Mục Khải Chiến gật đầu, anh đang tính toán xem có nên phái vài người đến giúp Hoa Tuân không. Hiện tại công ty của Hoa Tuân đang trong giai đoạn khởi nghiệp, chắc chắn sẽ có rất nhiều việc phải làm. Vốn dĩ nhìn cậu ấy đã gầy yếu như vậy, giờ còn bận rộn vất vả thế này, chẳng phải sẽ càng gầy hơn sao?
Mục Khải Chiến nghĩ đến vòng eo chỉ cần một cánh tay là có thể ôm trọn của Hoa Tuân mà nhíu mày. Xem ra anh phải giục đám người kia nhanh lên chút.
"Chị ơi..." Thấy Tô Ngọc về, Tiểu Nặc Nặc đang gục xuống bàn ăn tối liền vứt bát cơm chạy lon ton lại ôm chân cô cọ cọ. "Chị ơi ngày mai em cũng muốn đi thăm anh Khải Nguyệt được không ạ?"
Tô Ngọc bế cậu bé lên: "Được, nhưng em phải ngoan ngoãn nghe lời nhé."
"Chị ơi, em cũng muốn đi." Đường Mặc kéo kéo áo Tô Ngọc, ngẩng đầu mong chờ nhìn cô.
"Được rồi, ngày mai chị đưa các em đi." Dỗ dành xong hai nhóc tỳ, Tô Ngọc nhanh chân đi xem Tráng Tráng và đám thú cưng thế nào.
Ra đến rừng trúc sân sau, lúc Tô Ngọc không có nhà đa số đều là Tròn Tròn chăm sóc chúng nó. Vì tên này thân hình bụ bẫm, Tráng Tráng và Cuồn Cuộn đặc biệt thích leo trèo đùa nghịch trên người nó. Tiểu Thổ thì hoàn toàn là vì Tròn Tròn và Nữu Nữu trông giống nó nên thân thiết hơn một chút. Còn Kim Vũ và Bạch Vũ thì đơn giản là thấy bạn bè đều tìm Tròn Tròn chơi nên chúng nó cũng đi theo.
"Phạch phạch phạch..." Tiếng cánh chim vỗ phành phạch truyền đến, kèm theo tiếng lá trúc xào xạc.
Tô Ngọc nhìn về phía phát ra tiếng động.
Chỉ thấy Kim Vũ bị kẹt trên một cây trúc, đang liều mạng vỗ cánh. Dưới gốc cây trúc đó, Tráng Tráng và Tròn Tròn đang ôm cây trúc lắc lấy lắc để.
"Chíp chíp..." Kim Vũ ngốc nghếch. Bạch Vũ vỗ vỗ cánh, khi thân mình cách mặt đất mười mấy centimet thì đột nhiên "bịch" một cái rơi xuống đất.
"Chíp chíp..." Bạch Vũ nghiêng đầu muốn xem cái m.ô.n.g bị ngã đau, sau đó liền nhìn thấy Tô Ngọc. Nó kích động vỗ cánh chạy như bay về phía cô.
Đừng nói chứ nó thật sự bay lên được một chút, nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, đôi cánh không đỡ nổi sức nặng cơ thể, nó lại rơi bịch xuống. Hơn nữa do quán tính khi rơi xuống đất chân không đứng vững, cả con điêu lăn lông lốc như quả bóng về phía trước.
Tô Ngọc trợn tròn mắt, vội vàng ngồi xổm xuống dùng tay đỡ lấy cơ thể đang lăn tới của nó.
"Chíp... Chíp chíp..." Bạch Vũ nằm trên tay Tô Ngọc choáng váng, cánh rũ xuống.
"Mày còn chưa biết bay đâu, gấp gáp cái gì." Tô Ngọc bất đắc dĩ vỗ vỗ nó, lăn một đường thế này lông lá rối tung cả lên.
"Ngao ngao..." Nhìn thấy tốc độ lăn của Kim Vũ, Tráng Tráng và Cuồn Cuộn mắt sáng rực, cũng cuộn tròn người lại lăn trên mặt đất. Chỉ là không kiểm soát được phương hướng, chệch khỏi quỹ đạo, Tô Ngọc liền trơ mắt nhìn hai tên này lăn lăn rồi đ.â.m sầm vào nhau.
"Phụt..." Cô không nhịn được bật cười. Trong lúc hai con gấu trúc còn đang choáng váng, Tiểu Thổ cực kỳ bình tĩnh bước những bước chân ngắn cũn, không thèm nhìn hai đứa kia lấy một cái, chạy nhanh về phía Tô Ngọc.
"Ngao ngao..." Bám lấy chân Tô Ngọc rồi hì hục leo lên. Tô Ngọc vội vàng ngăn lại: "Mày lớn thế này rồi chị bế không nổi đâu, không được leo lên người chị."
Thời gian này dường như là giai đoạn phát triển mạnh của chúng, ba con gấu nhỏ đã to bằng con ch.ó trưởng thành, hai con điêu cũng lớn nhanh như thổi, hiện tại đã to bằng con ưng trưởng thành, chỉ là chưa biết bay, đặc biệt là lông vàng trên người Tiểu Kim mọc ngày càng nhiều.
"Chíp chíp..." Kim Vũ vẫn đang bị kẹt trên cây trúc thấy bạn bè đều bỏ chạy không giúp mình, tức khắc hướng về phía Tô Ngọc kêu lên tủi thân.
