Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 251: Thỏ Ông Già bám theo



Vào ngày sinh nhật của Nam lão gia, Nam Tư Bạch đã gửi lời mời đến toàn bộ gia đình Tô Ngọc. Tuy nhiên, những người đi chỉ có Tô Ngọc, Mục Khải Nguyệt, Mạc Vũ và Mục Tri Lăng. Hai ông lão này có giao tình với Nam lão gia nên nhất định phải đến chúc mừng một tiếng.

 

Lý Tiểu Huyên và Mạc Vân Khuynh vốn không định đi, bởi lúc Nam Tư Bạch mời thì hai người họ không có mặt. Nhưng rốt cuộc Lý Tiểu Huyên vẫn bị Tô Ngọc lôi đi. Tô Ngọc chưa từng tham gia loại yến tiệc này, đi một mình cảm thấy có chút không tự nhiên. Hơn nữa, cô còn cần Lý Tiểu Huyên giúp chọn trang phục, trong nhà không có sẵn loại lễ phục này. Thế là cô cùng Lý Tiểu Huyên phải xuất phát sớm để đi chọn đồ, tất nhiên là phải mang theo cả Mục Khải Nguyệt.

 

"Nhanh nhanh... Đi mau..." Tô Ngọc đi đến cổng thôn, ngoái nhìn lại phía sau rồi vội vàng lên xe thúc giục tài xế.

 

Chờ xe chạy, Tô Ngọc mới như trút được gánh nặng dựa vào ghế. Bên cạnh, Mục Khải Nguyệt đang ôm một đốt trúc tía cao khoảng nửa thước.

 

"Ngọc Ngọc, này." Cậu chẳng có chút sợ hãi hay lo lắng gì, chỉ giơ tay quạt mát cho Tô Ngọc.

 

"Cậu đúng là liều mạng thật đấy! Bị mấy ông cụ phát hiện thì không tha cho cậu đâu." Lý Tiểu Huyên cũng theo đó mà kinh hồn táng đảm.

 

"Tớ chỉ có thể nghĩ đến món đồ tốt này thôi. Tốt xấu gì cũng từng kề vai chiến đấu, tham gia tiệc mừng thọ ông nội Nam Tư Bạch cũng không thể mang quà quá tầm thường được." Tô Ngọc trợn trắng mắt.

 

"Mấy ông cụ này cũng thật là, canh giữ kỹ quá. Cậu nói xem trong sân còn mấy vò lớn nữa mà, tớ chỉ lấy có một vò thôi mà đến mức này sao? Cùng lắm thì c.h.ặ.t thêm trúc tía ủ tiếp là được." Cô cũng thật bi t.h.ả.m, lấy rượu trúc tía do chính mình ủ mà cứ như đi ăn trộm, còn phải hổ khẩu đoạt thực.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Chỉ có cậu mới dám thôi, cậu mà dám đi c.h.ặ.t thêm một cây nữa, đảm bảo sẽ bị ông Mạc đuổi g.i.ế.c. Bất quá tớ cũng lâu rồi không được uống, Tiểu Ngọc Ngọc..." Lý Tiểu Huyên chớp mắt, đáng thương nhìn chằm chằm đốt trúc tía trong lòng Mục Khải Nguyệt.

 

"Ha hả, mơ đi cưng."

 

"Bộp bộp..."

 

"Đệch!!" Tô Ngọc bị tiếng động này làm cho giật nảy mình, nhưng bi t.h.ả.m thay là cô quên mất mình đang ở trong xe.

 

"Bịch..."

 

"Ui da ~"

 

"Thỏ Ông Già! Sao mày lại ở đây?" Lý Tiểu Huyên nhìn cục bông trắng dưới gầm ghế xe kinh hô.

 

"Người đẹp, cô không sao chứ?" Tài xế phía trước lo lắng nhìn qua kính chiếu hậu, tiếng va chạm nghe thôi cũng thấy đau.

 

"Không sao." Tô Ngọc một tay xoa đầu, trừng mắt nhìn Thỏ Ông Già một cái. Cô thật không hiểu tên này làm thế nào mà lẻn lên xe được.

 

"Ngọc Ngọc không đau, thổi thổi." Mục Khải Nguyệt vẻ mặt kinh hãi kéo Tô Ngọc vào lòng xoa chỗ bị đụng đầu, còn không quên duỗi chân đá Thỏ Ông Già một cái.

 

"Thỏ hư..."

 

"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già nhảy phắt ra, rất tự giác nhảy lên ghế ngồi, sau đó giẫm giẫm lên chỗ trống, lúc này mới lắc m.ô.n.g ngồi xuống.

 

"Ái chà... Con thỏ này linh hoạt phết nhỉ!" Tài xế nhìn qua kính chiếu hậu thấy động tác của Thỏ Ông Già liền ngạc nhiên thốt lên.

 

"Ha ha." Tô Ngọc cười gượng gạo. Giờ biết làm sao được, đã đi được nửa đường rồi, chỉ có thể mang theo thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Mày liệu hồn mà thành thật cho tao." Tô Ngọc ngồi dậy từ đùi Mục Khải Nguyệt, bế Thỏ Ông Già đặt lên đùi mình, nhéo má nó uy h.i.ế.p.

 

Đừng nhìn nó là thỏ, nhưng lại còn quậy hơn cả Tráng Tráng. Sáng nay cửa sổ phòng ngủ của cô và Mục Khải Nguyệt đã đóng, cho nên không xảy ra tình trạng sáng sớm tỉnh dậy thấy nó bò lên giường.

