Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 281: Mục Khải Chiến trở về



Thánh Long Y cũng không hỏi nơi đó ở đâu, ông vuốt chòm râu dài gật đầu: "Càng sớm càng tốt. Tuy nói làm t.h.u.ố.c dẫn thì rắn đỏ còn nhỏ, nhưng năng lực của nó không hề nhỏ, cho nên cháu không cần lo lắng nó không trị được cho thằng nhóc này."

 

"Vậy thì tốt rồi. Cháu đi xem Tiểu Huyên thế nào đã." Tô Ngọc sờ trán Mục Khải Nguyệt.

 

"Đi đi. Cũng may con bé đó bị thương nhẹ hơn chút, hôm qua đã tỉnh rồi."

 

"Chị Tiểu Ngọc!" Vừa ra khỏi phòng bệnh, Tô Ngọc liền thấy Hạ Vũ Toàn và Đồ Du xách giỏ trái cây đi tới. Thấy Tô Ngọc, Hạ Vũ Toàn hưng phấn kéo Đồ Du chạy lại.

 

"Em chậm chút đi." Đồ Du bị bắt buộc phải chạy theo.

 

"Trùng hợp thật, các em đến bệnh viện làm gì thế?" Tô Ngọc cười chào hỏi hai người.

 

"Chi chi..." Tiểu Hồng và Tiểu Bạch - hai con hồ ly nhỏ xinh dựng đứng đôi tai to, thò đầu ra từ sau lưng Tô Ngọc nhìn hai người, cái đuôi xù đung đưa phía sau khiến người ta chỉ muốn túm lấy.

 

"Hồ ly?" Mắt Hạ Vũ Toàn sáng rực, nhìn chằm chằm hai tiểu gia hỏa trên vai Tô Ngọc không chớp mắt.

 

"Chi chi..." Kêu một tiếng với hai người, Tiểu Hồng và Tiểu Bạch nhảy xuống khỏi vai Tô Ngọc, đi về phía phòng bệnh của Lý Tiểu Huyên ngay cạnh đó.

 

"Meo..." Tiểu Nhu Mễ liếc hai người một cái, sau đó như nữ hoàng nâng cằm, bước đi uyển chuyển vào phòng bệnh.

 

Thỏ Ông Già đảo mắt, cuộn tròn người lại, lăn lông lốc về phía Tiểu Nhu Mễ.

 

"Meo meo meo..." Mông Tiểu Nhu Mễ bất hạnh bị tông trúng. Thỏ Ông Già đụng xong liền bỏ chạy thục mạng. Phía sau lông lá Tiểu Nhu Mễ dựng đứng cả lên, nhe răng đuổi theo, hoàn toàn mất đi vẻ nữ hoàng vừa rồi.

 

Trên hành lang bệnh viện vẫn còn một số người, thấy hai con vật hùng hổ như vậy vội vàng nhường đường, nhưng nhiều người hơn là lấy điện thoại ra hứng thú quay video.

 

"......" Đúng là một màn kịch mèo vờn thỏ đặc sắc, Thỏ Ông Già càng ngày càng thiếu đ.á.n.h.

 

"Chị Tiểu Ngọc không cần quản chúng nó sao?" Hạ Vũ Toàn nhìn hai con vật, kéo tay áo Tô Ngọc.

 

"Không cần đâu, Thỏ Ông Già da dày lắm, đ.á.n.h thế nào cũng không sợ." Tô Ngọc xua tay, vẻ mặt không thèm để ý.

 

"Đúng rồi, sao các em lại đến đây? Có bạn nằm viện à?" Từ hôm qua đến giờ Tô Ngọc không xem tin tức trên điện thoại nên không biết chuyện mình bị t.a.i n.ạ.n và video trong bữa tiệc đã lên hot search.

 

"Đúng vậy, có người bạn bị bệnh, cô ấy bị t.a.i n.ạ.n xe." Đồ Du mặt vô biểu tình lạnh lùng nói.

