Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 248: Bất ngờ không?



Vương Hạo cũng nghĩ đến hoàn cảnh của Âu Tinh Nhu, hắn rất săn sóc đề nghị sẽ đón cô ta ra trước, sau đó đưa đi làm tóc và chọn quần áo.

 

Mọi việc đã được giải quyết, Âu Tinh Nhu nén sự thiếu kiên nhẫn trong lòng nói chuyện với hắn thêm một lát rồi mới cúp điện thoại.

 

Cô ta cẩn thận cầm lấy hộp quà trên tủ đầu giường. Mấy năm nay ở Âu gia cô ta cũng không phải là kẻ vô dụng. Cầm tiền tiêu vặt Âu Chấn Thiên cho cũng kha khá, cô ta đầu tư một ít, còn mở một cửa hàng quần áo nhỏ. Cô ta có chút khiếu về thiết kế thời trang, chỉ tiếc không được học hành bài bản. Cửa hàng làm ăn không quá tốt nhưng cũng không đến nỗi tệ, những việc này người Âu gia không một ai hay biết.

 

Ngay cả Âu Chấn Thiên cô ta cũng chưa từng nói, đây là đường lui cô ta tự chuẩn bị cho mình. Bởi vì biết Ngô Mỹ Kiều không thích mình nên cô ta thông minh tính toán từ sớm.

 

Để lần này có thể gặp Nam Tư Bạch, cô ta đã hy sinh không ít. Nghe nói Nam lão gia thích bình sứ cổ, cô ta đã cố ý tốn công tốn sức mua lại một món quà từ tay người khác. Nếu Nam lão gia thích và để ý đến cô ta nhiều hơn một chút, thì Tư Bạch ca ca nhất định sẽ thích cô ta.

 

Đối với đại thọ 80 của Nam lão gia, Tô Ngọc đương nhiên cũng nhận được thiệp mời. Hiện tại cô đang phiền não không biết nên chọn quà gì. "Tôi nói này Nam Tư Bạch, ông nội anh thích cái gì thì nói cho tôi một tiếng đi, tôi cũng dễ chuẩn bị chứ."

 

Tô Ngọc nâng cằm Thỏ Ông Già, nhìn chằm chằm vào đôi mắt tím to tròn của nó. Đôi mắt này mọc trên mặt nó thật sự quá có sức sát thương, đặc biệt là khi nó nhìn bạn với vẻ vô tội, nhưng nếu tin nó vô tội thật thì sai quá sai rồi.

 

Mục Khải Nguyệt ngồi bên cạnh đầy oán niệm chọc chọc m.ô.n.g con thỏ, ánh mắt hình viên đạn b.ắ.n xối xả vào người nó, đáng tiếc tiểu gia hỏa này hoàn toàn không lay chuyển.

 

"Tùy tiện."

 

Nghe câu trả lời từ đầu dây bên kia, Tô Ngọc nghiến răng. Tùy tiện, cô cũng muốn tùy tiện a. "Được thôi, chờ đến sinh nhật anh tôi cũng tùy tiện tặng anh một lọ kem dưỡng da, tuy nói da dẻ anh đủ trắng đủ mịn rồi, nhưng vẫn nên bảo dưỡng một chút nha."

 

"Cạch... Tút tút..."

 

"Mẹ kiếp..." Tô Ngọc suýt chút nữa ném điện thoại đi. Cái tên này sao tính tình thối thế không biết, cả ngày mặt lạnh thì thôi đi, nói nhiều thêm một chút thì c.h.ế.t à!

 

Không làm gì được tên kia, Tô Ngọc u oán nhìn chằm chằm con thỏ trong tay: "Đừng có giả vờ vô tội với bà, khai mau, mày lẻn vào kiểu gì?"

 

Cô và Mục Khải Nguyệt đang ngủ trưa, lúc tỉnh lại thì thấy tên này nằm trong chăn, hơn nữa còn nằm giữa đầu hai người, tỉnh dậy một cái là kinh hãi muốn c.h.ế.t.

 

Cô đã kiểm tra kỹ cửa nẻo, đóng rất c.h.ặ.t. Căn phòng này chỉ có thể vào qua cửa sổ, nhưng mẹ kiếp đây là tầng hai a! Nó là một con thỏ, có siêu năng lực hay sao mà bay lên được?

 

"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già cứ nhìn cô đầy vô tội, dù sao nó cũng chẳng biết nói. Tô Ngọc nhéo má nó một hồi, nắn bóp thành đủ loại hình dạng.

 

"Hừ hừ, đừng tưởng tao không làm gì được mày, gan to lắm nhé, khai mau, có phải vào từ đường cửa sổ không?"

 

"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già giãy ra khỏi ma trảo của Tô Ngọc, sau đó "vèo" một cái chui tọt vào trong chăn.

 

"Này, mày còn ăn vạ đúng không, ra đây cho tao!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt dành cả buổi sáng để bắt thỏ. Đừng nhìn Thỏ Ông Già nhỏ con, tốc độ và sức bật của nó đặc biệt tốt.

 

Có một lần Tô Ngọc suýt bắt được nó, tên này thế mà nhảy vọt lên cao gần hai mét. Cô rốt cuộc cũng biết nó lên đây bằng cách nào rồi. Tô Ngọc cảm thấy sau này phải đóng cửa sổ, phòng cháy phòng trộm phòng Thỏ Ông Già.

