Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 217: Chim gỗ theo dõi



 

Khóe môi Tô Ngọc khẽ nhếch lên. Tuy biểu cảm của Nam Tư Bạch có vẻ bình thản, nhưng cô vẫn nghe ra sát ý thấu xương trong lời nói của hắn.

 

Cô cũng không hỏi tại sao Nam Tư Bạch đột nhiên lại hợp tác với họ, đoán cũng đoán ra được. Tên cổ sư kia chắc chắn có liên quan đến nhà họ Âu. Hơn nữa, cổ độc trong người ông cụ Nam nếu đoán không sai thì cũng là tác phẩm của nhà họ Âu. Nhà họ Âu này thật đúng là biết tìm đường c.h.ế.t a!

 

Ánh mắt Mục Khải Chiến lóe lên, hiển nhiên hắn cũng đoán được. Hắn nhìn Nam Tư Bạch chậm rãi nói: "Được. Tin rằng với năng lực của anh thì đối phó với nhà họ Âu không phải việc khó. Chúng tôi chỉ cần nhà họ Âu nhận được sự trừng phạt thích đáng là được, những cái khác tùy anh."

 

Tô Ngọc gật đầu: "Đã quyết định hợp tác, chúng tôi cũng sẽ không ngồi chơi xơi nước. Nhiều lớp bảo đảm thì an toàn hơn. Nhà họ Âu đã có thể qua mặt nhiều người mở một cái bệnh viện tâm thần để nuôi tên cổ sư kia, khó bảo toàn sẽ không còn thủ đoạn khác. Để tránh rắc rối không cần thiết, chúng ta cứ điều tra xong rồi tính tiếp. Hiện tại thì chúng ta bắt đầu ra tay với nhà họ Âu từ phương diện thương mại đi."

 

"Tôi đã cho người bắt đầu thu mua cổ phiếu Âu thị, phương diện này các người không cần lo. Tuy nhiên, nhà họ Âu mấy năm nay buôn lậu v.ũ k.h.í đạn d.ư.ợ.c có 'nuôi' một nhóm người.

 

Nhưng hiện tại người của tôi vẫn chưa truy ra được cha con nhà họ Âu rốt cuộc nuôi ở đâu. Còn nữa, những việc này nhà họ Ngô cũng có tham gia." Nam Tư Bạch giọng nói không chút phập phồng nói ra những tư liệu mình tra được.

 

"Nhà họ Ngô? Cái nhà ở thành phố J ấy à? Có quan hệ gì với bọn họ?" Tô Ngọc ngạc nhiên. Sao lại lòi thêm một nhà nữa? Nhìn Mục Khải Nguyệt ngây thơ bên cạnh, Tô Ngọc yên tâm, nhà họ Âu hắn xử lý được, bất kể nhà họ Ngô có mạnh đến đâu cũng không được.

 

"Vợ của Âu Chấn Thiên là người nhà họ Ngô." Nam Tư Bạch chỉ nhắc đến điểm này là cô sẽ hiểu.

 

Mục Khải Chiến nhíu mày, nhưng chỉ trong chốc lát liền giãn ra: "Bên phía nhà họ Ngô chúng tôi có thể đối phó."

 

Cổ độc, nhà họ Ngô và nhà họ Âu, chuyện năm xưa, liệu có liên hệ gì không? Xem ra hắn phải về điều tra kỹ lại chuyện năm đó.

 

"Đám người bọn họ nuôi tôi sẽ nhanh ch.óng tìm ra." Nam Tư Bạch gật đầu. Nhà họ Âu ở thành phố S này đối phó thì dễ, nhưng nhà họ Ngô lại có chút phiền phức. Tuy hắn không sợ, nhưng nhiều rắc rối hắn cũng không thích.

 

"Tôi lại có cách tìm tốt hơn. Anh có thể tìm chút đồ vật mà Âu Chấn Thiên và Âu Thần Phàm từng tiếp xúc cho tôi không?" Lần này cô chuyên môn mang theo chim gỗ, một là thử xem mấy con chim gỗ này có thực sự tìm được người như Cô Tô Tiêu Hành nói hay không, hai là xuất phát từ việc giám sát nhà họ Âu, chỉ là không biết mấy con chim gỗ này có hoàn thành nhiệm vụ được không.

 

"Chỉ cần đồ vật bọn họ từng tiếp xúc?" Nam Tư Bạch mặt không cảm xúc nhìn Tô Ngọc một cái, cũng không hỏi Tô Ngọc lấy làm gì.

 

"Ừ, càng ít người tiếp xúc càng tốt." Tô Ngọc gật đầu, lấy hai con chim gỗ mang theo ra.

 

Nhìn thấy vật cô lấy ra, trong mắt Cô Tô Dực hiện lên vẻ kích động, ngồi xổm bên cạnh Tô Ngọc nhìn cô hí hoáy, không nhịn được đưa tay chọc chọc vào một con chim gỗ đang bất động.

 

"Cô chủ cô chủ, đây là chim gỗ cơ quan sao? Tôi từng thấy trong sách, nhưng chưa thấy vật thật bao giờ. Chim gỗ trong tộc làm đều rất ngốc, hơn nữa không đẹp bằng cái này. Hai con này liệu có thông minh như trong sách nói không?"

 

"Lát nữa là biết ngay thôi. Lát nữa tôi khởi động xong thì đừng có lộn xộn, trừ tôi ra ai chạm vào bọn này đều sẽ bị tấn công đấy." Ngay cả Mục Khải Nguyệt cô cũng sẽ không cho hắn chạm vào những con chim gỗ đã khởi động.

