Tô Ngọc cạn lời: "Em thật sự không cần làm như vậy đâu, chị bán cho em chứ có phải tặng không đâu, chị cũng có lợi mà."
"Thưa cô, có lẽ việc này đối với cô không là gì, nhưng đối với chúng em lại là ân huệ to lớn bằng trời. Em biết trái cây của cô bán bên ngoài đắt hàng thế nào, cũng biết chuyện này là mối làm ăn chắc chắn có lãi không bao giờ lỗ. Thật ra trong thôn có rất nhiều người cô có thể giao cho, nhưng cô lại trao cơ hội này cho chúng em, đây là sự giúp đỡ lớn nhất đối với nhà em. Thưa cô, gia đình em thật sự cảm ơn cô."
Phục Linh biết lời cảm ơn ch.ót lưỡi đầu môi không thể diễn tả hết lòng cảm kích của mình, cô tự nhủ nhất định sẽ nỗ lực làm tốt công việc, cố gắng không để cô chủ phải phiền lòng.
Lúc này, ba của Phục Linh dùng tay lăn bánh xe lăn đi ra. Phục Linh thấy vậy vội vàng chạy tới đẩy ông lại gần.
"Cô Tô Ngọc, cảm ơn cô. Là tôi vô dụng, vẫn luôn liên lụy đến hai chị em Phục Linh. Cảm ơn cô đã cho cái gia đình này một cơ hội tái sinh."
Ba của Phục Linh sắc mặt khô gầy, tóc đã bạc đi không ít. Ông ngồi trên xe lăn khóc đến bi thương. Một gia đình vốn dĩ đã lâm vào tuyệt cảnh, nay lại thay đổi nhờ cô gái trước mặt, bọn họ là thật lòng cảm kích Tô Ngọc.
Sắc mặt Tô Ngọc hơi động dung, cô sờ đầu cậu bé Phục Vũ đang ngẩng khuôn mặt với đôi mắt đen láy nhìn mình, ôn hòa nói: "Tôi tuy giúp mọi người, nhưng quan trọng nhất vẫn là xem sự nỗ lực của chính mọi người. Còn về lời cảm ơn thì tôi xin nhận. Trái cây tôi sẽ cho người đưa tới, mọi người cũng không cần chuẩn bị gì nhiều đâu, cứ bày một cái sạp đơn giản bên ngoài là được rồi. Mấy ngày nay Phục Linh cứ ở nhà giúp đỡ ba em đi, rốt cuộc mới bắt đầu cũng sẽ có chút rối ren, ruộng hoa đã có bác Tiêu trông coi nên cũng không cần lo lắng."
"Dạ, em biết rồi, cảm ơn cô." Phục Linh lau nước mắt, dùng sức gật đầu.
"Nếu sự việc đã bàn xong thì tôi cũng phải về đây, lát nữa sẽ cho người đưa trái cây tới, mọi người cứ chuẩn bị trước đi nhé." Tô Ngọc nói xong liền đứng dậy rời đi.
Nhìn bóng lưng Tô Ngọc, Phục Linh nắm c.h.ặ.t t.a.y. Cuộc sống nhà họ đang ngày càng tốt lên, tất cả những điều này đều là do cô chủ ban tặng, cả đời này cô sẽ không bao giờ quên. Phục Vũ cũng nhìn theo bóng lưng Tô Ngọc, cậu bé nho nhỏ khắc sâu dáng vẻ ôn nhu của cô vào trong tâm trí.
Tre đã c.h.ặ.t xong, ông cụ Đại cùng mấy người con trai và các thợ mộc trong thôn, tính ra cũng gần mười mấy người, bắt đầu xúm vào giúp đỡ gia công. Những thứ này chỉ dùng để ủ rượu nên không cần điêu khắc hoa văn cầu kỳ, lượng công việc cũng giảm đi không ít.
