Tô Ngọc nắm tay Mục Khải Nguyệt, vai trái Tiểu Thải ưỡn n.g.ự.c ra vẻ đại ca, vai phải Tiểu Kim rảnh rỗi lại nghịch tóc cô, dưới chân nai con vẫn bám sát từng bước, Tiểu Nguyệt Nha và Tiểu Tinh Nhi thì lúc chạy trước lúc chạy sau nô đùa.
Tô Ngọc đỡ trán, cảm nhận những ánh mắt xung quanh thỉnh thoảng liếc nhìn, độ thu hút lúc này không phải dạng vừa đâu.
"Chú Lục!" Nhà đã xây hòm hòm rồi, đứng xa nhìn vừa bề thế lại vừa đẹp đẽ. Cô có thể tưởng tượng được khi hoa đào nở rộ nơi này sẽ là cảnh tượng tuyệt vời thế nào.
"Cháu gái đến rồi à, thế nào, ưng ý không?" Thấy Tô Ngọc, Lục Trác cười gọi cô lại.
"Thích lắm ạ, chú Lục, thật sự phải cảm ơn các chú nhiều."
"Ơ, sao lại thêm một con nữa thế này?" Lục Trác nhìn thấy nai con bên cạnh Tô Ngọc, đưa tay định sờ.
Nai con thấy người lạ đưa tay tới vội nấp ra sau lưng Tô Ngọc.
Lục Trác đành tiếc nuối rụt tay về, nai con đáng yêu thế mà không sờ được.
Tô Ngọc lè lưỡi, vuốt đầu nai con nói: "Nó hơi sợ người lạ ạ."
"Tiếc thật, chú thích nó lắm đấy. Ngọc à, cháu sắp mở được sở thú rồi đấy. Chẳng phải cháu muốn biến nơi này thành điểm du lịch sao? Mấy con vật này của cháu cũng là chiêu bài hút khách cực tốt đấy."
"Vâng, cháu định đợi nhà xây xong sẽ quay video cảnh trong thôn đưa lên mạng, cả mấy đứa này nữa, dùng để thu hút du khách."
"Thế thì tốt quá, nếu quy hoạch tốt thì không lo không có khách." Chậc chậc, nơi này sáng sớm có sương mù cuộn trào, lại có thác nước, đợi hoa đào nở không biết sẽ đẹp đến mức nào, đến lúc đó ông cũng phải đưa gia đình đến chơi mới được.
"Chú Lục, chúng ta vào trong xem đi ạ."
"Được, đi thôi."
Vào cửa là hành lang khúc khuỷu, đường lát đá. Bên trên là vài gian nhà nhỏ, một sáng hai tối, bên trong bày biện bàn ghế giường tủ kiểu cổ. Từ phòng trong lại có một cửa nhỏ hình vòm bán nguyệt, đi qua cửa là hậu viện rộng mênh m.ô.n.g. Cô quy hoạch hậu viện rất rộng, bao gồm cả một đoạn sông. Cái sân này cô đặc biệt thiết kế cho mấy con thú cưng nhà mình.
Đường mòn lát đá cuội uốn lượn nối liền hậu viện với cái đình nhỏ xây bên hồ nước. Hồ hiện tại chưa có nước, Tô Ngọc phải đợi người ở đây đi hết mới xả nước vào. Đùa à, cô định xả nước không gian vào đấy, chuyện này sao có thể để người khác biết được.
"Thỏ Trắng Nhỏ, nơi này đẹp không?"
"Ừm, đẹp." Mục Khải Nguyệt nhìn trái nhìn phải, gật đầu. Cậu chưa từng thấy ngôi nhà nào đẹp thế này.
"Vậy, sau này chúng ta sẽ sống ở đây, được không?" Tô Ngọc nắm tay cậu thì thầm.
"Ngọc Ngọc ở đâu thì tôi ở đó."
