Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 277: Biện pháp



Trở về thôn Linh Khê, Tô Ngọc vừa về đến nhà đã thấy trước cửa có một dàn thú cưng đủ loại đang ngồi chờ.

 

"Ngao ngao..." Mấy con thú nhỏ lon ton chạy đến, cẩn thận ôm lấy chân cô. Chúng ngửi thấy trên người Tô Ngọc có mùi m.á.u tanh, mọi người đều nói chị bị thương, đau lắm.

 

"Chị ơi..." Tiểu Nặc Nặc kéo tay Tô Ngọc, nước mắt lưng tròng nhìn cô: "Chị ơi, chị bị thương ở đâu? Tiểu Nặc Nặc thổi thổi cho chị là hết đau ngay."

 

Đường Mặc đứng bên cạnh im lặng nhìn Tô Ngọc, ánh mắt dò xét khắp người cô như đang tìm vết thương. Trong lòng cậu bé rất khó chịu, tự trách mình còn quá nhỏ yếu, không thể thay Tô Ngọc báo thù.

 

"Chị không sao, hết đau rồi." Tô Ngọc cười xoa đầu cậu bé.

 

"Gâu ô..." Tiểu Nguyệt Nha dùng cái lưỡi to l.i.ế.m l.i.ế.m mặt Tô Ngọc, rên ư ử tỏ vẻ rất buồn.

 

Chỉ trong chốc lát, Tô Ngọc đã bị vây quanh bởi đám thú lông xù lớn nhỏ, chúng thi nhau làm nũng, bán manh để chọc cô vui.

 

"Meo ô ~" Tiểu Nhu Mễ nhẹ nhàng nhảy lên vai Tô Ngọc, cái lưỡi nhỏ l.i.ế.m lên mặt cô, lại dùng cái đầu mềm mại dụi dụi vào cổ cô.

 

"Được rồi mấy đứa này, tiểu thư không thể đứng lâu được, đều ngoan ngoãn tản ra đi nào." Cô Tô Dực vừa đỡ Tô Ngọc vào nhà, vừa lên tiếng giục đám thú.

 

Mấy con thú nhìn Tô Ngọc vào nhà, cũng chẳng còn tâm trạng đi chơi, bèn tìm chỗ nằm xung quanh nhà để bảo vệ. Chuyện Tô Ngọc bị thương khiến chúng đều ủ rũ không vui.

 

Tô Ngọc về nhà nghỉ ngơi một lát rồi đi ra hồ sen. Hắc Lân và Tướng Quân vì thân hình quá khổ nên không ra cửa trước hóng hớt được. Giờ thấy Tô Ngọc đến, Tướng Quân liền thò đầu qua dụi dụi vào vai cô, đôi mắt nhìn cô như muốn hỏi xem vết thương có nặng không.

 

Tô Ngọc vuốt ve lớp vảy vàng kim lạnh lẽo của nó, cười nói: "Đừng có làm quá lên thế, trước kia có phải chưa từng bị thương đâu, chỉ là lần này hơi nghiêm trọng chút thôi, vài ngày là khỏi ngay ấy mà."

 

Thuốc trị thương do Thánh Long Y điều chế rất hiệu nghiệm, cộng thêm những thứ tốt trong không gian, vết thương trên lưng cô tuy nhìn đáng sợ nhưng thực ra chẳng mấy chốc sẽ lành, chỉ là lúc mới bị thì hơi đau một chút.

 

"Tôi muốn đưa T.ử Lưu Ly và mấy đứa đi một nơi, các anh không cần đi theo đâu. Nơi đó là nơi T.ử Lưu Ly sinh ra, nó không thích người lạ đặt chân vào lãnh địa của mình." Tô Ngọc nói với nhóm Hoa Tuân phía sau.

 

"Nhưng mà... tiểu thư, vết thương của cô..." Cô Tô Dực có chút không yên tâm. Cô vừa mới tỉnh lại đã chạy lung tung, lỡ xảy ra chuyện gì thì biết làm sao. Cậu có chút khó chịu với Mục Khải Nguyệt, đều tại tên đàn ông đó mà tiểu thư mới phải liều mạng vất vả như vậy.

 

Hoa Tuân cũng cau mày: "Cô cứ như vậy lỡ làm mình suy sụp thì đã nghĩ tới hậu quả chưa?"

 

"Tôi nói này, các cậu cũng đừng lo lắng quá mức như thế. Đừng cậy t.h.u.ố.c của sư phụ tôi tốt mà làm bừa nhé! Thật sự nên gọi mấy ông cụ đến trông chừng cô mới được." Trần Trường Ca sắc mặt thanh tú khó coi cực kỳ. Hắn đã cảm thấy không nên thả con nha đầu này về, mấy ông cụ đều đang ở bệnh viện chăm sóc, bị Tô Ngọc lừa không đi theo về, e là cô nàng này đã sớm tính toán kỹ rồi.

 

"Tôi không sao, có Tướng Quân bọn nó ở đây sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn đâu. Hơn nữa nơi đó có lợi cho việc chữa thương của tôi." Tô Ngọc xua tay. Cô chỉ cần vào không gian nghỉ ngơi vài ngày, vết thương sẽ lành lặn kha khá. Chờ rắn đỏ nở ra cô sẽ đi tìm Mục Khải Nguyệt...

 

Tô Ngọc ngồi trên lưng Tướng Quân bơi ra giữa hồ sen, mấy người trên bờ nhìn theo với ánh mắt lo lắng.

