Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 278: Dị tượng



Nhìn thấy Tô Ngọc đi ra, Báo Ca đang nằm trước cửa liền ngẩng đầu lên, đứng dậy đi đến bên cạnh cô, dùng đuôi quấn lấy bắp chân cô.

 

"Ngao?"

 

"Tao phải đi ra ngoài một chuyến, sao các mày lại canh ở đây thế? Đi trông chừng gà vịt trên núi đi, đừng để chồn hay con gì tha mất đấy."

 

Tránh tai mắt mọi người, Tô Ngọc dẫn theo hai con rắn lớn vào rừng. Đang định thu chúng vào không gian thì Thỏ Ông Già và Tiểu Nhu Mễ cũng không biết từ đâu nhảy ra, đứng trên đầu Tướng Quân và Hắc Lân ngây thơ nhìn Tô Ngọc.

 

Khóe miệng Tô Ngọc giật giật. Thấy hai con rắn lớn không chút ngạc nhiên, cô biết ngay chúng đã sớm phát hiện hai tên này bám theo sau.

 

Hắc Lân liếc mắt nhìn lên đầu mình, thè lưỡi rắn rồi lắc mạnh cái đầu to. Một con thỏ mà dám cưỡi lên đầu nó à, chuyện này đồn ra ngoài thì Xà Vương như nó còn mặt mũi nào nữa.

 

Vảy rắn vốn trơn, Thỏ Ông Già trượt chân ngã chổng vó. Nó nằm trên đất chớp mắt, ngay sau đó bật dậy trừng mắt nhìn Hắc Lân đầy phẫn nộ.

 

"Bộp bộp..." Con rắn thối tha dám hất ngã Thỏ gia! Sau đó nó nhảy lên húc đầu vào Hắc Lân. Nhưng rõ ràng nó đã đ.á.n.h giá quá cao hình thể của mình, kết quả tự húc mình choáng váng đầu óc, còn Hắc Lân vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì, từ trên cao nhìn xuống khinh bỉ nó một cái rồi bỏ đi.

 

"Meo meo?" Tiểu Nhu Mễ nhảy xuống, dùng móng vuốt lật lật con thỏ ngu ngốc to ngang ngửa mình.

 

Thỏ Ông Già dường như không phục, lồm cồm bò dậy đuổi theo Hắc Lân, bốn cái chân ngắn cũn ra sức giẫm lên cái đuôi to của Hắc Lân. Hắc Lân chỉ khẽ hất đuôi một cái là hất văng nó xuống. Thỏ Ông Già lại bò dậy giẫm tiếp, Hắc Lân lại hất tiếp. Nó nhìn vật nhỏ kia, trong mắt hiện lên ý cười. Tiểu gia hỏa này cũng vui phết, lại còn chịu đòn giỏi, không biết có thể dùng làm bóng để chơi không nhỉ? Nó nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này.

 

Tô Ngọc cạn lời nhìn Thỏ Ông Già. Tên này đúng là chấp nhất không phải dạng vừa a! Lắc đầu, cô vung tay lên, mấy kẻ đang mải mê đùa giỡn tức khắc biến mất.

 

Trong không gian, Hắc Lân và Thỏ Ông Già đang 'chơi' hăng say, cảnh vật thay đổi đột ngột khiến chúng nhất thời không để ý. Tướng Quân vừa vào đến nơi liền trườn về phía sông, nó định tắm một cái rồi lên núi đi săn.

 

Tô Ngọc mang theo hoa sen và trứng đi về phía hồ nước. Nơi đó từng đóa sen nở rộ đã nổi trên mặt nước. Tô Ngọc đặt Huyết Liên trong tay xuống nước.

 

Ở trong không gian không cần lo lắng nguy hiểm, T.ử Lưu Ly cũng không mang Huyết Liên ra giữa hồ, cứ quấn quanh quả trứng đỏ ngay bên bờ hồ.

 

"A ~" Tô Ngọc cầm quả trứng lên. Vỏ trứng màu đỏ lửa thấu quang, bên trong hiện rõ bóng dáng một con rắn nhỏ đang cuộn tròn.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Đây là rắn đỏ nhỏ sao?" Ngón tay chạm vào cái bóng rắn, Tô Ngọc đột nhiên cảm thấy thật thần kỳ.

 

Đột nhiên vật nhỏ bên trong chậm rãi cử động, di chuyển về phía ngón tay Tô Ngọc đang chạm vào. Lần này Tô Ngọc càng thêm ngạc nhiên. Tuy cách một lớp vỏ trứng không cảm nhận được trực tiếp, nhưng cô lại cảm thấy vật nhỏ bên trong dường như rất ỷ lại vào mình.

 

"Tiểu gia hỏa, em phải mau ra ngoài nhé!" Hôn lên quả trứng một cái, Tô Ngọc đặt nó trở lại, dặn dò T.ử Lưu Ly trông coi cẩn thận. Tô Ngọc đi ra một chỗ khá xa T.ử Lưu Ly.

 

Khống chế không cho các sinh vật khác lại gần, Tô Ngọc cởi quần áo trên người, chỉ mặc đồ lót đi vào trong hồ nước. Khoảnh khắc vết thương sau lưng chạm vào nước không gian, một cơn đau buốt ập đến.

 

"Ưm..." Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Tô Ngọc, cô nhắm mắt lại, sắc mặt trắng bệch như tuyết. Lớp t.h.u.ố.c trên lưng cô đang từ từ bong ra, rồi tan biến vào trong nước.

 

Vết thương trên lưng càng lúc càng đau. Cô chưa từng biết, hóa ra chữa thương trong hồ nước này lại đau đớn đến thế.