Tô Ngọc siết c.h.ặ.t t.a.y cậu thêm một chút, khóe miệng cong lên: "Ừ, tôi ở đâu anh ở đó."
"Chí chí." [Tôi tôi tôi, tôi cũng giống thế.]
Tiểu Kim vừa kêu lên, Tiểu Thải liền bay lên không trung mắng: "Con khỉ thối, mi kêu cái gì mà kêu, sợ người ta không thấy mi à? Không thấy người đẹp đang yêu đương ở đây sao? Vốn dĩ đèn đã sáng rồi, mi còn nhảy ra làm bóng đèn, chê chưa đủ sáng chắc?"
"Chí chí..." [Con chim c.h.ế.t tiệt, có giỏi thì xuống đây, xem bổn hầu có xử đẹp mi không.]
"Có giỏi thì mi bay lên đây này." Nói rồi còn chổng m.ô.n.g về phía con khỉ lắc lắc.
Tiểu Kim nhìn quanh, đột nhiên mắt sáng lên, nhảy khỏi vai Tô Ngọc chạy đi vớ lấy một cái gậy dài, cầm gậy khua khoắng lên trời. [Chim c.h.ế.t tiệt, xem bổn hầu xử mi thế nào.]
"Gâu." [Khỉ, tao giúp mày.]
"Gâu gâu." Em cũng muốn chơi.
"Xì xì." Một lũ ngu xuẩn. T.ử Lưu Ly trên cổ tay Tô Ngọc ngẩng đầu, vẻ mặt cao ngạo nhìn chúng nó, nếu nhìn kỹ còn thấy ý cười trong mắt nó.
Nai con nấp sau lưng Tô Ngọc nhưng vẫn tò mò ló đầu ra nhìn.
Tô Ngọc: "..." Vãi chưởng, lại bắt đầu rồi.
Lục Trác: "..." Cháu vất vả rồi.
Mọi người: "..." Bọn này thành tinh hết rồi.
Tô Ngọc cười trừ, nghiến răng nghiến lợi: "Cái đó, mọi người cứ làm việc đi ạ, đừng để ý lũ dở hơi này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Mấy đứa kia, nếu dám làm hỏng đồ ở đây, ha hả..." Tô Ngọc nở nụ cười.
Giơ tay bẻ khớp ngón tay răng rắc: "Thì chuẩn bị vào nồi đi nhé."
Mấy đứa đang nô đùa đằng kia khựng lại, sau đó vứt đồ đi, đi lại như chưa có chuyện gì xảy ra.
"Ái chà, hôm nay trời đẹp thật đấy. Ủa, vừa nãy bọn mình làm gì thế nhỉ? Có làm gì đâu, mình ngoan ngoãn đáng yêu thế này cơ mà, đúng không Khỉ?"
"Chí chí." [Đúng rồi.] Đồ mặt dày.
Tiểu Nguyệt Nha và Tiểu Tinh Nhi ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh Tô Ngọc, cứ như thể vừa rồi thật sự chẳng có chuyện gì xảy ra.
Mọi người: "..." Lật mặt nhanh thật.
Thành phố, Tô Ngọc xách một túi rau dưa nhà trồng bước vào một khách sạn trang hoàng lộng lẫy. Cô vừa bước vào, cô tiếp tân ăn mặc diêm dúa đã nhìn cô từ đầu đến chân. Thấy Tô Ngọc ăn mặc bình thường, còn xách cái túi như đồ nhà quê, cô ta nhìn với ánh mắt khinh miệt rồi quay đi chỗ khác không thèm nhìn nữa.
Tô Ngọc nhíu mày. À, xem ra là kẻ hám danh lợi. Nhưng cô vẫn định thử xem sao, không được thì đâu phải chỉ có mỗi nhà hàng này.
Tô Ngọc tiến lên gõ gõ mặt quầy: "Tôi muốn tìm giám đốc ở đây, phiền cô liên hệ giúp."