Tô Ngọc đem số quả hái xuống dùng để ủ rượu đưa đến các hộ gia đình nhờ rửa sạch, bỏ hạt, sau đó bắt đầu dạy họ cách ủ rượu. Nước dùng để ủ rượu là nước lấy từ thác nước. Vốn dĩ cô định dùng nước linh tuyền trong hồ sen, nhưng cái đám Hoắc Vũ kia lại không biết nhìn hàng, cứ nói cái gì mà đó là nước tắm của Tướng Quân và cá thủy tinh, sống c.h.ế.t cũng không chịu dùng, cho nên cô đành phải từ bỏ.
Không phải cô nói ngoa chứ, Tướng Quân và mấy con trai lớn trong nước kia e rằng còn sạch sẽ hơn bọn họ. Chưa nói đến việc nước linh tuyền bản thân nó đã có chức năng thanh lọc, cá thủy tinh cũng có chức năng đó a! Nước hồ sen quả thực sạch hơn nước bên thác kia gấp mấy chục lần ấy chứ.
Thôi bỏ đi, ít nhất nước thác cũng ngon hơn các loại nước khác không ít, rượu ủ ra chắc cũng sẽ không kém đi đâu được.
Tiệm trái cây nhà Phục Linh rất được hoan nghênh trong thôn, bán rẻ hơn so với trên thành phố một chút. Tuy rằng mọi người đều tiếc nuối vì không thể mở cửa vườn quả, nhưng có thể mua được ngay trong thôn cũng là không tồi rồi. Cái cửa hàng rau quả trên thành phố S kia, đám người mua hàng quả thực hung tàn đến mức khiến người ta giận sôi m.á.u, hàng vừa chất lên là cả tổ ong ùa tới tranh cướp, giá đắt cũng không ngăn được bước chân của họ.
Hoa Tuân từng định mở chi nhánh ở thành phố S, nhưng rồi hắn lại từ bỏ ý định này. Tuy rằng Tô Ngọc trồng rất nhiều cây ăn quả, nhưng ngặt nỗi hiện tại những thứ thôn Linh Khê có thể cung cấp không nhiều, nuôi gà vịt cá còn phải mất một thời gian nữa mới lớn được.
Trong lúc bận rộn túi bụi, phía Nam Tư Bạch cuối cùng cũng truyền đến tin tức: Đã tìm thấy người.
"Sao vậy?" Tô Ngọc nhìn biểu tình ngày càng ngưng trọng của Mục Khải Chiến, nghi hoặc hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Những kẻ này đều là bọn tội phạm vong mạng, còn có mấy tên là trùm buôn t.h.u.ố.c phiện đã chạy thoát trong một lần tôi thực hiện nhiệm vụ. Không ngờ bọn chúng lại có liên quan đến Âu gia." Mục Khải Chiến nhìn đoạn video truyền tới, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo. Lần đó anh cũng bị trọng thương, sau đó vẫn luôn truy tìm mấy kẻ này nhưng bặt vô âm tín, không ngờ hiện tại lại xui xẻo thế nào bị anh phát hiện ra.
"Sếp, có cần báo cáo lên trên không? Lần này nhất định phải tóm được bọn chúng." Ngô Hạo mặt đầy vẻ giận dữ nhìn mấy kẻ trong video.
"Ừ, báo cáo trực tiếp cho thượng tướng Phan." Trong quân cũng không phải lúc nào cũng thái bình, anh từng nghi ngờ sự việc lần đó là bị người ta gài bẫy, nhưng tra thế nào cũng không ra, hiện tại xem ra việc này thật sự có liên quan đến Ngô gia. Sắc mặt Mục Khải Chiến càng ngày càng lạnh.
"Liên hệ nhóm Tào Hổ, bảo bọn họ ngày mai tới đây ngay." Ngón tay Mục Khải Chiến gõ nhịp nhàng lên mặt bàn. "Còn nữa, bảo thượng tướng Phan đừng kinh động đến những người khác."
"Vậy sếp, chỉ có mấy người chúng ta thôi sao? Bọn chúng hơi đông đấy!" Ngô Hạo có chút lo lắng.
