Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 229: Phát hiện



"Ái chà, Âu đại thiếu gia tới rồi." Tên lính gác dựa vào gốc cây cợt nhả.

 

Âu Thần Phàm chỉ âm trầm nhìn hắn một cái: "Anh Diệp đâu?"

 

"Ở trong phòng, tự mình vào đi, bọn tôi không rảnh tiếp đại thiếu gia cậu đâu." Hai gã ôm s.ú.n.g, tiếp tục lười nhác ngồi dưới đất.

 

Âu Thần Phàm siết c.h.ặ.t nắm tay, vẫn là nuốt xuống cục tức này. Hừ, hắn không cần thiết phải so đo với một đám thổ phỉ, dù sao bọn chúng hiện tại còn cần Âu gia đ.á.n.h yểm trợ. Âu Thần Phàm làm bộ làm tịch đi về phía ngôi nhà gỗ phía sau.

 

Đôi mắt xanh lam của Tiểu Nhu Mễ biến thành đồng t.ử dựng đứng, trông có chút dọa người trong đêm tối. Nó dẫn đầu uyển chuyển nhảy xuống cây, sau đó tàn ảnh lướt qua, mấy con cáo phía sau cũng đuổi kịp.

 

"Vừa nãy mày có thấy cái gì chạy vào không?" Một tên dụi dụi mắt, đẩy cánh tay đồng bọn hỏi.

 

"Không thấy, đừng có làm ồn bố mày, đêm qua đ.á.n.h bài suốt đêm còn chưa được ngủ đây." Người bị đẩy không kiên nhẫn vẫy tay.

 

"Xùy, cái thằng ma c.ờ b.ạ.c này, coi chừng bị lão đại thấy thì không có quả ngon để ăn đâu."

 

"Sợ cái gì, ở đây canh gác cũng sắp hai năm rồi cũng chẳng thấy có ma nào tới. Mày nói xem khi nào chúng ta mới được ra ngoài, thế này có khác gì ngồi tù đâu."

 

Không để ý tới hai tên đang phát lao xao, Tiểu Nhu Mễ cùng bầy cáo đi theo phía sau Âu Thần Phàm tới nhà gỗ. Tuy nhiên chúng nó cũng không tùy tiện đi vào, tỷ tỷ đã nói tính cảnh giác của những kẻ này rất cao, không thể tùy tiện hành sự.

 

Tìm một cái cây gần nhà gỗ, bốn con cáo và một con mèo nhảy lên, từ cửa sổ quan sát nhất cử nhất động của bọn chúng.

 

Trong phòng có ba người: một tên cơ bắp mặt đầy vẻ dữ tợn, một người đàn ông trung niên tướng mạo bình thường nhưng trên người lại toát ra sát khí không thể bỏ qua, còn có một người đàn ông đeo kính, nếu chỉ nhìn vẻ ngoài thì hoàn toàn sẽ không ai liên hệ hắn với đám tội phạm vong mạng này. Tiểu Nhu Mễ động đậy lỗ tai, cuộc đối thoại của bọn họ ẩn ẩn có thể nghe rõ.

 

"Muốn bọn tôi xuất lực cũng không phải không được, nhưng Âu đại thiếu gia cậu cũng biết hiện tại lệnh truy nã chúng tôi dán đầy thế giới, chỉ sợ vừa ra ngoài liền sẽ bị bắt. Làm chuyện tốn công vô ích như vậy hình như có chút lỗ vốn a." Gã đàn ông đeo kính đẩy gọng kính, đôi mắt phía sau tròng kính lóe lên tinh quang.

 

"Chuyện này tôi biết, các anh hiện tại cũng là dựa vào Âu gia cùng Ngô gia đ.á.n.h yểm trợ, nếu Âu gia xảy ra chuyện gì thì đối với các anh cũng chẳng có lợi ích gì. Tôi cũng là bất đắc dĩ mới đến tìm các anh. Ở thành phố W có người của Âu gia, trong tay các anh cũng có không ít hàng đi, tôi có thể tìm người giúp tiêu thụ lô hàng này."

