Tinh Uyển ôm Thỏ Ông Già vào lòng không nỡ buông tay. Cô đặc biệt thích đôi mắt và đôi tai dài rủ xuống sau lưng của nó, trông vừa mềm mại vừa an tĩnh, nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi.
Hai vị phu nhân kia cũng bị tiếng kêu của Tinh Uyển thu hút, nhìn thấy Thỏ Ông Già thì "tâm hồn thiếu nữ" bùng nổ, mấy đôi tay thi nhau vuốt ve, nắn bóp người nó. Đừng nói chứ, con thỏ ngốc nghếch nóng tính này tuy tính tình chẳng ra sao, nhưng bộ lông sờ vào thì cực kỳ sướng tay.
Tô Ngọc buồn cười lắc đầu, sau đó tiếp tục chọn đồ. Thỏ Ông Già thấy Tô Ngọc đã đi xa mà người phụ nữ đang ôm mình vẫn chưa đi theo, lập tức không hài lòng. Nó đạp chân sau nhảy ra khỏi lòng Tinh Uyển, vài bước liền đuổi kịp Tô Ngọc, còn ngẩng đầu dùng đôi mắt to chiếm hơn nửa khuôn mặt nhìn những chiếc váy sặc sỡ này.
"Nó ngoan quá! Cư nhiên biết đi theo chủ nhân." Tinh Uyển vui vẻ đi theo, nhìn Thỏ Ông Già với ánh mắt đầy yêu thích.
Ngay cả hai vị phu nhân cũng trầm trồ không ngớt: "Con thỏ của cô bé Tô Ngọc này thật có linh tính."
"Nó đúng là rất có linh tính." Còn rất kỳ quái nữa. Ngoan ư? Tô Ngọc nhìn Thỏ Ông Già đang nhìn chằm chằm vào quần áo không chớp mắt, bĩu môi, chắc cũng chỉ được lúc này thôi.
Những người khác trong cửa hàng đương nhiên cũng nhìn thấy Thỏ Ông Già, nhưng không dám tùy tiện lại gần.
Thỏ Ông Già rất bình tĩnh cùng Tô Ngọc chọn quần áo. Nó vươn cái chân hồng hào cào cào vạt váy này, lại vỗ vỗ chiếc kia, bộ dạng chọn lựa còn nghiêm túc hơn cả Tô Ngọc, làm cô cạn lời. Nhưng những người khác lại bị mấy động tác nhỏ này của nó làm cho "đốn tim", một số người thậm chí còn bỏ chọn quần áo, lấy điện thoại ra chụp ảnh nó lia lịa.
"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già đột nhiên nhảy đến chân Tô Ngọc kéo ống quần cô, sau đó chỉ về một bên ra hiệu cho cô nhìn, còn lôi lôi cô về hướng đó.
"Sao thế?" Tô Ngọc đi theo nó, liền thấy nó chạy tới đứng thẳng người lên, chỉ vào một chiếc váy màu xanh thủy lục rồi nhìn Tô Ngọc.
"Tiểu Ngọc Ngọc, nó không phải là đang chọn váy cho cậu đấy chứ?" Lý Tiểu Huyên trợn tròn mắt, những người khác cũng vẻ mặt không thể tin nổi. Thông minh như vậy, đây còn là thú cưng sao?
"Bộp bộp..." Thấy Tô Ngọc không phản ứng, Thỏ Ông Già kêu vài tiếng thu hút sự chú ý của cô.
Tô Ngọc lúc này mới nhìn về phía chiếc váy đó. Nói thật, chiếc váy này giữa muôn vàn bộ váy lộng lẫy xinh đẹp ở đây cũng không có gì nổi bật, kiểu dáng có chút bảo thủ.
Cổ áo là kiểu cổ tàu phục cổ với khuy cài, trước n.g.ự.c có một khoảng khoét hình thoi, viền quanh là dải trang trí màu trắng, bên trên thêu một số hoa văn dây leo, mang phong cách hơi hướng dị vực. Toàn bộ váy dài đến đầu gối, phần tùng váy hơi xòe bồng, trông như một đóa hoa màu xanh lục đang nở rộ.
Chiếc váy mang cảm giác tươi mới nhẹ nhàng, nhìn thoáng qua thì không thấy gì đặc biệt, nhưng nhìn lâu lại có cảm giác bình yên.
Tô Ngọc cầm chiếc váy trên tay, trong mắt hiện lên vẻ thích thú. Cô cảm giác chiếc váy này rất giống mình, à không, là giống mình trong mắt đám thú cưng. Nhìn lâu thế mà lại làm cô có cảm giác muốn lại gần.
Lưu Văn vừa vặn tiễn một khách hàng ra về, thấy mọi người xúm lại một chỗ thì có chút nghi hoặc: "Lý phu nhân, hoan nghênh bà lần sau lại ghé, tôi có việc xin phép không tiễn."
"Được, vậy tôi đi trước, lần sau lại đến." Người được gọi là Lý phu nhân cười tươi rói. Tuy bà cũng tò mò bên kia có chuyện gì nhưng hiện tại không có thời gian nán lại đây.