 

"Ồ." Cô Tô Dực rụt tay về, mắt lại dán c.h.ặ.t vào động tác trên tay Tô Ngọc, khiến Mục Khải Nguyệt bực mình đá cho hắn một cái.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Cô Tô Dực làm sát thủ, độ nhạy bén vẫn có, hắn kịp thời tránh được cú đá này của Mục Khải Nguyệt.

 

"Anh làm gì thế!" Cô Tô Dực trợn tròn mắt bực bội nhìn kẻ đang vây kín lấy Tô Ngọc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trần Trường Ca lười biếng nằm bò trên ghế sô pha mềm mại nhà Nam Tư Bạch, nhìn Cô Tô Dực không hiểu chuyện mà trợn trắng mắt: "Ha hả, đúng là đồ không có mắt nhìn. Vợ chồng son người ta đang ngồi với nhau, cậu là cái bóng đèn công suất lớn cứ sán lại gần làm gì? Chê mình chưa đủ sáng à!"

 

Đây chính là bài học xương m.á.u. Lúc mới đến hắn cũng vô tư sán lại gần Tô Ngọc, sau đó bị con thỏ lớn bình dấm chua kia vừa đ.ấ.m vừa đá vừa lườm nguýt, khổ nỗi mình còn chẳng làm gì được hắn, nếu không c.h.ế.t chắc chắn là mình.

 

Cô Tô Dực rối rắm nhìn Mục Khải Nguyệt. Đồ keo kiệt, sao cô chủ lại tìm người đàn ông như thế này chứ!

 

Mục Khải Chiến lạnh lùng liếc hắn một cái. Cô Tô Dực rụt cổ, hắn vẫn là nên tránh xa cô chủ một chút thì hơn.

 

"Chim gỗ có thể tìm được người có dính hơi thở của đối phương, không chỉ tốc độ nhanh mà còn có tính tấn công nhất định, thời khắc mấu chốt có thể tự bảo vệ mình. Hơn nữa chim gỗ này làm bằng gỗ, không dễ bị công nghệ hiện đại phát hiện. Nhưng làm sao theo dõi là một vấn đề. Nam Tư Bạch, anh có loại thiết bị theo dõi mini nào có thể theo dõi từ xa không?" Hí hoáy một hồi, Tô Ngọc ngẩng đầu hỏi.

 

Nam Tư Bạch nhìn vật nhỏ trong tay Tô Ngọc, trong mắt hiện lên vẻ hứng thú: "Có, tôi bảo người đi lấy."

 

Tô Ngọc cầm con chim gỗ trong tay biến ảo một hồi, tiểu gia hỏa vốn bất động đột nhiên dang cánh duỗi người, còn thân mật cọ cọ vào tay Tô Ngọc.

 

Cô Tô Dực không nhịn được lại tiến về phía Tô Ngọc vài bước. Không vì gì khác, hai con chim gỗ này thực sự quá linh hoạt sống động.

 

"Cô chủ, cho tôi xem chút được không?" Rất muốn nghiên cứu từng con một a!

 

"Không được." Tô Ngọc dứt khoát từ chối. "Đương nhiên nếu cậu không muốn giữ tay mình nữa thì có thể sờ thử."

 

Cô Tô Dực nhìn cái mỏ và móng vuốt sắc như d.a.o của chim gỗ, thôi hắn bỏ cuộc trước đã, đợi về rồi xin cô chủ một con chơi sau vậy.

 

"Chít chít..." Hai chú hồ ly béo nhìn thấy chim gỗ cử động liền xù lông, nhe răng về phía chúng, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa.

 

Tô Ngọc thấy thế vỗ vỗ đầu chúng: "Hai đứa đừng có mà đụng vào nữa, chưa bị dạy dỗ đủ à!"

 

Tốc độ của chim gỗ rất nhanh, thậm chí có thể so sánh với hồ ly béo và Tiểu Nhu Mễ. Để trả thù mối thù bị chim gỗ cào bị thương trong đường hầm, hai tên này nhân lúc Tô Ngọc không chú ý định đ.á.n.h lén chim gỗ, kết quả bị đ.á.n.h hội đồng. Đến nay nhìn thấy chim gỗ là xù lông.

 

"Chít chít..." Tiểu Hồng đứng dậy giơ móng vuốt chỉ vào chim gỗ, trên mặt hồ ly mũm mĩm tràn đầy vẻ không vui.

 

"Ngoan, đừng đụng vào chúng là được. Chuyện kia chị còn chưa tính sổ với các em đâu. Chị đang có việc, sang chỗ Thỏ Trắng nhỏ chơi đi." Vớt Tiểu Hồng Tiểu Bạch trên đùi nhét vào lòng Mục Khải Nguyệt.

 

"Chít chít..." Tiểu Hồng Tiểu Bạch giận dỗi, lông dựng ngược cả lên, xoay người ôm đuôi chổng m.ô.n.g về phía cô.

 

Tô Ngọc: "..."

 

Mục Khải Nguyệt dùng ngón tay chọc chọc vào lớp lông trên người chúng, một cái là lún sâu xuống, cảm giác mềm mại khiến mắt hắn sáng lấp lánh.

 

Hồ ly béo giơ chân gạt bàn tay đang chọc loạn xạ trên người mình của Mục Khải Nguyệt ra. Nhưng đệm thịt không có móng vuốt sắc nhọn vỗ vào tay hắn chẳng đau chút nào, ngược lại mềm mềm rất thoải mái. Mục Khải Nguyệt liền cúi đầu chơi đùa với hai chú hồ ly béo, khiến Cô Tô Dực hâm mộ không thôi.