 

Tô Ngọc nhướng mày, sẽ không trùng hợp thế chứ.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Chị Tiểu Ngọc chị sẽ không không biết chuyện mình bị t.a.i n.ạ.n lên hot search chứ?" Hạ Vũ Toàn ngạc nhiên nhìn cô. "Đúng rồi, em xem video thấy chị bị thương có vẻ nghiêm trọng lắm, thế nào rồi, không sao chứ ạ?"

 

"Chị không biết, hôm qua chị hôn mê, làm gì có thời gian xem điện thoại! Chị không bị thương nặng lắm, lúc nguy cấp tiểu bạch thỏ nhà chị đã che chắn cho chị rồi, chỉ bị va đập ở lưng thôi, không có gì to tát." Tô Ngọc vừa nói vừa đẩy cửa phòng bệnh Lý Tiểu Huyên.

 

"Đã nghe thấy tiếng hai người nói chuyện ngoài cửa từ sớm rồi, tớ còn tưởng phải nói xong mới chịu vào cơ." Lý Tiểu Huyên mặc quần áo bệnh nhân nằm trên giường, bên cạnh giường Mạc Vân Khuynh đang ngồi gọt táo.

 

"Còn đau không?" Tô Ngọc đi tới quan tâm hỏi, trong mắt tràn đầy áy náy. Chuyện lần này là do cô liên lụy đến bạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Không đau, chỉ là hơi không có sức thôi." Lý Tiểu Huyên lắc đầu, nhận lấy miếng táo Mạc Vân Khuynh gọt xong c.ắ.n một miếng thật mạnh.

 

"Người phụ nữ kia đúng là điên rồi, thế mà cũng nghĩ ra được chiêu hiểm độc như vậy. May mà mọi người đều không sao."

 

"Còn không phải người điên à, bình thường ở bên ngoài giả vờ nhu nhược, mấy gã đàn ông thối không có mắt còn coi cô ta là nữ thần đấy. Lần này hay rồi, nữ thần trực tiếp biến thành nữ thần kinh." Hạ Vũ Toàn tìm được đồng minh, ngồi bên mép giường cùng Lý Tiểu Huyên kể tội Âu Tinh Nhu.

 

Tô Ngọc im lặng nghe họ phàn nàn, mi mắt rũ xuống che giấu sát ý điên cuồng nơi đáy mắt. Lần này Âu Tinh Nhu thực sự đã chạm vào giới hạn của cô. Cô sẽ không để ả ta c.h.ế.t dễ dàng như vậy đâu, thế thì quá hời cho ả.

 

Hạ Vũ Toàn ở bệnh viện cũng không thấy chán. Cô bé và Lý Tiểu Huyên tính tình hợp nhau, hai người chụm đầu vào ríu rít nói chuyện. Cộng thêm hai con hồ ly, một con mèo và một con thỏ đáng yêu, cô bé chơi ở bệnh viện vui quên lối về, quả thực không muốn về nhà.

 

Thế nên khi bị Đồ Du lôi ra ngoài, cô bé bám c.h.ặ.t lấy cửa kêu gào t.h.ả.m thiết: "Chị Tiểu Du chúng ta chơi thêm lúc nữa đi, một chút thôi mà! Em còn muốn tiếp tục bồi dưỡng tình cảm với Tiểu Bạch bọn nó a! Sao chị có thể tàn nhẫn chia cắt chúng em như thế!"

 

Đồ Du vẻ mặt cao lãnh gỡ từng ngón tay cô bé ra: "Chơi cái gì mà chơi? Về nhà chơi với mẹ em đi." Đã gọi mấy cuộc điện thoại giục rồi mà còn muốn chơi.

 

Tô Ngọc bật cười: "Em đúng là cố chấp thật đấy. Thôi về trước đi, giờ cũng muộn rồi. Sau này em có thể đến thôn Linh Khê, lúc đó muốn chơi thế nào cũng được."