Lưu Văn đi tới liền thấy Tô Ngọc đang cầm chiếc váy đó, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc: "Tiểu thư Tô Ngọc, cô chọn chiếc váy này sao?" Cô đi tới gật đầu chào Tinh Uyển và hai người kia, sau đó quay sang nhìn đám đông vây quanh: "Mọi người tản ra chút đi ạ, vây quanh ở đây cũng bất tiện cho việc chọn đồ của mọi người."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dưới sự khuyên bảo của Lưu Văn và nhân viên, đám đông dần tản ra. Tô Ngọc ngượng ngùng thè lưỡi: "Xin lỗi, hình như em lại gây phiền phức cho cửa hàng rồi."
"Đâu có, em đến chị mừng còn không kịp, giúp cửa hàng chị thu hút bao nhiêu khách hàng." Lưu Văn trêu chọc, ánh mắt dừng lại trên người Thỏ Ông Già. Vừa nãy ở bên ngoài cô đã nghe thấy tiếng trầm trồ khen ngợi đáng yêu thông minh gì đó, khỏi cần nói cũng biết là đang nói về con thỏ này.
Nói ra thì hai lần cửa hàng tụ tập đông người như vậy đều là do Tô Ngọc mang theo thú cưng đến. Lưu Văn buồn cười nghĩ, ngay sau đó ánh mắt rơi xuống chiếc váy trong tay Tô Ngọc: "Tiểu thư Tô Ngọc muốn chọn chiếc này sao?"
Cô có chút khó xử nhìn Tô Ngọc: "Chị cũng không muốn lừa em, chiếc váy này hơi kỳ quái. Cứ treo ở đây nhìn thì còn đỡ, trước kia cũng không phải không ai thử qua, nhưng mà..."
"Không biết tại sao, chỉ cần người mặc vào liền trông rất bình thường, hoàn toàn không có gì đặc sắc, còn không bằng mấy cái váy công chúa bồng bềnh kia. Sở dĩ không hạ giá chiếc váy này là vì chị muốn xem rốt cuộc có ai mặc được nó không." Ánh mắt cô nhìn chiếc váy có chút phức tạp.
"Chiếc váy này là do một người bạn thân của chị thiết kế, cô ấy đã dồn rất nhiều tâm huyết, vì tìm cảm hứng mà cô ấy ở trong rừng rậm gần một tháng trời. Chị không muốn cô ấy thất vọng."
"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già phảng phất nghe hiểu lời Lưu Văn, nó kéo ống quần Tô Ngọc, trong mắt hiện lên vẻ mong chờ.
Lý Tiểu Huyên nhìn Thỏ Ông Già, rồi cũng mắt long lanh nhìn Tô Ngọc: "Hay là cậu cứ thử xem đi, tớ thấy Thỏ Ông Già nghiêm túc chọn cho cậu đấy, nếu cậu không mặc nó chắc chắn sẽ thất vọng."
Tô Ngọc cốc đầu cô bạn một cái, buồn cười nói: "Tớ có bảo là không mặc đâu, cậu gấp cái gì?"
Cô nghiêm túc nhìn Lưu Văn: "Mặc kệ thế nào em cứ thử xem sao, nếu thật sự không hợp thì đổi cái khác, biết đâu em chính là người đó thì sao." Tô Ngọc tự luyến nói.
"Được, vậy mời tiểu thư Tô Ngọc vào thử." Không biết tại sao, trong lòng Lưu Văn dâng lên một loại cảm giác chờ mong, đặc biệt là khi Tô Ngọc nói ra câu "biết đâu em chính là người đó".
Dưới ánh mắt mong chờ của mọi người, Tô Ngọc bước vào phòng thay đồ. Không để họ đợi lâu, cửa phòng mở ra. Tô Ngọc không mang giày, cô có chút thấp thỏm bước ra...
Nhìn Tô Ngọc bước ra, tất cả mọi người trong cửa hàng "Dạ Sắc" đều quên cả cử động. Họ như bị đóng băng, cứ nhìn chằm chằm vào cô, làm mặt cô đỏ bừng lên.
Mục Khải Nguyệt mắt không chớp lấy một cái, nhưng chân lại vô thức bước về phía Tô Ngọc.
"Hít hà..." Không biết ai phản ứng lại trước tiên, hít sâu một hơi.
"Trời ơi, đây... tôi tưởng mình gặp được tinh linh." Tiếng lầm bầm rất nhỏ, nhưng trong không gian yên tĩnh như vậy lại bị mọi người nghe thấy rõ mồn một.
Lưu Văn phản ứng lại, kích động nhìn Tô Ngọc. Cô đứng đó, mái tóc đen dài buộc đuôi ngựa, khí chất linh hoạt kỳ ảo trên người hòa làm một với bộ trang phục, hoàn toàn không có chút gượng gạo nào. Chiếc váy thậm chí còn khuếch đại khí chất vốn có của cô, tựa như một hồ nước suối trong trẻo lạnh lùng được bao quanh bởi núi rừng trùng điệp, khiến người ta muốn đến gần nhưng lại không nỡ phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Làn da vốn trắng ngần giờ khắc này càng giống như bạch ngọc dương chi, lộ ra vẻ trong suốt, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy yếu ớt bệnh tật, phảng phất cô vốn dĩ nên như thế.
Đôi chân trần như ngọc đứng trên sàn gỗ, khiến người ta vừa muốn hôn lên, lại vừa không dám mạo phạm, thật sự rối rắm.