 

Tô Ngọc mơ màng nghĩ, cảnh vật trước mắt ngày càng mờ đi. Cô có chút hối hận, mình không nên tùy tiện vào đây như vậy, sẽ không bị c.h.ế.t đuối trong không gian chứ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ý nghĩ cuối cùng lóe lên, Tô Ngọc hoàn toàn nhắm mắt lại, thân thể mất điểm tựa từ từ chìm xuống đáy nước.

 

Ngay khoảnh khắc cô chìm xuống, những đóa sen đang nổi trên mặt nước đột nhiên bắt đầu rụng cánh. Những cánh hoa đủ màu sắc hòa lẫn vào nhau trong nước, phân giải và dung hợp vào dòng nước không gian.

 

Vết thương trên lưng Tô Ngọc lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, da thịt mới bắt đầu mọc ra. Tuy nhiên, cô đang hôn mê nên hoàn toàn không hay biết gì.

 

Ngoài Tô Ngọc ra, đóa Huyết Liên kia cũng bắt đầu khô héo, mà điểm trắng trên đỉnh quả trứng rắn cũng dần chuyển sang màu đỏ với tốc độ ổn định, cho đến khi toàn bộ biến thành màu đỏ rực.

 

T.ử Lưu Ly trừng lớn mắt nhìn tất cả, ngay sau đó hiện lên vẻ mừng rỡ như điên. Tuy không biết tỷ tỷ đã làm gì, nhưng đây tóm lại là chuyện tốt. Rắn đỏ thế mà lại sinh sớm hơn dự kiến lâu như vậy, hơn nữa còn là sinh non khỏe mạnh.

 

"Tê tê..." Ủa, tỷ tỷ đâu rồi? T.ử Lưu Ly lúc này mới phản ứng lại. Hồ nước này không lớn lắm, nó đương nhiên biết Tô Ngọc đã xuống nước. Vừa rồi có lá sen và hoa sen che khuất nên nó không nhìn rõ tình hình bên đó, giờ hoa và lá đều không còn, nhưng trên mặt nước lại không thấy bóng dáng cô đâu.

 

Nó có chút lo lắng nhìn mặt hồ rồi lại nhìn quả trứng rắn. Làm sao bây giờ, tỷ tỷ sẽ không biến mất chứ? Cuối cùng nó c.ắ.n răng nhảy xuống nước.

 

"Tê tê ~" T.ử Lưu Ly bơi lội trong nước không chút trở ngại. Cũng may nước không gian đủ trong, nó rất nhanh tìm thấy Tô Ngọc, nhưng lại không thể đến gần cô. Nó biết đây là cấm chế do Tô Ngọc đặt ra.

 

Sốt ruột bơi vòng quanh tại chỗ, T.ử Lưu Ly không biết phải làm sao. Tỷ tỷ có khi nào bị c.h.ế.t đuối không a!

 

Tô Ngọc tuy đang ở trong nước nhưng hoàn toàn không có cảm giác ngạt thở. Ngược lại, sau cơn đau đớn là một cảm giác ấm áp bao trùm. Cô cảm giác như mình được trở về nằm trong vòng tay mẹ.

 

Nước mắt nơi khóe mi trào ra, hòa vào dòng nước. Khóe miệng Tô Ngọc cong lên. Ký ức xa xăm, vòng tay đã lâu không gặp, cô rất thích...

 

Không biết qua bao lâu, hàng mi như cánh bướm của Tô Ngọc khẽ rung, cảm giác ngạt thở đột ngột ập đến. Tô Ngọc mở bừng mắt, nín thở quẫy mạnh một cái ngoi lên mặt nước.

 

Mái tóc đen dài như mực vốn đang bồng bềnh trong nước, ngay khoảnh khắc cô bơi lên liền duỗi thẳng, dính c.h.ặ.t vào da thịt cô.

 

"Phù..." Đầu nhô lên khỏi mặt nước, Tô Ngọc dùng tay lau mặt. Những giọt nước đọng trên lông mi run rẩy rơi xuống.

 

"Khụ khụ..." Cô vỗ n.g.ự.c, vẫn còn sợ hãi. Chờ hơi thở thuận lại, cô mới nhớ ra mình dường như đã ngất đi.

 

Nghĩ đến điều gì đó, cô đưa tay sờ ra sau lưng. Nơi đó đã không còn đau đớn, chỉ hơi ngứa.

 

Xúc cảm dưới tay trơn láng, vết thương đã biến mất. Mắt Tô Ngọc sáng lên vì vui sướng, cô ngoẹo cổ cố nhìn ra phía sau, đáng tiếc vặn vẹo thế nào cũng không nhìn thấy, cuối cùng đành bỏ cuộc.

 

"Tê tê..." T.ử Lưu Ly thấy Tô Ngọc lao lên mặt nước cũng bơi theo lên. Thấy cô bình an vô sự, nó thở phào một hơi rất chi là người, cái đuôi còn vỗ vỗ n.g.ự.c, làm nó suýt chút nữa rớt tim rắn ra ngoài.

 

Tô Ngọc lúc này mới nhìn thấy tình hình trong hồ. Hoa sen vốn đang nở rộ đã biến mất tăm, ngay cả lá cũng chẳng còn.

 

"......" Rốt cuộc lúc cô hôn mê đã xảy ra chuyện gì?

 

"T.ử Lưu Ly, chuyện này là sao?" Tô Ngọc bơi về phía T.ử Lưu Ly.

 

"Tê tê..." T.ử Lưu Ly không biết giải thích thế nào, nó còn đang định hỏi cô đây này. Cái đuôi nó quấn lấy cổ tay Tô Ngọc kéo cô bơi về phía chỗ đặt Huyết Liên. Cũng không biết trứng có nứt ra không, lúc nãy nó đi thì trứng đã đỏ rực hết cả rồi.