc nữa không?"

 

Người đàn ông mặc vest bạc nghe hỏi liền nhìn Nam Tư Bạch, thấy hắn không nói gì mới trả lời: "Hai tập tài liệu này tôi lấy trực tiếp từ văn phòng họ ra sau khi ký tên, ngoài tôi ra không có ai khác tiếp xúc."

 

"Ừ." Tô Ngọc cầm mỗi tập tài liệu quơ một vòng quanh hai con chim gỗ. Sau đó hai con chim gỗ bay đến người đàn ông vừa đưa tài liệu tới kêu to với Tô Ngọc.

 

"Oa... Có tác dụng thật kìa!" Trần Trường Ca cũng không nằm bò trên sô pha nữa, kinh ngạc nhìn hai con chim gỗ.

 

"Đương nhiên rồi, trí tuệ của lão tổ tông là vô cùng." Cô Tô Dực nhìn chằm chằm hai con chim gỗ sắp chảy nước miếng. Hóa ra trong sách nói đều là thật. Nghe Trần Trường Ca nói vậy trong lòng hắn đắc ý một trận. Hừ hừ, đây là lão tổ tông nhà Cô Tô bọn họ chế tạo, có thể không lợi hại sao?

 

Ngay cả Mục Khải Chiến và Nam Tư Bạch cũng cảm thấy ngạc nhiên. Hoàn toàn không có người điều khiển, chỉ dựa vào hơi thở là có thể tìm được người cần tìm, điều này theo họ thấy quả thực rất thần kỳ.

 

Nam Tư Bạch nheo đôi mắt lạnh lùng đ.á.n.h giá hai con chim gỗ, hiếm thấy nảy sinh lòng hiếu kỳ với đồ vật trong tay Tô Ngọc. Con rắn lần trước và hai con hồ ly lần này đều cực kỳ có linh tính, đặc biệt là con rắn tên T.ử Lưu Ly kia, chỗ nào cũng toát ra vẻ bí ẩn.

 

Lần này chim gỗ cũng vậy. Hắn cũng hiểu biết chút ít về cơ quan thuật, loại chim gỗ này trước kia khi làm nhiệm vụ hắn không phải chưa từng gặp, nhưng đó chỉ là có tính công kích mà thôi, hoàn toàn không thông nhân tính như hai con trong tay Tô Ngọc. "Cái này làm bằng chất liệu gì vậy?"

 

Người đàn ông cúi đầu, thân mình hơi cứng đờ. Hắn thực ra cũng khá tò mò về hai vật đang đậu trên người mình, nhưng bị mấy người nhìn chằm chằm nên căn bản không dám động, đặc biệt là bị Nam Tư Bạch và Mục Khải Chiến nhìn.

 

Tô Ngọc chớp mắt, vỗ tay. Hai con chim gỗ lập tức từ trên người đàn ông bay về tay Tô Ngọc, còn không quên thân mật mổ mổ ngón tay cô.

 

"Nếu tôi nói làm bằng gỗ anh có tin không?" Đứng dậy nâng chúng đi ra cửa, tay hất lên cao, hai con chim gỗ liền dang cánh bay lên không trung, trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng.

 

Tô Ngọc không nói chuyện, Cô Tô Dực lại hào hứng phổ cập khoa học: "Anh đừng nhìn đây là làm bằng gỗ, đó không phải gỗ thường đâu. Tuy tôi cũng không biết là gỗ gì, nhưng chim gỗ lợi hại lắm. Từ rất lâu về trước người ta đã dùng chim gỗ để truyền tin rồi.

 

Tôi cũng luôn muốn có một con, tiếc là không có. Bọn này nhận chủ, một khi đã nhận chủ nhân, người khác trừ phi chạm vào lúc chúng tắt máy, nếu không chỉ có nước bị chúng đuổi g.i.ế.c."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nói đến cuối hắn có chút oán niệm. Hắn mới phạm lỗi, cũng không biết cô chủ có cho hắn một con chim gỗ chơi không nữa.

 

Nam Tư Bạch nhướng mày. Gỗ? Điều này quả thực khiến người ta bất ngờ. Lúc này Tô Ngọc đã đi tới: "Được rồi, tiếp theo là theo dõi."

 

Nam Tư Bạch đương nhiên biết ý cô là gì. Trở về phòng lấy máy tính mở ra, chỉ thấy hắn gõ phím lia lịa, một lát sau hai đoạn hình ảnh tách biệt xuất hiện trên màn hình máy tính.