 

"Vậy nói trước nhé, em sẽ đi tìm chị, giữ liên lạc nha! Tiểu Huyên, chị đã hứa gửi ảnh riêng của mấy bé cưng cho em rồi đấy, nhớ về gửi cho em a!! Chị Đồ Du chậm chút nào, em đi là được chứ gì?" Hạ Vũ Toàn bị lôi đi, chạy chậm theo sau Đồ Du, miệng vẫn không ngừng lải nhải.

 

Buổi tối, Mục Khải Chiến phong trần mệt mỏi từ trên máy bay bước xuống liền chạy thẳng tới bệnh viện. Anh dựa vào ghế xe, ngón tay day day sống mũi. Tơ m.á.u trong mắt và quầng thâm dưới mắt cho thấy anh đã rất lâu không ngủ.

 

Tài xế nơm nớp lo sợ lái xe, hắn thật muốn vứt xe bỏ chạy. Vị đại gia này nhìn thế nào cũng thấy hung tàn, không phải là dân xã hội đen chứ?

 

"Đến bệnh viện nhân dân." Mục Khải Chiến khàn giọng ra lệnh. Khí lạnh bá đạo tỏa ra khiến tài xế run rẩy, tay lái cũng loạng choạng theo.

 

Hắn cẩn thận liếc nhìn kính chiếu hậu, thấy Mục Khải Chiến nhắm mắt mới thở phào nhẹ nhõm. Lỡ vị đại gia này nổi giận đòi mạng hắn thì biết làm sao.

 

Tại bệnh viện, Tô Ngọc vắt khô khăn mặt ngâm trong nước, cẩn thận lau người cho Mục Khải Nguyệt. Tiểu Nhu Mễ và đám thú cưng ngoan ngoãn ngồi bên mép giường nhìn. Thỏ Ông Già chơi mệt rồi, hiện tại đang nằm bò trên giường ngủ.

 

"Cạch..." Cửa mở ra, Mục Khải Chiến mang theo một thân khí lạnh bước vào. Nhìn thấy người trên giường, khí tức trên người anh thu liễm lại một chút, nhưng sắc mặt vẫn rất khó coi.

 

"Tình hình thế nào rồi, có ổn không?" Anh nhỏ giọng hỏi, phảng phất như Mục Khải Nguyệt chỉ đang ngủ.

 

"Anh cả về rồi à. Không sao đâu, sẽ ổn thôi." Tô Ngọc rũ mắt dịu dàng nhìn Mục Khải Nguyệt, nhẹ nhàng lau mặt cho cậu.

 

"Ừ." Mục Khải Chiến không hỏi thêm gì nữa. Đối với lời Tô Ngọc nói anh vô cùng tán đồng, em trai anh đương nhiên sẽ ổn.

 

"Đêm nay em còn phải về, rắn đỏ nhỏ sắp nở rồi. Anh... hay là cũng về ngủ một giấc đi, ở đây Trần Trường Ca bọn họ sẽ đến trông." Tô Ngọc nhìn bộ dạng mệt mỏi của anh đề nghị.

 

Mục Khải Chiến mím môi, đi lên trước sờ trán Mục Khải Nguyệt: "Được." Anh quả thực rất mệt. Để điều tra rõ sự việc năm đó, anh truy lùng mấy ngày không nghỉ, cũng may là có chút thu hoạch.

 

"Hoa Tuân đâu?" Mục Khải Chiến đột nhiên hỏi.

 

"Hả? À, cậu ấy à! Đang bận lắm. Hiện tại việc hái quả và ủ rượu trong thôn đều giao cho cậu ấy, phỏng chừng còn phải phiền cậu ấy một thời gian nữa." Những việc này vốn dĩ đều do cô quản lý, Lý Tiểu Huyên về cô định giao cho cô ấy quản bớt, giờ lại đổ hết lên đầu Hoa Tuân, nói ra cũng thấy ngại.