Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 249: Bữa sáng hỗn loạn



Mạc Vũ trừng mắt nhìn anh một cái: "Cháu mong ông già này không khỏe đúng không? Có thể có bệnh gì chứ!"

 

Mạc Vân Khuynh nhún vai, quay sang trò chuyện cùng Mục Tri Lăng và những người khác. Tính tình ông nội mình anh hiểu rõ nhất.

 

"Này, cậu và anh Vân Khuynh là sao thế?" Trong bếp, Tô Ngọc dùng khuỷu tay hích nhẹ Lý Tiểu Huyên, trêu chọc hỏi.

 

"Gì mà sao? Chẳng có gì cả." Ánh mắt Lý Tiểu Huyên mơ hồ, mặt ửng hồng, nói không có gì đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng không tin.

 

"Không nói đúng không? Được thôi, lát nữa tớ tự hỏi anh Vân Khuynh vậy." Tô Ngọc hừ hừ hai tiếng, hất tóc đuôi ngựa định đi ra ngoài.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Lý Tiểu Huyên vội vàng kéo cô lại. Nếu để cô nàng này hỏi trước mặt mọi người thì cô xấu hổ c.h.ế.t mất.

 

Trừng mắt nhìn Tô Ngọc một cái: "Cậu đoán ra rồi còn hỏi tớ."

 

"Ái chà, công tác bảo mật làm tốt phết nhỉ. Mau lên, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, hai người ai truy ai, bắt đầu từ khi nào?" Tô Ngọc vẻ mặt hóng hớt nhìn cô bạn.

 

Lý Tiểu Huyên vốn tính tình hào sảng hiếm khi ngượng ngùng: "Thì... tớ truy, hì hì. Từ khi biết anh ấy là bạn học của anh trai tớ, hơn nữa đợt đó hai người vừa vặn có dự án hợp tác, tớ liền..."

 

"Ồ... Cậu liền lấy cớ cùng anh ấy ra ra vào vào, sau đó 'cận thủy lâu đài'?" Tô Ngọc hiểu rõ gật đầu.

 

"Được rồi, đi nhanh đi." Cảm nhận được ánh mắt trêu chọc của Tô Ngọc, Lý Tiểu Huyên cầm bát nhanh ch.óng đẩy cô ra ngoài.

 

Vừa ra tới nơi, Lý Tiểu Huyên liền kêu lên chạy tới ôm lấy Tiểu Nặc Nặc véo má các kiểu: "Tiểu Nặc Nặc còn nhớ chị không, có nhớ chị không nào? Chị có mang quà cho em đấy, Tiểu Đường Mặc cũng có nha."

 

Tiểu gia hỏa vốn đang vẻ mặt buồn bực nghe thấy có quà mắt liền sáng lên, cậu bé vui vẻ vẫy tay: "Có nhớ chị, quà quà!"

 

Tô Ngọc bật cười, nhóc con này thích nhất là được tặng quà. Cô dám khẳng định, nhớ Lý Tiểu Huyên là giả, nhớ quà mới là thật.

 

"Ăn cơm xong sẽ đưa cho em." Lý Tiểu Huyên hôn chụt một cái lên má phúng phính của cậu bé, nhóc con này thật sự quá đáng yêu.

 

"Chị hư, không được hôn Tiểu Nặc Nặc." Tiểu Nặc Nặc trừng mắt, khuôn mặt nhỏ phồng lên như một chú chuột hamster, càng làm người ta muốn véo má.

 

"Ngao ngao... Tiểu gia hỏa em quá đáng yêu rồi." Mắt Lý Tiểu Huyên sáng lấp lánh, ôm cậu bé cọ cọ má.

 

Cuối cùng vẫn là Đường Mặc nhìn không nổi nữa, giành lại Tiểu Nặc Nặc, trừng mắt nhìn Lý Tiểu Huyên.

 

"Bộp bộp..." Chân Tô Ngọc bị cái gì đó chọc chọc, không cần nhìn, nghe tiếng này là biết ngay vị đại gia nào đó.

 

Tô Ngọc cúi đầu, dùng mũi chân chạm nhẹ vào nó: "Làm gì?"

 

"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già lắc lắc đầu, chân sau nhún một cái, nhảy phắt lên đùi Tô Ngọc. Nó nhón chân nhìn lên bàn, vì quá thấp nên vẫn không thấy gì, hít hít mũi, lại quyết đoán nhảy tót lên bàn.

 

Cả bàn ăn động tác nhất trí nhìn nó, không biết tiểu gia hỏa muốn làm gì, đồng thời cũng ngạc nhiên trước khả năng nhảy nhót của nó.

 

Lý Tiểu Huyên chớp chớp mắt: "Tiểu Ngọc Ngọc... đây là Thỏ Ông Già sao? Nó trông lạ quá, nhưng mà đáng yêu thật đấy!"

 

Nhờ diện mạo đặc biệt, lượng fan của Thỏ Ông Già trên mạng mấy ngày nay đã tăng lên vài vạn, đây mới chỉ là hiệu quả của một tấm ảnh thôi đấy.

 

Tô Ngọc gật gật đầu, kéo hai cái tai to của nó: "Thỏ Ông Già, mày rốt cuộc muốn làm gì?"