Mục Khải Chiến không trả lời hắn, mà trực tiếp nhìn sang Tô Ngọc. Ngô Hạo lúc này mới nhớ tới biểu hiện dũng mãnh của mấy con thú cưng lần trước khi tiêu diệt Hỏa Liệt Bang, cũng mong chờ nhìn về phía cô.
Tô Ngọc: "......"
Cô vẻ mặt rối rắm, theo lý thuyết thì chuyện này cô đích xác phải hỗ trợ, nhưng thật sự cô không muốn để đám Tiểu Nguyệt Nha đi mạo hiểm. Cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng: "Để tôi đi hỏi bọn nó một chút."
Thật ra không cần hỏi, Báo Ca và đồng bọn chắc chắn sẽ đi. Từ sau trận sống mái với Hỏa Liệt Bang lần trước, bọn nó trở về ngày nào cũng hưng phấn tập luyện đối kháng, thỉnh thoảng còn tìm Mục Khải Chiến để đ.á.n.h nhau. Dù sao cũng là dã thú, trong xương cốt vẫn còn bản năng khát m.á.u.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Cảm ơn." Mục Khải Chiến gật đầu nói một tiếng cảm ơn. Ngô Hạo suýt chút nữa thì cao hứng hoan hô lên, nhìn dáng vẻ "ngược đãi" đối thủ của thú nhà Tô Ngọc quả thực không thể sướng hơn.
"Tôi cũng phải đi." Hoa Tuân nãy giờ đứng bên cạnh không nói gì đột nhiên lên tiếng. Ngón tay hắn mân mê chiếc quạt xương, lười nhác nói: "Vừa lúc thử xem uy lực bảo bối này của tôi."
Mục Khải Chiến nhíu mày: "Hồ nháo, cậu cho rằng bọn chúng sẽ đứng chờ cậu đến gần rồi đ.á.n.h giáp lá cà à?"
"Tôi biết chứ! Cậu đưa cho tôi một khẩu s.ú.n.g là được không phải sao? Dù sao cũng dạy tôi lâu như vậy rồi, cũng phải thực chiến luyện tập chứ." Hoa Tuân hồ nghi nhìn anh, nheo mắt lạnh lùng nói: "Cậu sẽ không định không cho tôi đi đấy chứ? Không được đâu, dù sao tôi cũng quyết định đi rồi, cùng lắm thì tôi tự lái xe đi."
Mục Khải Chiến bất đắc dĩ, anh hiện tại có chút hối hận vì đã dạy hắn nhiều như vậy: "Lần này rất nguy hiểm, những kẻ này thường xuyên du tẩu ở biên giới g.i.ế.c người, không phải đám người Hỏa Liệt Bang có thể so sánh đâu, cậu..."
"Tôi biết." Mục Khải Chiến còn chưa nói xong đã bị Hoa Tuân ngắt lời. "Tôi biết cậu muốn tốt cho tôi, nhưng giống như chính cậu từng nói, cứ che chở mãi ngược lại là hại tôi. Tính cách trong xương tủy tôi vốn chính là g.i.ế.c ch.óc."
Nói xong hắn nhếch môi cười, nhưng nụ cười lại khiến người ta sợ hãi không thôi. Tuy hắn đang cười, nhưng sát ý trong mắt làm cho Ngô Hạo - một người thường xuyên lăn lộn trên chiến trường cũng cảm thấy có chút rợn người.
Mẹ kiếp, tổng cảm thấy bộ dáng này của hắn giống hệt lúc sếp tức giận, dọa người c.h.ế.t được, không hổ là do sếp đích thân dạy dỗ.
"G.i.ế.c người sao? Tôi cũng phải đi." Cô Tô Dực nghe nãy giờ, cảm thấy cơ hội lập công của mình tới rồi liền nhanh ch.óng tỏ thái độ, những kẻ này chính là người mà tiểu thư muốn g.i.ế.c cơ mà.