 

Trần Trường Ca chạy ngay tới xem. Cô Tô Dực cũng rất hứng thú với cái này, cái hắn hứng thú là chim gỗ.

 

Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt mỗi người ôm một con hồ ly chậm rãi đi tới. Trong hình ảnh, cảnh vật trên đường phố và bầu trời lướt qua nhanh ch.óng, chỉ trong chớp mắt đã thay đổi mấy khung cảnh, có thể thấy tốc độ của chim gỗ nhanh đến mức nào.

 

Trong mắt Nam Tư Bạch lóe lên tinh quang. Sản phẩm điện t.ử họ nghiên cứu tuy đã làm được rất nhỏ, nhưng thiết bị theo dõi bay vẫn chưa đột phá được rào cản tốc độ, không ngờ hiện tại lại thực hiện được trên hai con chim gỗ.

 

Chỉ hơn mười phút, tốc độ chim gỗ dần chậm lại, dừng lại trước cửa sổ một tòa nhà văn phòng của Âu thị. Tuy nhiên chỗ chúng đậu rất kín đáo, vừa có thể nhìn thấy tình hình bên trong lại không bị người bên trong phát hiện.

 

Thiết bị theo dõi mini do nhà họ Nam nghiên cứu quay hình ảnh rất rõ nét. Mấy người ngồi trước máy tính thậm chí có thể nhìn rõ khẩu hình của người bên trong, biểu cảm trên mặt cũng thấy rõ mồn một.

 

Âu thị hiện tại đang họp. Trong hình, Âu Chấn Thiên dường như đang cãi nhau với một số người, trên mặt có sự tức giận kìm nén rõ rệt, trông hơi vặn vẹo. Mặt Âu Thần Phàm cũng u ám, nhìn người đối diện như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

 

Tô Ngọc nhướng mày: "Sản phẩm các anh nghiên cứu không tồi nhỉ, hình ảnh nét thật đấy." Soi rõ cả bộ mặt xấu xí của hai tên này. Đương nhiên câu sau cô không nói ra.

 

"Chim gỗ của cô càng không tồi." Nam Tư Bạch hiếm khi tâm trạng tốt khen một câu.

 

"Đương nhiên rồi!" Tô Ngọc còn chưa kịp nói, Cô Tô Dực đã đắc ý tiếp lời, khiến Tô Ngọc cạn lời...

 

Nam Tư Bạch cũng liếc hắn một cái không nói gì. Ngược lại Trần Trường Ca đẩy hắn một cái: "Lão huynh cậu có thể đừng dát vàng lên mặt mình được không, đâu có khen cậu."

 

Cô Tô Dực không phục trừng hắn một cái: "Đây là cô chủ nhà tôi, tôi vui không được à? Cô chủ nhà tôi còn chưa nói gì đâu, ch.ó đi bắt chuột xen vào việc người khác."

 

"Hầy cậu... Muốn đ.á.n.h nhau đúng không!" Trần Trường Ca trừng lớn mắt, xắn tay áo lên ra vẻ cậu tìm đ.á.n.h đấy à.

 

"Tới thì tới! Ai sợ ai..." Cô Tô Dực cũng phồng má bánh bao chống nạnh, hùng hổ trừng lại.

 

Tô Ngọc trợn trắng mắt tiếp tục nhìn máy tính, không ai thèm để ý đến hai người này. Bọn họ cãi cọ trừng mắt nhìn nhau một hồi lâu cũng không đ.á.n.h nhau, ngược lại làm hai con hồ ly béo đang xem náo nhiệt thất vọng không thôi.

 

"Chít chít..." Khinh thường nhìn hai người một cái, Tiểu Hồng khó chịu lắc cái đuôi xù, vỗ vỗ Tiểu Bạch đang ngồi trên bàn xem hai người cãi nhau, sau đó cùng nhảy lên vai Tô Ngọc nhìn chằm chằm máy tính.

 

Quản gia đợi ông cụ Nam ngủ rồi mới xuống lầu, nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt trong phòng khách thì vui mừng không thôi. Cảm giác thiếu gia nhà mình cuối cùng cũng trưởng thành hơn không ít. Thiếu gia vẫn luôn cô độc một mình, cũng chẳng có bạn bè gì, ông thấy mấy người này rất được, nếu có thể kết giao thì tốt quá.