Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 228: Xuất phát



Đối với việc Cô Tô Dực muốn đi xem náo nhiệt cũng không có ai lo lắng, dù sao cậu ta cũng xuất thân từ thế gia sát thủ, tóm lại là có bản lĩnh, tuy rằng khuôn mặt kia thoạt nhìn chẳng giống sát thủ chút nào.

 

Sau khi trải qua mấy ngày bàn bạc kế hoạch tác chiến, nhóm Tô Ngọc lên xe tải lớn, hướng về phía địa điểm mục tiêu.

 

Lần này Tô Ngọc không mang theo Mục Khải Nguyệt. Phải an ủi một hồi lâu anh mới chịu đồng ý ở lại nhà, rốt cuộc nơi đó nguy hiểm, lần này cô có khả năng cũng sẽ xông lên, không thể mang theo Mục Khải Nguyệt được.

 

Cộng thêm người của Nam Tư Bạch, mấy chiếc xe tải cùng xe ô tô con hướng về thành phố W chạy tới. Âu gia thực thông minh, những kẻ đó cùng thành phố S không có liên hệ trực tiếp, cũng không hoạt động ở thành phố S, hơn nữa ngày thường thời gian tiếp xúc ít lại cẩn thận dè dặt, cho nên nếu không phải vẫn luôn truy tung bọn họ thì quả thật không dễ dàng phát hiện ra.

 

"Báo Ca, chúng ta lại gặp mặt rồi, đây là lại sắp kề vai chiến đấu nhe." Tào Hổ ngồi ở thùng xe sau vẻ mặt sùng bái nhìn Báo Ca cùng Sao Trời.

 

"Người anh em, cậu không cảm thấy rợn người sao?" Người lính mặc quân phục ngồi bên cạnh nuốt nước miếng, lặng lẽ ghé tai hắn hỏi.

 

Lúc mới lên xe không chuẩn bị tâm lý, vừa mở cửa xe ra liền bị dọa cho chân mềm nhũn, sau đó vẫn là dưới ánh mắt khinh bỉ của nhóm Tào Hổ mới run rẩy đi vào được.

 

Tào Hổ cùng Ngô Hạo vẻ mặt đắc ý: "Sợ cái gì? Báo Ca bọn nó chính là từng cùng bọn tôi kề vai chiến đấu đấy, cũng coi như là chiến hữu."

 

Báo Ca nằm trong xe ưu nhã l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt, nhìn dáng vẻ đắc ý của hai người kia cũng mặc kệ bọn họ. Bên cạnh nó, Lam đang gác đầu lên bụng nó híp mắt nghỉ ngơi.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Kỳ thật sau khi nỗi sợ hãi qua đi, chậm rãi bình tĩnh lại, trong lòng thật sự là ức chế không được nỗi hưng phấn. Nghĩ đến cảnh tượng mình cùng một đám dã thú g.i.ế.c địch, quả thực nhiệt huyết sôi trào.

 

Hơn nữa bọn họ tuy rằng ở trong quân, nhưng đối với mấy con thú nhà Tô Ngọc vẫn là có chút hiểu biết. Đàn ông đối với dã thú hung mãnh tóm lại vẫn luôn có chút tâm lý sùng bái.

 

Theo thời gian trôi qua, mọi người cũng dần dần tới gần địa điểm mục tiêu. Đến được nơi đã thương lượng trước đó thì trời cũng đã tối, mà đêm tối, đúng là thời cơ tốt để săn g.i.ế.c...

 

Tô Ngọc mặc một thân trang phục gọn gàng, bên hông giắt một khẩu s.ú.n.g lục cùng một con d.a.o găm sắc bén. Mà phía sau cô, đi theo là mười mấy con chim cơ quan.

 

"Mấy cái đó là thứ gì vậy?" Người do Nam Tư Bạch mang đến dụi dụi mắt, chỉ vào phía sau Tô Ngọc. Không trách bọn họ kinh ngạc, đi theo phía sau là cả một đàn chim thực sự khiến người ta phải ngoái nhìn.