 

"Bà nội Mục, Hoa Tuân lại đi sớm thế ạ?" Trên bàn cơm, Tô Ngọc nghi hoặc hỏi. Ba người Cố Hiên đã đi từ hai ngày trước, tuy rằng rất luyến tiếc nhưng gia đình và nhà trường gọi điện giục giã liên tục. Tuy Hoa Tuân cũng trạc tuổi họ và vẫn đang đi học, nhưng người ta thông minh a! Chương trình học đã sớm hoàn thành, chỉ chờ tốt nghiệp lấy bằng thôi.

 

"Còn phải nói, từ khi Hoắc Vũ đi, mọi việc ở công ty đều đổ lên đầu nó, cả ngày bận tối mắt tối mũi. Haizz, người nhà họ Hoa thật là thất đức, đứa trẻ tốt thế này không cần lại cứ muốn mấy đứa không ra gì." Bà nội Mục sống chung với Hoa Tuân lâu như vậy, sự kiên cường nỗ lực của cậu bà đều thấy rõ, đương nhiên cũng đau lòng cho đứa trẻ này.

 

"Hừ, người nhà họ Hoa sớm muộn gì cũng hối hận. Đem mắt cá làm trân châu, minh châu thật sự lại vứt bỏ, đúng là mỡ heo che tâm." Mục Tri Lăng hừ hừ. Ông ghét nhất là loại người như cha của Hoa Tuân, có vợ rồi mà còn trăng hoa bên ngoài, lại còn đuổi con trai chính thất ra khỏi nhà.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Không sao đâu, thật ra cháu thấy Hoa Tuân thoát ly ra được cũng tốt. Nghe mọi người kể về tình hình Hoa gia, cậu ấy ra ngoài ít nhất còn có thể tự mình xông pha, rốt cuộc Hoa Tuân có năng lực. Nếu ở lại Hoa gia, kiếm ăn dưới mí mắt bọn họ còn bị coi thường, thế thì phiền phức biết bao!"

 

Tô Ngọc cũng từng tìm hiểu qua tình hình nhà Hoa Tuân, cô thật sự cảm thấy Hoa Tuân thoát ly ra còn tốt hơn, dù sao cô cũng không thích cảm giác nén giận. Bất quá đây là chuyện nhà người ta, cô cũng không tiện nói nhiều.

 

"Ngọc nha đầu nói đúng, chúng ta chỉ nhìn thấy mặt xấu, kỳ thật ngẫm lại thì đây đúng là chuyện tốt." Mạc Vũ cười hỉ hả nói, những người khác cũng gật đầu tán đồng.

 

"Surprise! Bất ngờ chưa!" Lý Tiểu Huyên kéo vali đột nhiên xông vào.

 

"......"

 

Hiện trường im lặng ba giây, động tác ăn cơm của mọi người dừng lại, đồng loạt nhìn ra cửa.

 

"Gì vậy chứ, tốt xấu gì cũng cho chút biểu cảm đi các tình yêu." Lý Tiểu Huyên bĩu môi để vali sang một bên, phía sau Mạc Vân Khuynh cũng đi vào theo.

 

Anh đặt hai chiếc vali trong tay xuống, cười ôn hòa: "Ông nội, ông Mục, bà Mục, ông Thánh Long." Anh lần lượt chào hỏi các bậc trưởng bối. Vì thường xuyên gọi video về đây nên Thánh Long Y anh cũng biết mặt.

 

"Sao các cháu đến mà cũng không báo một tiếng thế!" Tô Ngọc bọn họ phản ứng lại, kéo Lý Tiểu Huyên ngồi xuống. "Anh Vân Khuynh mau ngồi, để em đi lấy bát đũa, vừa vặn mới bắt đầu ăn thôi, mọi người đến đúng lúc thật."

 

"Ngao ngao... Để tớ tự đi lấy, cậu chậm c.h.ế.t đi được. Tiểu Ngọc Ngọc tớ nhớ đồ ăn cậu làm muốn c.h.ế.t, may mà cậu hay gửi rau dưa qua cho tớ, không thì tớ chắc gầy đi mấy vòng rồi. Nhìn xem tớ có phải gầy đi không?" Lý Tiểu Huyên túm lấy cánh tay Tô Ngọc, nhảy nhót cùng cô vào bếp.

 

Mạc Vũ nhìn Mạc Vân Khuynh từ trên xuống dưới, ông sao cứ cảm thấy hai đứa nhỏ này có chuyện giấu ông.

 

"Thằng nhãi ranh đến cũng không nói một tiếng." Tuy miệng nói vậy nhưng trong lòng ông không nghĩ thế. Trong nhà ông thích nhất đứa cháu này, tính ra nó còn có chút lương tâm biết đến thăm ông già này.

 

"Tiểu Huyên nói muốn cho mọi người một bất ngờ nên không báo trước. Ông nội sức khỏe tốt hơn chút nào không? Ba và mọi người đều rất lo lắng." Nhìn sắc mặt ông cụ hồng hào, Mạc Vân Khuynh trong lòng rất vui, xem ra những bệnh vặt của ông cụ không tái phát.