Dương Lệ lật qua lật lại bàn tay mình ngắm nghía, hờ hững hỏi: "Có hẹn trước không?"
"Không có." Tô Ngọc lạnh nhạt trả lời.
"Hừ." Dương Lệ ngẩng đầu nhìn cô. "Em gái, không có hẹn trước thì đến đây làm gì, còn đòi gặp giám đốc chúng tôi." Cô ta soi mói Tô Ngọc: "Trông cũng có chút nhan sắc đấy, còn nhỏ tuổi mà sao không học cái tốt, ỷ mình có chút nhan sắc liền muốn sán lại gần giám đốc. Cũng không xem lại mình là thân phận gì, giám đốc chúng tôi bận trăm công nghìn việc, là người em muốn gặp là gặp được sao?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mấy nhân viên phục vụ khác nghe thấy tiếng ồn nhìn sang, nhưng cũng chỉ nhìn thôi, hoàn toàn không có ý định giúp đỡ. Họ không dám dây vào Dương Lệ. Cô của Dương Lệ là quản lý cấp cao của công ty, bình thường cô ta đã kiêu ngạo coi thường người khác, họ chẳng dám làm gì cô ta. Giờ thấy cô bé kia bị chế giễu cũng chỉ biết thầm trách cô bé xui xẻo.
Tô Ngọc giận quá hóa cười: "À, hóa ra đây là thái độ phục vụ của khách sạn này sao, tôi đúng là được mở rộng tầm mắt. Nhìn cái bộ dạng của cô này, chỗ nên hở chỗ không nên hở đều hở hết cả ra, không đi làm ở hộp đêm thật là phí cái 'tài năng' này của cô. Tôi coi như hiểu thế nào là 'người nhân từ thấy người nhân từ, kẻ dâm đãng thấy kẻ dâm đãng', cô đúng là điển hình đấy!"
"Mày..." Dương Lệ tức đến xanh mặt, n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Cô ta vốn đã mặc hở, giờ trông càng "sóng gió cuộn trào", khiến mấy gã đàn ông định vào ăn cơm mắt tròn mắt dẹt.
"Ông nhìn cái gì đấy hả?" Một bà vợ hung dữ véo tai ông chồng bên cạnh, xong còn nhổ nước bọt về phía Dương Lệ: "Phi, ăn mặc thế kia định quyến rũ ai không biết."
"Vợ ơi... đau đau đau... anh có nhìn đâu... thật mà... ái ui, nhẹ tay chút." Người đàn ông ôm tai kêu la oai oái.
Trong đại sảnh vang lên tiếng cười khúc khích, mấy cô nhân viên khác nhìn mà hả dạ.
Mặt Dương Lệ lúc xanh lúc đỏ, cô ta không dám dây vào bà khách kia, bèn trút hết mọi tội lỗi lên đầu Tô Ngọc, ánh mắt nhìn Tô Ngọc đầy vẻ thâm độc.
Tô Ngọc bình thản mặc kệ cô ta nhìn: "Thái độ phục vụ của khách sạn này quá tệ, bổn cô nương cũng chẳng thèm. Bye bye 'cô em lẳng lơ'."
"Mày đứng lại đó cho tao! Con tiện nhân này, mày phải xin lỗi tao!" Tiếng hét ch.ói tai vang lên, Dương Lệ dẫm giày cao gót lộc cộc lao về phía Tô Ngọc, khuôn mặt vặn vẹo giơ tay định đ.á.n.h cô.
Mắt Tô Ngọc lóe lên tia lạnh lẽo, khi bàn tay kia giáng xuống liền bắt lấy ngay lập tức: "Đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt. Tự cô không tôn trọng người khác thì đừng trách người ta làm cô mất mặt. Đừng có cái bộ dạng coi thường người khác ấy, mình là loại hàng gì tự mình biết. Nếu thực sự có bản lĩnh thì đã không chỉ là một nhân viên tiếp tân quèn. Cô dựa vào đâu mà hếch mũi lên với người khác, tưởng thế giới xoay quanh cô chắc?" Nói xong cô siết c.h.ặ.t t.a.y cô ta.
