Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 284: Tỉnh lại



"Thành công!" Cuối cùng cũng thu xong châm, Thánh Long Y kích động reo lên. Nhưng ngay sau đó, ông đột nhiên cảm thấy đầu choáng váng, bước chân loạng choạng suýt ngã.

 

Trần Trường Ca nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy ông, lo lắng hỏi: "Sư phụ, người không sao chứ?"

 

Thánh Long Y cười khổ: "Vẫn ổn, chưa c.h.ế.t được. Già rồi, trị liệu mấy tiếng đồng hồ thế này cũng không chịu nổi nữa."

 

"Ông Thánh Long, vất vả cho ông rồi, ông nghỉ ngơi cho khỏe đi ạ. Còn lại cần làm gì ông cứ bảo cháu và Trần Trường Ca là được." Tô Ngọc cùng Trần Trường Ca đỡ ông ngồi xuống ghế, cô nhanh chân rót một cốc nước đưa cho ông.

 

"Cũng không cần làm gì nhiều đâu. Ta kê một đơn t.h.u.ố.c, bảo thằng nhóc Trường Ca đi bốc t.h.u.ố.c. Còn cháu lau rửa sạch sẽ những vết m.á.u trên người Mục Khải Nguyệt là được." Thánh Long Y xua tay, uống một hơi cạn cốc nước rồi lấy giấy b.út từ hòm t.h.u.ố.c ra bắt đầu viết đơn t.h.u.ố.c.

 

Nhìn những nét chữ nguệch ngoạc như gà bới kia, Tô Ngọc liếc qua liền quay đi, cô chẳng nhận ra chữ nào cả, thảo nào phải bảo Trần Trường Ca đi bốc t.h.u.ố.c.

 

Nhân lúc họ viết đơn t.h.u.ố.c, Tô Ngọc cầm chậu rửa mặt mở cửa phòng bệnh.

 

Nghe thấy tiếng động từ phòng bệnh Mục Khải Nguyệt, những người đang canh giữ bên ngoài đồng loạt đứng dậy đi tới, thấy Tô Ngọc liền vây quanh.

 

"Ngọc nha đầu, thế nào rồi?" Bà nội Mục vội vàng nắm lấy cánh tay Tô Ngọc, lo lắng hỏi.

 

"Ông Thánh Long nói đã ổn rồi ạ. Bất quá cháu không biết mọi người có thể vào không. Bà nội Mục, bà cứ đợi bên ngoài chút đã, cháu dọn dẹp cho anh ấy một chút rồi hẵng vào." Bằng không cô sợ bà nội Mục vào thấy bộ dạng Mục Khải Nguyệt như vậy sẽ sợ đến ngất xỉu mất.

 

"Sao... sao lại thế?" Bà nội Mục nôn nóng muốn xem cháu trai thế nào, giờ không cho bà vào, trong lòng bà sốt ruột a!

 

"Anh cả, anh vào xem trước rồi quyết định có nên để bà nội Mục vào không nhé." Tô Ngọc nói xong cầm chậu đi lấy nước. Máu dính trên người nhớp nháp, lại còn có mùi tanh hôi, lau rửa sớm thì tốt hơn.

 

Mục Khải Chiến nghe Tô Ngọc khuyên bà nội Mục ở ngoài, cô đã nói vậy chắc chắn có chuyện không tiện để bà vào, hoặc là không dám để bà vào.

 

Mục Khải Chiến đẩy cửa phòng bệnh, một mùi hôi tanh khó tả xộc vào mũi khiến anh nhíu mày. Nhìn em trai trên giường bệnh dính đầy m.á.u đen sền sệt, anh cuối cùng cũng hiểu tại sao Tô Ngọc không cho bà nội vào.

 

Đi đến bên giường Mục Khải Nguyệt, nhìn bộ dạng này của cậu, trong mắt anh lóe lên tia lạnh lẽo. Những kẻ khiến em trai anh phải chịu tội này, anh sẽ không bỏ qua cho bất cứ ai.

 

Tô Ngọc rất nhanh đã lấy nước lau người cho Mục Khải Nguyệt. Tuy cách này hơi phiền phức nhưng cũng không còn cách nào khác.

 

Nước trong chậu nhanh ch.óng nhuộm thành màu đỏ đen. Khi bà nội Mục nhìn thấy thau nước Tô Ngọc bưng ra suýt chút nữa thì ngất xỉu. Cũng may Thánh Long Y vạn phần khẳng định đảm bảo với họ là không sao, bà mới ôm n.g.ự.c lầm rầm cầu khấn chư vị thần phật phù hộ.

 

Phải thay đến năm sáu thau nước mới lau sạch hết vết m.á.u. Ga giường cũng đã được thay mới. Mục Khải Chiến thay quần áo bệnh nhân sạch sẽ cho Mục Khải Nguyệt để cậu ngủ thoải mái hơn.

 

——————

 

Ba ngày sau...

 

"Ưm..." Lông mi Mục Khải Nguyệt rung rung, chậm rãi mở mắt. Hiện tại đã là buổi tối, xung quanh yên tĩnh vô cùng, chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều khe khẽ bên cạnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mục Khải Nguyệt mở mắt, trong mắt mang theo chút nghi hoặc. Cậu ôm đầu có chút đau nhức ngồi dậy, ngón tay thon dài day day sống mũi.