 

"Tê tê..." T.ử Lưu Ly đang cuộn mình trên quả trứng đỏ khổng lồ chỉ còn lại một cái ch.óp nhỏ, nhìn thấy Tô Ngọc trên đầu Tướng Quân liền vui vẻ vẫy đuôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bỗng nhiên động tác vẫy đuôi của nó khựng lại, nhìn Tô Ngọc với ánh mắt dò xét, cái đầu rắn ngẩng lên ngửi ngửi trong không khí.

 

"Tê tê ~" Sao lại có mùi m.á.u tanh nồng thế này? T.ử Lưu Ly từ trên quả trứng đỏ b.ắ.n mình lên vai Tô Ngọc, đôi mắt như hồng ngọc nhìn chằm chằm vào lưng cô, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo.

 

Thời gian qua nó vẫn luôn ở hồ sen không ra ngoài, hơn nữa Tô Ngọc gặp chuyện đêm qua, nên nó chưa biết tin tức.

 

Tô Ngọc tóm lấy nó trong tay, ngón tay trắng nõn chạm vào đầu nó: "Tao không sao. T.ử Lưu Ly, thương lượng với mày một chuyện. Hiện tại tiểu bạch thỏ gặp chuyện hôn mê rồi, con rắn đỏ nhỏ tốt nhất là nên nở trong mấy ngày tới. Tao muốn chuyển nó vào trong không gian, thời gian trong đó trôi nhanh hơn."

 

T.ử Lưu Ly chợt cứng đờ, nó thè lưỡi, đuôi đập bộp một cái lên đầu mình, cạn lời nhìn Tô Ngọc. Sao lại quên mất chuyện này nhỉ!

 

Thực ra cũng không trách được nó. Từ khi chuyển gần hết đồ trong không gian ra ngoài, chúng nó hầu như không vào đó nữa, đương nhiên cũng quên mất chuyện thời gian trong không gian khác với bên ngoài.

 

Tô Ngọc nhìn bộ dạng này của nó thì buồn cười: "Tao là chủ nhân không gian còn quên, mày quên cũng không lạ. Tao tìm cớ bảo đưa bọn mày đến nơi mày sinh ra nên sẽ không cho người khác đi theo. Trong không gian không có hoa sen, giờ trồng vào một ít, tao cũng sẽ thu một ít ở đây vào."

 

"Tê tê..." T.ử Lưu Ly gật đầu, sau đó lại quay về bên cạnh quả trứng đỏ, nhìn quả trứng rắn đã to hơn mình rất nhiều, trong mắt nó hiện lên vẻ mong chờ.

 

Tô Ngọc bảo Tướng Quân chở cô đi vòng quanh hồ, thu thập đủ loại hoa sen mỗi màu một ít vào không gian. Thấy hòm hòm rồi, Tô Ngọc mới cúi người ôm đóa Huyết Liên cùng quả trứng bên trên lên.

 

"Chúng ta đi thôi."

 

Thấy Tướng Quân đi ra, mấy người trên bờ vươn dài cổ muốn xem tình hình Tô Ngọc.

 

"Thế nào rồi, vết thương có bị toác ra không?" Trần Trường Ca chờ Tô Ngọc nhảy xuống liền vòng ra sau lưng cô kiểm tra, thấy trên áo không có vết m.á.u mới thở phào nhẹ nhõm.

 

"Đã bảo đừng căng thẳng thế mà, anh không tin tưởng t.h.u.ố.c của sư phụ mình à?" Tô Ngọc bất đắc dĩ nói.

 

"Tôi không phải không tin t.h.u.ố.c của sư phụ, tôi là không tin cô đấy. Cô nói xem cô là bệnh nhân mà sao cứ chạy loạn thế hả, nhỡ vết thương dính nước thì làm sao, còn muốn cái mạng nhỏ này không?" Trần Trường Ca vẻ mặt không tán đồng nhìn cô. Dù t.h.u.ố.c của sư phụ hắn có tốt đến đâu cũng không chịu nổi sự giày vò của cô nàng này a!

 

"Yên tâm đi, tôi tự có chừng mực. Đúng rồi, tôi mang trứng và Huyết Liên đi đây, các anh không cần đi theo đâu." Tô Ngọc nhìn đóa Huyết Liên và quả trứng rắn màu đỏ nói. Thấy họ định lên tiếng, cô vội nói tiếp:

 

"Không cần lo lắng cho an toàn của tôi, tôi sẽ mang theo Tướng Quân và Hắc Lân bọn nó, thế này chắc được rồi chứ?"

 

"Thật sự không thể cho bọn tôi đi theo sao?" Cô Tô Dực chưa từ bỏ ý định hỏi.

 

"Anh hỏi nó đi." Tô Ngọc giơ đóa hoa sen về phía họ. T.ử Lưu Ly u ám nhìn mấy người, ánh mắt khiến họ da đầu tê dại, sau đó mới thong thả lắc đầu.

 

"Được rồi." Cô Tô Dực ỉu xìu cúi đầu, ánh mắt đầy oán trách nhìn Tô Ngọc, y như chú cún con bị chủ nhân bỏ rơi.

 

"Được rồi, tôi sẽ về sớm thôi, tiểu bạch thỏ còn đang đợi tôi về cứu mạng mà." Nói xong cô leo lên người Tướng Quân đi ra ngoài, Hắc Lân chậm rãi bò theo sau Tướng Quân.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.