 

"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già chớp đôi mắt to, đứng thẳng dậy chỉ vào đĩa thịt kho tàu trên bàn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Mày muốn ăn cái này?" Tô Ngọc kinh ngạc kêu lên. Không chỉ cô, những người khác trên bàn đều ngạc nhiên nhìn nó như nhìn quái vật.

 

Thỏ Ông Già gật đầu, sau đó cứ thế nhìn Tô Ngọc, trong mắt đầy vẻ thèm thuồng. Nó muốn ăn.

 

Tô Ngọc rối rắm, cô chọc chọc má nó: "Mày còn biết mình thuộc giống loài gì không hả?"

 

Thỏ Ông Già nghiêng đầu, tỏ vẻ không hiểu Tô Ngọc nói gì. Nó đói bụng, muốn ăn, nếu tỷ tỷ không lấy thì nó tự đi ăn.

 

Nghĩ là làm, nó xoay người nhảy nhót định đi tới, Tô Ngọc một tay túm nó lại: "Mày là thỏ, phải ăn chay."

 

"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già giãy giụa. Nó mới không cần, mấy thứ cỏ rác kia quá khó ăn, nó ăn mấy năm nay rồi, món ăn thơm phức thế kia mà không cho nó ăn, quá không có thiên lý.

 

"Được rồi được rồi, tao đi lấy bát cho mày." Để nó quậy nữa thì còn ăn cơm được sao?

 

Thỏ Ông Già lúc này mới an phận chút. Hừ, hai ngày nay nó đi dạo khắp nơi, tối qua dạo tới giường Tô Ngọc, nó quyết định sau này sẽ tìm cái giường êm ái đó ngủ, không thèm đào hang nữa. Còn những món ngon này, sau này nó đều phải ăn.

 

Tô Ngọc lấy bát, gắp chút đồ chay cho nó. Thật là, thỏ sao có thể ăn thịt, ăn vào không biết có vấn đề gì không nữa.

 

Thấy Tô Ngọc không gắp món mình muốn ăn, Thỏ Ông Già không chịu, lao tới ôm lấy đĩa thịt kho tàu mà gặm, làm cả bàn ăn trợn mắt há hốc mồm.

 

"Vãi chưởng..." Đũa của Trần Trường Ca dừng giữa không trung phía trên đĩa thịt kho, nhìn con thỏ ngu ngốc kia gần như nằm cả vào đĩa, hắn tức đến phát run.

 

"A! Con thỏ ngu ngốc kia, đó là của tao!" Trần Trường Ca đập đũa xuống bàn, xắn tay áo định đ.á.n.h nhau với nó.

 

Thỏ Ông Già chẳng thèm để ý đến hắn, tiếp tục vùi đầu ăn khổ sở.

 

Tô Ngọc phản ứng lại, túm tai nó xách lên, nhưng tên này tứ chi bám c.h.ặ.t lấy cái đĩa thịt, thế là cái đĩa cũng bị nhấc lên theo.

 

Mọi người: "......" Đây là thích ăn thịt kho tàu đến mức nào a!

 

Tô Ngọc đành cạn lời đặt nó xuống, tức giận vỗ m.ô.n.g nó một cái: "Đi ra cho tao!"

 

"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già kiên định lắc đầu, sau đó lại cúi xuống "ngao ô" c.ắ.n một miếng thịt, má phồng lên tròn vo, trừng đôi mắt vô tội nhìn Tô Ngọc.

 

Tô Ngọc: "......" Tao tin mày mới lạ.

 

Thôi xong, đĩa thức ăn này bọn họ đừng hòng ăn được nữa. "Mày ra kia trước đi, tao bê sang một bên cho mày ăn, bằng không chính mày sẽ biến thành một đĩa thức ăn đấy." Tô Ngọc nghiến răng nghiến lợi nói.

 

Thỏ Ông Già khựng lại, nghĩ nghĩ rồi ngoan ngoãn đi ra. Lông bụng nó giờ bóng nhẫy mỡ, nó cúi đầu ngửi ngửi, sau đó mắt trông mong đứng cạnh cái đĩa, một chân còn kiên định đặt lên trên.

 

Tô Ngọc đỡ trán, cô rốt cuộc nhặt về cái thứ gì thế này. Mục Khải Nguyệt chọc đũa vào bát cơm, nhìn Tô Ngọc rồi lại nhìn Thỏ Ông Già: "Thỏ thỏ, thỏ hư."

 

"Bộp bộp..." Đối mặt với Mục Khải Nguyệt, Thỏ Ông Già dậm chân, rất hung hăng trừng mắt lại. Mục Khải Nguyệt cũng không cam lòng yếu thế, một người một thỏ cứ như oan gia vậy.

 

Tô Ngọc bê đĩa thịt kho tàu đặt xuống đất, sau đó xách tai Thỏ Ông Già xuống: "Trên người mày có lông, không được ở trên bàn."

 

Được rồi, có ăn là nó không so đo nhiều nữa. Bất quá nó chỉ vào cái bàn và cái ghế Tô Ngọc đang ngồi rồi khua tay múa chân một hồi. Tô Ngọc hiểu rõ thú ngữ liền hiểu ngay ý nó.

 

Chính vì hiểu nên khóe miệng cô không nhịn được giật giật: "Được rồi, lát nữa tao sẽ nhờ thợ mộc trong thôn làm cho mày."