 

"Đồ không kiến thức, đó là chim cơ quan của tiểu thư nhà tôi." Cô Tô Dực hất cằm đắc ý nói, sau đó nhảy nhót đi về phía Tô Ngọc, cùng đi qua còn có mấy con thú cưng.

 

Cũng giống như mọi khi, tìm Tô Ngọc cọ cọ các kiểu, chúng nó thỏa mãn ở lại bên cạnh cô. Những người chưa từng thấy cảnh này không nhịn được nhìn Tô Ngọc thêm vài lần, không hiểu nổi chỉ là một cô gái nhỏ bình thường thôi, tại sao lại được hoan nghênh như vậy. Lúc bọn họ ở trên xe có ý định tiếp cận một chút thì đám thú kia đều nhe răng nhếch miệng, sao tới trước mặt cô gái nhỏ này liền dịu ngoan như thỏ con thế kia.

 

Nam Tư Bạch cũng mặc một thân quân trang, thân hình thon dài được bao bọc c.h.ặ.t chẽ trong màu xanh quân đội, trên mặt vẫn luôn là biểu tình nhàn nhạt, chỉ là khi nhìn thấy tình cảnh bên cạnh Tô Ngọc thì ánh mắt lóe lên một cái, trông có chút cấm d.ụ.c.

 

"Trung tướng, đến rồi." Nhân viên kỹ thuật vẫn luôn dùng máy tính quan sát tình hình bên kia. Nói thật, tốc độ nhanh như vậy mà còn có thể tùy thời đuổi kịp thiết bị theo dõi bay, hắn chưa từng gặp qua bao giờ. Không hổ là Trung tướng, cái này chắc chắn là đồ mới nghiên cứu ra của nhà bọn họ.

 

Nhân viên kỹ thuật nhìn hình ảnh rõ nét trong máy tính, lòng sùng bái đối với Nam Tư Bạch quả thực như nước sông cuồn cuộn. Nhưng nếu hắn biết được tình huống thật sự thì tâm tình lúc đó sẽ ra sao đây...

 

"Ừ." Nam Tư Bạch không nói nhiều, trực tiếp cầm lấy máy tính. Hình ảnh Âu Thần Phàm đang cùng hai người khác đi về phía một ngọn núi sâu nào đó, sắc mặt gã có chút không kiên nhẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tô Ngọc nhìn thấy liền cười lạnh: "Lần này xem các người còn trốn đi đâu được. Đi thôi."

 

Tô Ngọc vẫy tay, những con chim cơ quan vốn chỉ đi bộ trên mặt đất theo sau Tô Ngọc đột nhiên đồng loạt bay lên như một đội quân. Gần mười mấy con tạo nên một loại khí thế sắc bén, khiến đám người nhìn mà ngẩn ra.

 

Cô Tô Dực càng thêm đắc ý, đây chính là thứ chỉ có tiểu thư nhà hắn mới có thể điều khiển, những con chim cơ quan này cũng là do tổ tiên nhà hắn chế tạo đấy.

 

Trần Trường Ca nhìn cái dạng đắc ý của cậu ta mà ngứa mắt, tung một cước đá qua. Hắn vốn dĩ không định đi, lại cố tình bị cái thằng nhãi này lôi theo. Hắn đang ở nhà ăn sung mặc sướng tự nhiên lại bị lôi đi chịu khổ, thật sự càng nghĩ càng giận.

 

"Anh làm gì đấy?" Cô Tô Dực giận dữ, cư nhiên dám đá m.ô.n.g cậu, hại cậu mất hết hình tượng trước mặt tiểu thư. Nếu để Tô Ngọc biết trong lòng cậu ta đang nghĩ gì, chắc cô sẽ cười nhạo một tiếng rồi bảo cho cậu ta biết hình tượng của cậu ta đã mất từ lâu rồi.

 

"Chân lầm." Buông lại một câu xanh rờn, Trần Trường Ca xách hòm t.h.u.ố.c của mình đi thẳng.