 

Nghiêng đầu nhìn cô gái nhỏ đang nằm sấp bên giường ngủ say, ký ức xưa cũ ùa về nhanh ch.óng. Mục Khải Nguyệt mím môi, đầu ngón tay khẽ nhéo má cô.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Tô Ngọc... Ngọc Ngọc..." Miệng cậu thì thầm cái tên vẫn luôn chiếm giữ tâm trí cậu ngay cả khi hôn mê. Nhờ ánh trăng mờ ảo, cậu si mê ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng xinh đẹp kia.

 

"Tê tê..." T.ử Lưu Ly ngẩng đầu rắn lên. Trong bóng tối, đôi mắt hồng ngọc nhìn chằm chằm Mục Khải Nguyệt, mang theo chút đ.á.n.h giá. Nó nhìn Mục Khải Nguyệt, người thì vẫn là người đó, nhưng cảm giác mang lại cho nó lại khác hẳn. Chẳng lẽ là do giải độc rồi?

 

"Tê?" Hồng Ngọc mơ màng lắc đầu, cọ cọ vào người T.ử Lưu Ly, tìm một chỗ thoải mái quấn lấy nó tiếp tục ngủ. Có T.ử Lưu Ly ở đây, nó hoàn toàn không cần lo lắng nguy hiểm gì cả.

 

T.ử Lưu Ly dùng đuôi quấn lấy nó kéo lên người mình, sau đó cũng chẳng thèm nhìn Mục Khải Nguyệt nữa, tiếp tục ngủ.

 

Mục Khải Nguyệt nhìn chúng ánh mắt lóe lên, nhưng rất nhanh sự chú ý của cậu lại rơi vào người Tô Ngọc. Ngón tay chạm nhẹ lên đôi môi mềm mại của cô, ánh mắt Mục Khải Nguyệt tối sầm lại, l.i.ế.m môi, rất muốn nếm thử...

 

"Ưm..." Tô Ngọc chép miệng, bàn tay nhỏ nắm lấy bàn tay to đang làm loạn trên mặt mình, nghiêng đầu ngủ tiếp.

 

Mục Khải Nguyệt nhìn dáng vẻ đáng yêu này của cô, nụ cười trên môi càng lúc càng rộng. Cậu nhẹ nhàng xuống giường, đi vòng ra sau lưng cô, cẩn thận bế cô lên đặt lên giường.

 

"Sao lại ngốc thế này, nhỡ cảm lạnh thì làm sao." Trong mắt Mục Khải Nguyệt tràn đầy sự lo lắng dành cho cô. Giúp Tô Ngọc đắp chăn cẩn thận, giống như trước kia Tô Ngọc dỗ dành cậu ngủ vậy, cậu cúi xuống in một nụ hôn nhẹ lên tóc cô.

 

Cậu cũng nằm xuống ôm lấy người trong ký ức, ch.óp mũi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Mục Khải Nguyệt giờ khắc này cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

 

Tô Ngọc tìm được hơi thở quen thuộc, theo bản năng rúc sát vào người Mục Khải Nguyệt, cái đầu nhỏ dụi dụi vào n.g.ự.c cậu, thoải mái thở hắt ra một hơi, sau đó ngủ càng say hơn.

 

"Bảo bối à, sau này anh không làm tiểu bạch thỏ của em nữa. Sau này... đến lượt anh bảo vệ em." Hôn lên đỉnh đầu cô, dưới ánh trăng, ánh mắt cậu nhìn người trong lòng dịu dàng đến mức như có thể vắt ra nước.

 

Mục Khải Nguyệt không ngủ nữa. Mấy ngày hôn mê cậu đã ngủ đủ rồi, hiện tại cậu chỉ muốn ngắm nhìn Tô Ngọc thật kỹ.

 

Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên giường. Chim ch.óc trên cây ríu rít kêu có chút làm phiền giấc mộng của người ta. Con bướm đậu dưới lá cỏ rung rung cánh, giũ sạch sương sớm đọng trên đó rồi tung cánh bay lượn.

 

Tô Ngọc bị ánh nắng ch.ói chang chiếu vào làm nhíu mày. Cô lại mơ thấy nụ cười điên cuồng của Âu Tinh Nhu và ánh đèn ch.ói mắt khi chiếc xe kia lao tới.

 

Nhưng lần này giấc mơ có chút khác biệt so với hai ngày nay. Có thứ gì đó ôm lấy cô từ phía sau, dùng bàn tay to ấm áp che mắt cô lại, ngay sau đó cô rơi vào một vòng tay quen thuộc.

 

Tô Ngọc hiện tại đang ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, cô chỉ cảm thấy tất cả những điều này chân thực quá. Mũi cô cay cay, nước mắt nơi khóe mi không kìm được trào ra.

 

Cô mở mắt, nhìn thấy bàn tay đang che ánh nắng cho mình phía trên, cô khóc càng dữ dội hơn. Không nói lời nào, cô chỉ nghiêng người ôm c.h.ặ.t lấy thân thể kia, vùi đầu vào n.g.ự.c anh. Cô chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c có thể dựa vào để rơi lệ này thật sự rất nóng, rất ấm áp.

 

"Ngọc Ngọc không khóc nhé, khóc nhè mặt mũi tèm lem xấu lắm." Mục Khải Nguyệt đau lòng ôm cô, bàn tay to nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, giọng nói dịu dàng dỗ dành.

 

Bệnh của Mục Khải Nguyệt cuối cùng cũng khỏi rồi, mọi người hãy chờ mong biểu hiện của anh ấy nhé ^O^