Đi theo Tiểu Thải đến chỗ nó hái nấm, quả nhiên thấy rải rác vài cây nấm đầu khỉ, nhưng không nhiều.
"Người đẹp, người đẹp, mau lại đây, chỗ này có đồ tốt này!" Tiểu Thải vỗ cánh phấn khích kêu lên.
"Đồ tốt gì cơ?"
"Đây là..." Thấy chỗ Tiểu Thải chỉ, Tô Ngọc nhìn qua thấy hơi quen mắt.
"A!"
"Chí chí."
"Gâu?"
"..."
Mấy con vật bị tiếng hét của Tô Ngọc làm cho giật mình.
Tô Ngọc lúc này chẳng thèm quan tâm chúng có bị dọa hay không, ngồi xổm xuống nhìn kỹ mấy cái lá, rồi nhẹ nhàng bới lớp đất lên.
"Phát tài rồi, phát tài rồi, là nhân sâm thật này!" Cô vội vàng cẩn thận dùng tay đào củ nhân sâm lên.
Cây nhân sâm này ít nhất cũng gần trăm năm tuổi, sắp thành hình người rồi. "Tiểu Thải, mi đúng là sao may mắn của chị."
Tiểu Thải: "..." Sao may mắn là cái quỷ gì?
"Người đẹp, phần thưởng đâu? Tại sao không có phần thưởng? Tiểu Thải đáng thương quá, có phải người đẹp không thích Tiểu Thải nữa không?" Nói rồi còn giả vờ giả vịt dùng cánh lau mắt.
Tô Ngọc: "..." Mi không đi đóng phim thì phí quá.
"Được rồi, cho mi này." Lấy một quả Ngọc Linh Quả từ không gian ném cho nó.
"Biết ngay người đẹp thích Tiểu Thải nhất mà." Nói xong hí hửng quắp lấy quả ăn ngon lành.
Tô Ngọc: "..." Đó là ảo giác của mi thôi.
Cất nhân sâm vào không gian, ôm Tiểu Kim lên: "Đi thôi, đồ ăn thế là đủ rồi, đi đến chỗ mi giấu rượu khỉ đi."
"Chí chí." Tiểu Kim kêu một tiếng, sau đó nhảy lên lưng Tiểu Nguyệt Nha, cả người ưỡn về phía trước đầy khí thế, xong còn vỗ vỗ lưng Tiểu Nguyệt Nha.
Tiểu Nguyệt Nha nhe răng: [Con khỉ c.h.ế.t tiệt cứ đợi đấy, sớm muộn gì cũng có ngày mi c.h.ế.t dưới móng vuốt của ông.] Nhưng hiện tại vẫn phải ngoan ngoãn dẫn đường.
Tiểu Tinh Nhi tung tăng chạy theo sau Tiểu Nguyệt Nha. Nhìn nó thế này, Tô Ngọc cứ tưởng mình đang nuôi một con Samoyed, cũng may ngoại hình vẫn rất oai phong.
Con nai mà anh Báo bắt về cứ bám riết lấy Tô Ngọc không dám rời nửa bước, sợ sơ sẩy cái là lại rơi vào miệng báo.
"Ngọc Ngọc, chúng ta đi đâu thế ~" Mục Khải Nguyệt nắm tay Tô Ngọc, đôi mắt to sáng lấp lánh hơi giống mắt nai nhìn cô, hàng mi dài khẽ rung.
Tô Ngọc nhéo má cậu. Dạo này nuôi cậu không chỉ trắng ra mà còn có da có thịt hơn hẳn, nhưng chỉ béo mặt thôi chứ dáng người thì không thay đổi, có lẽ do ngày nào cậu cũng chạy bộ buổi sáng.
Trước kia do làm việc vất vả, lúc bà Tôn chưa ốm thì còn đỡ, ít nhất có cơm ăn không đến nỗi đói. Nhưng từ khi bà ốm, cậu thường xuyên bị đói, đói lắm mới dám sang nhà thím Ba xin ăn, nên mặt mũi hốc hác. Mục Khải Nguyệt béo hay gầy đều thể hiện hết lên mặt, dáng người thì vẫn chuẩn.