"Mày đây là tập bay rồi bị treo lên đấy à?" Tha thứ cho cô cười không phúc hậu, cô thật sự không hiểu Kim Vũ làm sao mà lên đó được. Một cánh và nửa thân mình nó bị kẹt lại, hai cái chân và cái m.ô.n.g béo dù vặn vẹo thế nào cũng không thoát ra được. Vừa rồi Tráng Tráng và Cuồn Cuộn chắc là muốn lắc nó rơi xuống.
Tô Ngọc nhìn cây trúc kẹt Kim Vũ, cũng khá to... ạch... cô không biết leo cây trúc a!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô ôm cây trúc lắc vài cái, động thì có động, nhưng căn bản chẳng ăn thua gì.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Tráng Tráng, mày đi gọi anh chị mày tới đây, sức chúng nó chắc chắn lớn hơn chút. Cùng lắm thì tao giẫm lên lưng Tròn Tròn chắc cũng với tới cứu được Kim Vũ." Chỗ Kim Vũ bị kẹt không quá cao, nhưng cô đứng dưới đất chắc chắn không với tới được.
"Ngao ngao." Nghe Tô Ngọc sai bảo, Tráng Tráng tung tăng chạy đi.
Rất nhanh Tráng Tráng đã gọi Tròn Tròn và Nữu Nữu tới. Tròn Tròn vừa đến liền ôm chầm lấy Tô Ngọc, cả người cô chìm trong bộ lông của nó, hít thở toàn mùi lông gấu trúc.
Tô Ngọc: "......"
Cô nghiêng mặt sang bên, cuối cùng cũng hít thở được không khí trong lành. Vỗ vỗ cánh tay rắn chắc của Tròn Tròn, Tô Ngọc chỉ chỉ Kim Vũ vẫn đang bị kẹt trên cây trúc: "Mày với Nữu Nữu thử lắc cây trúc xem có làm Kim Vũ rơi xuống được không."
"Ngao ngao..." Tròn Tròn trừng to mắt gấu trúc nhìn con điêu nào đó đang treo lủng lẳng trên cây, sau đó buông Tô Ngọc ra, cùng Nữu Nữu ôm cây trúc bắt đầu lắc.
"Soạt soạt soạt..." Cây trúc xanh lắc lư dữ dội, Kim Vũ cảm thấy cả con chim choáng váng.
"Phanh..." Cuối cùng cũng bị văng ra khỏi cây trúc, Kim Vũ đè cong một cây măng nhỏ, sau đó xui xẻo thay lại bị bật ngược lên không trung.
"Vãi chưởng, Kim Vũ mau vỗ cánh đi!" Tô Ngọc nhìn con điêu bị b.ắ.n lên không trung hét lớn.
Nghe thấy tiếng Tô Ngọc, Kim Vũ lắc đầu, tỉnh táo lại từ trạng thái choáng váng, sau đó nhanh ch.óng vỗ cánh. Dù vậy cũng chỉ làm chậm tốc độ rơi xuống chứ không bay lên được.
Tô Ngọc nhân lúc tốc độ rơi chậm lại chạy tới đỡ lấy nó. Toàn bộ mặt cô bị cánh Kim Vũ che kín.
"Không sao, thật ra tao thấy mày và Bạch Vũ sau này có thể thường xuyên tập luyện kiểu này, biết đâu lại bay lên được đấy." Vừa rồi cô thấy Kim Vũ bị b.ắ.n lên khá cao, lúc nó vỗ cánh tuy không bay lên được nhưng không thể phủ nhận cách này thực sự có tác dụng rèn luyện độ cứng cáp cho đôi cánh.
"Chíp chíp..." Kim Vũ kêu yếu ớt một tiếng, nó hiện tại mệt cả thể xác lẫn tinh thần, không còn chút sức lực nào.
"Muốn bay lên được thì phải chịu được va đập, sau này chuyện như thế chắc chắn sẽ không thiếu đâu, hai đứa mày phải học cách làm quen đi." Tô Ngọc vuốt ve lông chúng. Loài chim học bay chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.
"Muốn vào không gian không?" Tô Ngọc nhéo tai Cuồn Cuộn hỏi.
"Ngao ngao..."
"Chíp..."
Nghe thấy được vào không gian, mấy nhóc con lập tức vui vẻ hẳn lên. Chúng nó lại sắp được ăn cá nướng và trái cây trong không gian rồi.
Tô Ngọc vung tay lên, cả đám biến mất tại chỗ. Tiểu Thổ vừa vào không gian liền vui vẻ chạy về phía con suối nhỏ. Nó thích ăn nhất là cá suối, thịt thơm mềm, quan trọng nhất là ít xương.
Kim Vũ và Bạch Vũ thò đầu nhìn xuống suối, nằm bò bên bờ nhìn cá bơi bên trong. Thấy Tiểu Thổ dễ dàng bắt được một con cá, chúng nó cũng thử thò cánh xuống nước. Vừa thò vào cá xung quanh đã chạy hết, vớt lên được một vũng nước, còn rất nhanh ngã nhào xuống, cánh thì chẳng ướt tí nào.
"Chíp chíp?" Kim Vũ chưa từ bỏ ý định đổi chỗ khác tiếp tục bắt, đáng tiếc ngoài làm ướt cánh ra thì chẳng bắt được gì.
"Tê tê..." Lần theo mùi hương, Hồng Ngọc đi theo T.ử Lưu Ly bò về phía Tô Ngọc.