 

"À, cũng đúng nhỉ. Dù sao chúng tôi cũng coi như là được Âu gia và Ngô gia cứu, liền giúp các người lần này vậy. Bất quá cậu có thể chắc chắn sau lần này Âu gia có thể vực dậy không? Tôi chính là nghe nói, các người hiện tại ở thành phố S sống cũng không dễ chịu gì đâu a!" Trần Diệp - chính là gã đàn ông đeo kính u ám nói.

 

Âu Thần Phàm sắc mặt trầm xuống, nghiến răng nói: "Đều là tại Ám Dạ Bang và Nam gia, sớm muộn gì tôi cũng sẽ bắt bọn họ trả giá đắt."

 

Tiểu Nhu Mễ ở trên không trung hít hít mũi, cảm giác được còn có mùi của những người khác, bèn hướng về phía một cái hang động đi đến. Đỏ Thẫm và Đại Bạch canh giữ tại chỗ này, còn Tiểu Hồng và Tiểu Bạch thì đi theo nó.

 

Sau hang động, ẩn trong bụi cỏ, ba cái tiểu gia hỏa nhìn nhìn hai tên lính gác đang bộ dạng mơ màng sắp ngủ, liền lách mình nhanh ch.óng đi vào.

 

"Kẻ nào?" Một tên chỉ cảm thấy một đạo bóng trắng lóe lên, hắn lập tức cảnh giác, chĩa s.ú.n.g quát lớn một tiếng.

 

Tên còn lại bị tiếng quát dọa cho giật mình cũng lập tức nâng s.ú.n.g lên, tìm nửa ngày chẳng thấy cái gì, hắn tung một cước đá vào người tên kia: "Mày mẹ kiếp mắt mù à, lúc kinh lúc rống, bố mày sắp bị mày hù c.h.ế.t rồi."

 

"Không phải là nhìn nhầm rồi sao." Người nọ hừ một tiếng, ngồi xuống dựa vào vách đá châm t.h.u.ố.c hút.

 

Tiểu Nhu Mễ cùng hai con cáo nhỏ vừa vào hang động liền nhăn cái mũi nhỏ lại, vẻ ghét bỏ trong mắt quả thực muốn tràn ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Chi chi, hôi quá hôi quá, Tiểu Nhu Mễ đây là cái nơi quỷ quái gì vậy!"

 

"Mèo cũng không biết, chúng ta lại đi vào trong xem xem, bên trong có hơi thở của rất nhiều người." Ghét bỏ lắc lắc cái chân mèo trắng tinh dính bùn, nó chính là con mèo cực kỳ ưa sạch sẽ, thế mà lại chạy vào nơi bẩn thỉu như thế này.

 

Đi vào trong một đoạn đường, cuối cùng cũng thấy được tình cảnh bên trong. Ba cái tiểu gia hỏa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, lông lá tức khắc dựng đứng lên, đồng t.ử co lại thành một đường thẳng...

 

"Kẻ nào? Lăn ra đây!" Có khả năng bởi vì hai con Đỏ Thẫm và Đại Bạch trên cây nhìn chằm chằm quá mức chăm chú, bị người đàn ông trung niên đầy cảnh giác phát hiện. Hắn đột nhiên hướng về phía cửa sổ quát lớn một tiếng. Mấy người trong phòng lập tức cảnh giác, nhanh ch.óng cầm lấy s.ú.n.g lao ra ngoài phòng.

 

Gã đàn ông mặt đầy dữ tợn dẫn theo vài người tìm kiếm vài vòng nhưng cái gì cũng không phát hiện: "Anh Lôi, có phải anh cảm giác sai rồi không, cái gì cũng không có a!"

 

Người đàn ông trung niên nhíu mày, lại tìm kiếm một lát vẫn không thấy gì, sắc mặt hắn mới có chút thả lỏng: "Có lẽ vậy."