"Chúng ta đi tìm thứ nước thơm thơm hôm qua nhé." Giờ mặt Thỏ Trắng Nhỏ có thịt, những đường nét góc cạnh mềm mại hơn hẳn, trông đáng yêu vô cùng. Tô Ngọc hơi ngại, cảm giác mình phá hỏng hình tượng của cậu rồi thì phải.
Nhưng ngón tay nhéo vào làn da mềm mại trên má cậu, cô lại thấy thế này cũng chẳng có gì không tốt, lại còn hợp với tính cách hiện tại của cậu hơn.
"Là chỗ này à? Cũng xa phết đấy." Tiểu Kim dẫn cả đoàn vào một khu rừng cây to. Vừa bước vào đã ngửi thấy mùi hương say lòng người lan tỏa khắp nơi.
"Chí chí." Tiểu Kim chỉ vào một cái cây trụi lủi. Tô Ngọc đi tới gõ gõ, bên trong vọng lại tiếng vang thanh thúy.
Cây có hình dạng như cái thùng nước, thân rất to, không biết là tự nhiên hay do Tiểu Kim chúng nó ủ rượu mà thành.
Trên tán cây hơi thấp xuống một chút có một chỗ lồi ra, được bọc bằng đất bùn thành hình tròn cỡ quả bóng rổ. Cô quan sát, chỗ đó chắc là cái lỗ, nhưng giờ đã bị bịt kín, chắc là cửa để bỏ nguyên liệu ủ rượu vào. Tô Ngọc không khỏi cảm thán, lũ khỉ này thông minh thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô đi vòng quanh cái cây to: "Tiểu Kim, lấy rượu kiểu gì?"
"Chí chí." Tiểu Kim leo tót lên một cái cây rậm rạp gần đó, lát sau cầm về một ống trúc dài mười mấy cm đưa cho cô, rồi kéo ống quần cô chỉ vào một chỗ dưới gốc cây.
Tô Ngọc ngồi xổm xuống, lúc này mới phát hiện chỗ đó cũng có dấu vết bịt bùn. Cô cẩn thận cạy lớp bùn ở giữa ra, bên trong là một cái lá cây. Tiểu Kim cầm ống trúc trong tay Tô Ngọc kêu chí ch.óe, ra hiệu hình cái bình với cô.
Tô Ngọc hiểu ngay, lấy từ không gian ra mấy vò rượu đã chuẩn bị sẵn đưa cho nó. Chỉ thấy Tiểu Kim đặt vò rượu ngay ngắn, sờ sờ cái lá, tìm đúng vị trí rồi dùng đầu nhọn của ống trúc chọc mạnh một cái. Lá cây bị thủng, rượu thơm nồng chảy qua ống trúc vào vò, dưới ánh nắng lấp lánh thứ ánh sáng kỳ lạ.
Hứng được khoảng hai vò, chúng nó lại bịt kín hốc cây lại. Cô nhìn sơ qua, ở đây không chỉ có một cây như thế này, cách đó không xa còn có hai cây nữa, nhìn dáng vẻ cũng đều đang ủ rượu.
"Tiểu Kim, tộc khỉ các em thông minh thật đấy." Tô Ngọc bế Tiểu Kim lên hôn một cái. Tiểu Kim vui sướng ôm cổ Tô Ngọc hôn lại lên má cô.
Được hai vò rồi Tô Ngọc cũng không định lấy thêm, cứ để rượu ở đây cũng tốt. Chỗ này đã là rừng sâu rồi, Tô Ngọc tin ngoài cô ra chắc chưa ai mò vào được đến đây.
"Được rồi, phải về thôi. Anh Báo, các em vào không gian nhé, đợi nhà bên thác nước xây xong chị mới thả các em ra."
"Gâu." [Vậy chị nhanh lên đấy.] Nó cọ cọ chân Tô Ngọc, nó thích ở bên ngoài đi theo Tô Ngọc hơn, trong không gian chỉ cần có ăn là được.
"Được rồi, vào đi." Vung tay lên, cô thu anh Báo và gia đình hồ ly vào.
