"Em..." Lưu Văn kích động đến mức không biết nói gì, ánh mắt nhìn Tô Ngọc tràn đầy vẻ kinh diễm không hề che giấu.
"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già vui sướng xoay vòng tại chỗ, sau đó nhún chân nhảy phắt lên người Tô Ngọc.
Tô Ngọc theo bản năng đỡ lấy nó: "Lần sau mày có thể báo trước một tiếng không hả, nhảy đột ngột thế này nhỡ tao không đỡ được thì sao?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già mặc kệ, ôm lấy cánh tay Tô Ngọc cọ cọ liên hồi.
"Em gái Tô Ngọc, mau, em mau nhìn vào gương đi, bộ đồ này quả thực sinh ra là để dành cho em, đẹp quá!" Tinh Uyển kéo cô đến trước gương.
Tô Ngọc ngẩng đầu lên, sau đó liền ngẩn người. Ngay cả chính cô cũng không tin người trong gương là mình, có chút không dám tin hỏi: "Đây... là em sao?"
Thật ra cô biết tướng mạo mình vốn đã rất tinh xảo, nhưng bình thường cô hay mặc đồ thể thao nên chưa có cảm giác quá kinh diễm. Nhưng hiện tại trông đẹp đến mức này, cô cũng không dám tin vào mắt mình nữa.
"Đương nhiên là cậu rồi! Trời ơi, lẽ ra phải thường xuyên đưa cậu đi dạo phố mới đúng. Cứ mặc đồ thể thao mãi, tuy cũng đẹp đấy nhưng cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó. Tiểu Ngọc Ngọc nhanh lên, mau mua bộ này đi, chúng ta còn phải đi làm tóc trang điểm nữa." Lý Tiểu Huyên mắt sáng lấp lánh chạy quanh Tô Ngọc.
"Này, thỏ ngốc, có đẹp không?" Nhìn bộ dạng si mê của Mục Khải Nguyệt đang ngẩn ngơ nhìn Tô Ngọc, Lý Tiểu Huyên hài hước vỗ vai cậu.
"Ừ ừ, Ngọc Ngọc là đẹp nhất." Mục Khải Nguyệt gật đầu lia lịa, tốc độ nhanh đến mức không cần nghĩ. Tô Ngọc đỏ mặt, lườm Lý Tiểu Huyên một cái.
"Tiểu thư Tô Ngọc, chiếc váy này... cuối cùng cũng tìm được chủ nhân của nó rồi." Lưu Văn bước tới chỉnh lại váy cho cô, mỉm cười nói: "Xin cho phép chị chụp một tấm ảnh gửi cho người bạn kia, chị nghĩ cô ấy nhìn thấy chắc chắn sẽ kích động đến mất ngủ."
"Được ạ, bạn chị thật tuyệt vời, có thể thiết kế ra bộ trang phục độc đáo thế này." Tô Ngọc hào phóng đứng tạo dáng, Thỏ Ông Già ở khuỷu tay cô mở to đôi mắt long lanh nhìn vào ống kính.
Lưu Văn trong lòng kích động không thôi, nhanh tay chụp lại khoảnh khắc này. Cô cảm thấy Tô Ngọc tựa như tinh linh rừng rậm, mang theo một nguồn sức mạnh bí ẩn thu hút động vật rừng xanh đến gần. Đáng tiếc bối cảnh ở đây không hợp lắm, nếu là ở trong rừng rậm thì tuyệt vời biết bao.
Quần áo đã mua xong, nhưng cô vẫn đang đi chân trần. Lưu Văn dẫn cô đến khu vực giày, cô cảm thấy có một đôi giày cực kỳ hợp với Tô Ngọc.
Đó cũng là một đôi giày cao gót màu xanh lục, gót không quá cao, nhưng đôi giày này lại được chế tác tinh xảo, không biết làm bằng chất liệu gì mà hơi trong suốt, mặt giày như được khảm đầy sao trời, lấp lánh ánh tinh quang.
Đôi chân ngọc ngà xỏ vào, kết hợp hoàn hảo với đôi giày, khiến người ta nhìn mà không nỡ rời mắt.
Tô Ngọc đứng lên đi thử vài bước, gót không quá cao làm cô thở phào nhẹ nhõm. Trước kia đi xin việc cô cũng chỉ đi giày đế bằng, nếu bắt cô đi đôi giày cao ch.ót vót thì chắc cô ngã sấp mặt mất.
"Em gái Tô Ngọc, chị nhìn mà ghen tị với em quá. Sao em lại may mắn thế chứ, con thỏ này không chỉ đáng yêu lanh lợi mà còn biết chọn quần áo hợp với chủ nhân nữa." Tinh Uyển vẻ mặt hâm mộ nhìn Tô Ngọc, ngón tay sờ soạng trên người Thỏ Ông Già, bộ lông này vuốt sướng tay thật đấy.
Không chỉ Tinh Uyển, những người khác nhìn Tô Ngọc quả thực là hâm mộ ghen tị hận. Tại sao thú cưng tốt đều là của nhà người ta, các cô cũng muốn có một bé cưng thông minh mềm mại đáng yêu như thế a!
Tạm biệt nhóm Tinh Uyển bước ra khỏi "Dạ Sắc", Tô Ngọc gọi xe đi thẳng đến tiệm trang điểm. Đến nơi lại thu hút bao nhiêu ánh nhìn.