 

"Lầm cái khỉ, chân anh đá vào m.ô.n.g tôi đấy. Anh chờ đó cho tôi, bổn thiếu gia cũng muốn đá lại." Cô Tô Dực xoa xoa m.ô.n.g rồi oa oa kêu đuổi theo, Trần Trường Ca sớm đã nhanh như chớp chạy mất trước khi cậu ta kịp phản ứng.

 

Tô Ngọc không quản bọn họ, xoay người leo lên lưng Sao Trời. Hiện tại lông trên người mấy con thú lớn màu trắng nổi bật như Tiểu Tinh Nhi và Bạch Nhị đã được bôi phẩm màu sặc sỡ để ngụy trang, vẫn là chọn Sao Trời thì tốt hơn. Cô quay lại nhìn những người khác: "Xin lỗi nhé, hình như không ngồi đủ cho nhiều người như vậy, cho nên các anh đành vất vả đi bộ nhé." Dù sao cô là con gái, cứ tùy hứng chút vậy.

 

Lần này người tới có đến hơn mười người, tuy rằng trên người Sao Trời có thể ngồi được hai người, nhưng vẫn không đủ chỗ.

 

Từng đôi mắt u oán nhìn cô, bọn họ cũng muốn thử cảm giác ngồi trên lưng mãnh thú uy vũ như vậy.

 

Mắt và khứu giác của dã thú khi đi lại trong đêm hoàn toàn không có vấn đề gì, cho dù xuyên qua rừng rậm rạp rạp cũng thế.

 

Mọi người trên người đã sớm bôi t.h.u.ố.c chống côn trùng đốt do Trần Trường Ca mang đến, hiện tại sải bước nhanh ch.óng đi theo nhóm Báo Ca, coi như cũng khá nhẹ nhàng.

 

Giữa núi rừng thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng thú gầm, cho người ta biết rừng sâu này cũng không an toàn. Nhưng đối với những kẻ tội phạm vong mạng bị truy nã kia thì nơi càng nguy hiểm lại càng an toàn.

 

"Vèo vèo..." Ở trong rừng là thiên hạ của dã thú núi rừng, chim cơ quan ngoan ngoãn chỉnh đốn đội ngũ bay phía trước Tô Ngọc.

 

Gió thổi làm cây cối xào xạc, những con cáo linh hoạt và Tiểu Nhu Mễ đang di chuyển trên cây với tốc độ nhanh không tưởng tượng nổi.

 

Chúng nó dùng tốc độ nhanh nhất tới địa điểm mục tiêu, thân thể ẩn trong tán lá cây hoàn toàn không lo lắng sẽ bị kẻ địch phát hiện, cho dù là ở ngay trên đỉnh đầu bọn chúng.

 

"Mày nói xem lần này Âu gia sao lại vội vàng như vậy, trước kia không phải còn sợ bị phát hiện sao?" Một gã đàn ông trên cổ đeo khẩu s.ú.n.g, một tay bưng s.ú.n.g, tay kia lấy điếu t.h.u.ố.c trong miệng ra, híp mắt vẻ mặt hưởng thụ nhả khói.

 

"Xùy, còn có thể là sao nữa, gấp gáp rồi chứ sao. Tập đoàn sắp không trụ nổi nữa nên giờ mới tìm đến chúng ta." Một gã đàn ông khác ném tàn t.h.u.ố.c xuống đất, dùng mũi chân nghiền nghiền, vẻ mặt khinh thường nói.

 

"Kệ mẹ nó, chỉ cần kiếm được tiền là được. Dù sao người Âu gia hiện tại là tấm khiên chắn bên ngoài cho chúng ta, tìm chút việc làm để kiếm tí tiền thưởng cho bọn hắn. Nếu không phải bên ngoài còn đang truy nã chúng ta, bố mày mới thèm ở cùng hai con cáo già Âu gia kia. Mẹ kiếp, quân đội sao cứ bám lấy chúng ta không buông thế, chuyện này đã bao lâu rồi chứ?"