Chỉ có con nai con sống c.h.ế.t không chịu vào. Hết cách, Tô Ngọc đành để nó đi theo. Cũng may nó khá ngoan, Tô Ngọc cũng rất thích nó, đặc biệt là đôi mắt to kia, cảm giác rất giống Thỏ Trắng Nhỏ nhà cô.
"Ngọc ơi, Ngọc ơi!"
"Dạ, sao thế thím Ba?"
"Cầu đi được rồi đấy, mọi người đều đi xem. Ôi chao, cái cầu đẹp lắm, thím đến gọi cháu đi xem chút."
"Đi được rồi ạ? Vậy được, cháu đi xem thử. Thím Ba đợi cháu chút, cháu đi lấy ít đồ." Nói rồi cô vào nhà đóng cửa lại, lấy từ không gian ra bốn cây hoa t.ử đằng và một ít hoa tường vi.
"Cháu lấy hoa làm gì? Không phải đi xem cầu sao?"
"Thím Ba, chẳng phải cháu bảo thợ xây cầu làm lan can cao hai mét quanh cầu và xung quanh đó sao? Cháu định trồng hoa này, cho nó leo lên đó, vừa đẹp lại vừa an toàn." Cô sợ trẻ con nghịch ngợm leo trèo ra mép cầu, nên bảo thợ làm lan can bao quanh, sau đó trồng thêm hoa dây leo, vừa trang trí vừa giảm bớt nguy hiểm.
"Ái chà, vẫn là cháu nghĩ chu đáo. Đưa đây, thím Ba cầm giúp cho." Thím Ba cười khen ngợi, con bé Tô Ngọc này đầu óc linh hoạt thật.
"Vâng, đi thôi ạ." Tô Ngọc cười, ôm cây giống đi theo thím Ba.
Cầu được xây theo kiểu cầu vòm cổ điển, bên trên chạm khắc hoa văn, trông vừa cổ kính vừa bề thế. Hai bên vách núi cũng được rào lại bằng lan can để tránh có người ra mép vực chơi đùa xảy ra tai nạn.
"Chú Ba." Tô Ngọc ôm cây đi thẳng đến chỗ Tô Mộc.
"Ngọc đến rồi à, cầu đẹp thật đấy. Tay cháu ôm gì thế?"
"Một ít cây dây leo ạ. Cây t.ử đằng này phiền trưởng thôn cho người trồng ở bốn chân cầu, còn tường vi thì trồng ở bên vách núi ạ."
"Trồng cái này làm gì?"
"Tường vi có gai, trồng ở vách núi để ngăn mấy người hiếu kỳ hay trẻ con leo trèo lan can. Còn t.ử đằng là để trang trí cho cầu ạ."
Tô Mộc vỡ lẽ: "Chà, vẫn là cháu nghĩ chu đáo." Ngay sau đó ông gọi người đem trồng hoa xuống.
"Trưởng thôn, chúng ta bàn chút về quy hoạch phát triển thôn đi ạ. Thôn mình chắc chắn là phải làm du lịch rồi, nhưng hiện tại cũng không thể ngồi không được. Chú bảo mọi người trồng thêm nhiều rau vào, đường cũng sắp xong rồi, cháu sẽ lên thành phố tìm mối tiêu thụ, để mọi người có thêm thu nhập."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Được, chú sẽ thông báo xuống. Ngọc à, chuyện du lịch này... có khả thi không?" Tô Mộc vẫn hơi lo lắng.
"Chú Ba cứ yên tâm đi ạ. Nhưng thôn mình phải quy hoạch cho tốt. Mảnh đất trống đối diện kia cháu định làm bãi đỗ xe, đến lúc đó cháu sẽ mang ít cây ra làm giải phân cách. Còn nữa, môi trường trong thôn cần phải giữ gìn sạch sẽ. Chú bảo mọi người trước cửa nhà hoặc trong sân trồng thêm hoa cỏ, nhất là mấy loại dây leo này, rồi chăm sóc cẩn thận. Người ta nhìn thấy đẹp đẽ thoải mái thì mới muốn vào ở, đúng không ạ?"
"Đúng thế, vậy chú phải về làm cái bảng quy hoạch đã."
"Vâng, vậy cứ thế nhé, cháu phải đi xem nhà cháu xây đến đâu rồi."