 

Âu Thần Phàm lại cảm giác trong lòng có chút lo âu, hắn dùng tay xoa xoa n.g.ự.c, nghĩ chẳng lẽ trong khoảng thời gian ngắn này bận rộn đến mức sinh bệnh?

 

"Về đi, chắc là hai con cáo núi thôi." Trần Diệp nhàn nhạt nói. Vừa rồi phản ứng đầu tiên của hắn là nhìn về phía cửa sổ, liền thấy hai con vật giống ch.ó nhanh ch.óng lẩn đi.

 

Âu Thần Phàm nghe được là cáo, trong lòng giật thót, vội vàng hỏi: "Anh Diệp, con cáo đó trông như thế nào?"

 

Trần Diệp có chút kinh ngạc, Âu Thần Phàm nhìn có vẻ hoảng loạn a! Tuy rằng không biết có chuyện gì nhưng vẫn nói ra: "Hình như có hai con, to hơn nửa con ch.ó trưởng thành một chút, một đỏ một trắng."

 

"Không xong, anh Diệp mau sắp xếp một chút, nơi này rất có thể đã bị phát hiện." Âu Thần Phàm nghe được miêu tả, sắc mặt trắng bệch. Có vết xe đổ của Hỏa Liệt Bang, hắn không thể không nghĩ nhiều, vẫn là trước rời khỏi nơi này cho thỏa đáng.

 

"Ý gì? Sao cậu biết?" Trần Diệp nheo đôi mắt sắc bén lại.

 

"Hai con cáo này là do một con tiện nhân nuôi, người của Hỏa Liệt Bang ở thành phố S chính là c.h.ế.t dưới vuốt thú dữ trong tay cô ta." Âu Thần Phàm mặt đầy oán hận nói. "Thà tin là có còn hơn không, mọi người vẫn nên cảnh giác trước."

 

Trần Diệp thấy bộ dạng trịnh trọng của hắn không giống nói giỡn, bèn ra hiệu cho hai người bên cạnh đi ra ngoài chuẩn bị.

 

Gã đàn ông mặt đầy dữ tợn còn muốn nói gì đó nhưng bị Trần Diệp ngăn lại: "Trước cho anh em cảnh giới đã."

 

Cách đám tội phạm vong mạng này vài trăm mét, từng đôi mắt thú lóe lên u quang chăm chú nhìn về phía trước, trong rừng yên tĩnh đến mức không có một chút âm thanh.

 

Tô Ngọc nằm trên lưng Sao Trời, mím c.h.ặ.t môi, ngón tay mân mê bộ lông mềm mượt của Sao Trời, trong lòng có chút nôn nóng. Tiểu Nhu Mễ bọn nó sao đi lâu như vậy còn chưa trở về?

 

Nàng nhảy xuống lưng Sao Trời, đi đến bên cạnh Nam Tư Bạch nhìn vào màn hình máy tính trong tay anh. Bên trong hiển thị hình ảnh Âu Thần Phàm cùng ba gã kia, nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy dấu vết của Tiểu Nhu Mễ.

 

"Chạy đi đâu rồi?" Tô Ngọc cau mày. Đột nhiên trên màn hình, người đàn ông trung niên diện mạo bình phàm kia bật dậy cảnh giác rống lên cái gì đó về phía ngoài cửa sổ. Tô Ngọc thót tim, sẽ không phải bị phát hiện rồi chứ?

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Có thể xảy ra chuyện gì không, chúng ta phải đi xem." Tô Ngọc trong lòng nóng như lửa đốt.

 

Mục Khải Chiến nhíu mày: "Không được, hiện tại tình hình bên trong đó chúng ta còn chưa thám thính rõ ràng. Âu Thần Phàm cho tới bây giờ chỉ hoạt động trong căn phòng này, những nơi khác còn không biết có bao nhiêu người."