"Á!" Dương Lệ hét t.h.ả.m một tiếng, sắc mặt khó coi ôm lấy cổ tay bị bóp đau.
"Tiện nhân, mày dám làm tao bị thương!" Dương Lệ giờ hoàn toàn mất lý trí, mở mồm ra là tiện nhân khiến mọi người xung quanh nhíu mày. Đây đâu phải nhân viên phục vụ, quả thực là một mụ đàn bà đanh đá.
Một số khách thấy đen đủi kéo vợ con bỏ đi. Với thái độ phục vụ kiểu này thì còn ăn uống gì nữa. Vừa rồi họ đều thấy cả, cô bé kia còn chưa nói gì thì cô ta đã châm chọc người ta rồi. Chà, đúng là như cô bé kia nói, tự mình không tôn trọng người khác thì đừng trách người ta làm mình mất mặt.
Các nhân viên khác thấy tình hình không ổn, cũng không còn tâm trí xem kịch nữa, vội vàng gọi điện cho giám đốc.
"Có chuyện gì thế?" Cố Nguyên nhận được điện thoại, mặt lạnh tanh đi xuống thì thấy Dương Lệ đang gào thét c.h.ử.i bới không chút hình tượng, bên cạnh là một cô gái cao ráo xinh đẹp vẻ mặt lạnh lùng nhìn cô ta.
"Giám đốc, là cô bé này muốn tìm anh, Dương Lệ chế giễu cô ấy, sau đó thì cãi nhau." Một nhân viên nữ trông cũng được nịnh nọt tiến lên báo cáo, đồng thời không quên đ.â.m bị thóc chọc bị gạo Dương Lệ một cái.
Cố Nguyên chẳng thèm liếc cô ta một cái, đi đến bên cạnh Tô Ngọc: "Vị cô nương này, có thể giải thích một chút không?"
Cố Nguyên mặt không cảm xúc, sắc mặt hơi lạnh, khuôn mặt góc cạnh tuấn tú, dáng người cao lớn, khí trường mạnh mẽ quanh người khiến người ta không thể bỏ qua. Tô Ngọc thầm nhủ, thảo nào con điên kia bảo mình có ý đồ xấu, e là chính cô ta có ý đồ với người đàn ông này, thấy phụ nữ nào cũng tưởng muốn quyến rũ hắn.
Tô Ngọc còn chưa kịp nói gì, Dương Lệ thấy Cố Nguyên đến lập tức chuyển sang chế độ khóc lóc nức nở, ra vẻ chịu uất ức lớn lắm: "Giám đốc Cố, anh phải làm chủ cho em, con đàn bà này nó đ.á.n.h em, bóp sưng cả tay em rồi này." Nói rồi còn chìa tay ra, ánh mắt nhìn chằm chằm Cố Nguyên, khóc lóc t.h.ả.m thiết như hoa lê dính hạt mưa.
"Chà, tôi hối hận lúc nãy sao không tát cho cô một cái thật nhỉ. Đúng là người đê tiện thì vô địch thiên hạ. Cô làm cái bộ dạng này định ghê tởm ai đấy? Tôi vừa mới ăn cơm xong, cô định rửa ruột cho tôi à? Ăn mặc phóng đãng mà cứ phải diễn vai bạch liên hoa nhu nhược đáng thương, cô có thể chuyên nghiệp chút được không?" Tô Ngọc kéo ba lô lại, bên trong đám Tiểu Thải đã bắt đầu mất kiên nhẫn, không thả ra lát nữa chúng nó làm loạn mất.
Những người đi theo Cố Nguyên nghe Tô Ngọc nói mà trợn mắt há hốc mồm. Vãi chưởng, cô gái này trông lạnh lùng mà nói chuyện độc địa thật.