 

Nhưng sáng nay nó lại bị Hoa Tuân mặt đen sì xách ra. Khỏi cần nói, nhìn bộ dạng đó cô liền biết đã xảy ra chuyện gì.

 

Chưa hết, lúc ăn sáng tên này nhảy thẳng lên bàn, đuổi thế nào cũng không chịu xuống. Cuối cùng nó vẫn ngồi trên bàn ôm bát của mình ăn xong. Cũng may tên này không rụng lông, bằng không bữa sáng đó khỏi ăn luôn.

 

Ba người một thỏ đi tới cửa hàng thời trang "Dạ Sắc" trực thuộc tập đoàn Dạ Tu. Lần trước mua bộ đồ cưỡi ngựa ở đây cô rất thích. Quần áo ở đây phong cách đẹp, kiểu dáng mới lạ, nhưng giá cả cũng "đẹp" không kém. Nếu không phải vì tham gia yến tiệc kia, cô có lẽ sẽ không bao giờ quay lại đây mua quần áo đắt đỏ như vậy.

 

Thật trùng hợp, họ vừa bước vào liền thấy Tinh Uyển đang đi cùng hai vị phu nhân. Nhìn thấy Tô Ngọc, mắt cô ấy sáng lên: "Em gái Tô Ngọc!"

 

"Chị Uyển, thật khéo, chị cũng ở đây à!" Tô Ngọc cũng rất vui, ôm Thỏ Ông Già đi tới.

 

"Sao em chẳng chịu đến thăm chị gì cả, chị ở nhà một mình chán c.h.ế.t đi được." Tinh Uyển kéo tay Tô Ngọc oán trách.

 

"Đúng rồi, giới thiệu một chút, hai vị này là Đồ phu nhân và Vạn phu nhân. Đây là Tô Ngọc, em gái kết nghĩa của em. Thế nào, xinh đẹp không? Vị kia là bạn trai em ấy, còn... vị này là..." Tinh Uyển hào hứng giới thiệu hai bên, nhưng đến Lý Tiểu Huyên thì cô ấy khựng lại.

 

"Chào các cô, cháu là Lý Tiểu Huyên." Lý Tiểu Huyên không hề lúng túng, hồi ở nhà cô vẫn thường theo anh trai ra ngoài gặp gỡ mọi người.

 

"Chào các cháu! Không ngờ em gái Uyển lại quen biết những cô bé xinh xắn thế này." Người đứng bên trái Tinh Uyển là Đồ phu nhân, bà là một người phụ nữ trông rất ưu nhã.

 

"Đúng vậy, hai cô bé này tôi nhìn là thấy thích rồi." Vị bên phải là Vạn phu nhân, bà nói chuyện khá sảng khoái, trong mắt ánh lên vẻ thưởng thức đối với Tô Ngọc.

 

Vừa thấy Tô Ngọc bước vào, bà không để ý cô mặc gì hay trông thế nào, mà là luồng khí chất linh hoạt kỳ ảo trên người cô. Nhìn thấy cô bé này, bà lập tức cảm thấy yêu mến.

 

Bà vẫn luôn muốn sinh một cô con gái, nhưng trong nhà chỉ có hai thằng con trai nghịch ngợm, suốt ngày gây họa. Hơn nữa bà nhìn người rất chuẩn, cho nên nhìn thấy cô bé xinh đẹp, khí chất tốt như Tô Ngọc liền cảm thấy thích.

 

Tô Ngọc hào phóng mỉm cười với họ: "Rất vui được gặp hai cô. Chị Uyển, em muốn mua quần áo ở cửa hàng chị, chị phải giảm giá cho em đấy nhé." Tô Ngọc nghịch ngợm nháy mắt với Tinh Uyển.

 

"Không thành vấn đề, tặng luôn cho em cũng được." Tinh Uyển kéo cô đến trước những bộ quần áo, sau đó quay lại nói với hai vị phu nhân: "Chị Vạn, chị Đồ, hai chị cứ xem tự nhiên nhé, em đi cùng em gái này chọn đồ."

 

"Được rồi, chỗ em mới về mấy mẫu mới, bọn chị cũng phải xem kỹ đã." Hai vị phu nhân thông cảm gật đầu.

 

Tô Ngọc mỉm cười với họ rồi mới bắt đầu xem váy. Váy ở đây mỗi chiếc đều được thiết kế và chế tác tỉ mỉ, chúng đang chờ đợi chủ nhân có thể khoác lên mình...

 

"Ưm... Em cũng không biết chọn cái nào." Hôm nay Tô Ngọc mặc một chiếc áo sơ mi trắng, Thỏ Ông Già rúc vào khuỷu tay cô, bộ lông trắng muốt hòa làm một với màu áo, không nhìn kỹ thì khó mà nhận ra.

 

Lúc này để tiện chọn đồ, cô đặt Thỏ Ông Già xuống đất, nhéo tai nó nói: "Cái con thỏ lười này, tự xuống đi theo đi, đừng có lạc đấy, bằng không bị bắt mất biến thành nồi thịt thỏ ráng chịu."

 

"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già nhảy vài bước trước mặt Tô Ngọc tỏ vẻ nó nhất định sẽ theo sát.

 

"Oa! Con thỏ đáng yêu quá!" Tinh Uyển khẽ kêu lên, ngồi xổm xuống vuốt ve bộ lông mềm mại của nó. "Em gái Tô Ngọc, chị thật sự hâm mộ em đấy. Lần trước là hai con cáo bụ bẫm và con mèo đi theo, giờ lại đến con thỏ, con nào cũng mềm mại đáng yêu hết sức!"