"Xin chào..." Nhân viên cửa hàng kinh diễm nhìn Tô Ngọc, quên cả lời chào. Tô Ngọc cảm thấy sau này nên hạn chế mặc bộ đồ này ra đường, nhưng cô rất thích nó, có lẽ khi về thôn Linh Khê có thể mặc vào rừng dạo chơi, dù sao trong đó cũng chẳng có ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Oh my god, cô bé à em là tinh linh từ đâu tới vậy?" Một người phụ nữ xinh đẹp với dáng người bốc lửa nhìn thấy Tô Ngọc liền hét lên đầy vẻ khoa trương. Cô ta kéo Tô Ngọc lại ngắm nghía không thôi: "Tiểu bảo bối, em không phải là minh tinh nào đấy chứ?"
"Không phải, tôi muốn trang điểm." Tô Ngọc nghiêm mặt nói, người phụ nữ này nhiệt tình quá mức rồi.
"Không thành vấn đề, mau mau mau, chị nhất định sẽ họa khuôn mặt tinh xảo này trở nên hoàn mỹ vô cùng." Người phụ nữ chắp hai tay lại, vẻ mặt hạnh phúc.
Khóe miệng Tô Ngọc giật giật, sao cô cảm thấy người ở đây cứ như bị điên ấy nhỉ, cô có chút nghi ngờ.
Bất quá hiển nhiên sự lo lắng của Tô Ngọc là dư thừa. Tuy rằng lúc trang điểm người phụ nữ kia không ngừng trầm trồ khen ngợi da dẻ Tô Ngọc đẹp, hỏi cô bí quyết bảo dưỡng, lải nhải một tràng dài, nhưng Tô Ngọc không trả lời, hầu như đều là Lý Tiểu Huyên đáp thay.
Thành quả rất khả quan. Người phụ nữ trang điểm không đậm, mà phối hợp dựa theo khí chất và trang phục của cô. Mái tóc buộc đuôi ngựa được thả ra xõa sau lưng.
Chất tóc Tô Ngọc rất tốt, suôn mượt đen nhánh. Đuôi tóc được xử lý qua loa, hơi uốn cong. Vẫn là khuôn mặt ấy, nhưng sau khi trang điểm trông càng thêm tiên khí linh động.
"Bảo bối, chúng ta chụp chung một tấm nhé." Người phụ nữ hưng phấn ôm vai Tô Ngọc. Mục Khải Nguyệt không chịu, cậu đã nghe Ngọc Ngọc nói phải chịu đựng người này động tay động chân rồi, giờ lại còn ôm ấp, tuyệt đối không thể nhẫn nhịn.
Mục Khải Nguyệt nhét đốt trúc tía vào lòng Lý Tiểu Huyên vừa trang điểm xong, sau đó kéo Tô Ngọc lại: "Ngọc Ngọc, chúng ta đi."
"Ái chà, bạn trai nhỏ ghen rồi kìa." Người phụ nữ không hề tức giận, ngược lại vẻ mặt trêu chọc nhìn Tô Ngọc. Nếu cô ta có cô bạn gái như vậy chắc chắn cũng sẽ ghen.
Tô Ngọc nhéo cái má đang phồng lên của Mục Khải Nguyệt, bất đắc dĩ dỗ dành: "Được rồi, em trang điểm xong rồi, giờ đi mua quần áo cho anh nào. Tiểu bạch thỏ mặc âu phục chắc chắn sẽ rất đẹp trai."
Thanh toán xong, bên cạnh vừa vặn có một cửa hàng âu phục nam, Tô Ngọc liền kéo cậu vào, theo sau là Lý Tiểu Huyên và Thỏ Ông Già.
Cửa hàng chuyên bán đồ nam, người bên trong cũng không đông lắm, tốp năm tốp ba hoặc vợ chồng hoặc bạn bè đi cùng nhau.
Nhìn thấy Tô Ngọc và Lý Tiểu Huyên bước vào, cũng thu hút không ít sự chú ý. Khi nhìn thấy Mục Khải Nguyệt, ánh mắt của cánh đàn ông nhìn cậu liền chuyển sang ghen tị. Không vì gì khác, người đàn ông này cư nhiên được một cô gái xinh đẹp như vậy nắm tay dẫn vào.
Tô Ngọc không để ý đến ánh mắt của những người đó, chuyên tâm chọn quần áo cho Mục Khải Nguyệt.
Cô chọn một bộ âu phục màu đen, phối với áo sơ mi trắng, sau đó giục cậu vào phòng thử đồ.
Thời gian chờ đợi hơi lâu, trong lúc đó có một chàng trai đến bắt chuyện, bị Tô Ngọc dùng một câu "đã kết hôn" đuổi khéo. Trái tim của những gã đàn ông độc thân đang hóng hớt xung quanh lập tức vỡ vụn đầy đất.
Lý Tiểu Huyên che miệng cười trộm, giơ ngón tay cái lên với Tô Ngọc: "Cậu đỉnh thật."
Tô Ngọc lườm cô bạn một cái: "Tớ cũng đâu có lừa họ đâu! Con rắn đỏ nhỏ sắp nở rồi, chờ chữa khỏi bệnh cho tiểu bạch thỏ xong bọn tớ sẽ kết hôn."
"Cũng nên kết hôn thôi, không thì thành bà cô già mất." Lý Tiểu Huyên gật gù ra vẻ tán đồng.
"Cút đi, tớ già chỗ nào hả?" Tô Ngọc cười cốc đầu cô bạn.