Tô Ngọc nghe được giọng nói của anh, đôi bàn tay trắng như phấn cứ thế đ.ấ.m từng cái vào vai anh, giọng rầu rĩ như sắp khóc: "Sao anh lại đáng ghét, lại xấu xa như vậy, đến giờ mới chịu tỉnh lại? Anh có biết mọi người lo lắng cho anh lắm không hả!"
"Ừ, anh đáng ghét, anh xấu xa. Sau này anh sẽ không để em phải lo lắng nữa đâu." Mục Khải Nguyệt tự động lờ đi hai chữ "mọi người", mặc cho Tô Ngọc trút giận lên người mình, vòng tay càng ôm c.h.ặ.t cô hơn.
Tô Ngọc khóc một lúc, sụt sịt ngẩng đầu lên. Ánh mắt chạm phải đôi mắt đen láy như hắc diệu thạch của Mục Khải Nguyệt, mặt cô đỏ bừng trong nháy mắt. Cô có chút quẫn bách, lại vùi đầu xuống n.g.ự.c anh không dám ngẩng lên, hai tay căng thẳng nắm c.h.ặ.t lấy áo anh.
"Ha ha..." Mục Khải Nguyệt thấy bộ dạng này của cô liền bật cười, xoa xoa đầu Tô Ngọc làm mái tóc vốn đã hơi rối của cô càng thêm rối bời. "Ngoan nào, để anh nhìn một cái."
"Không muốn." Tô Ngọc lí nhí, nhất quyết không chịu ngẩng đầu.
Anh nhìn phản ứng của Tô Ngọc với ánh mắt đầy ý cười. Thấy bộ dạng thẹn thùng e ấp của cô, lòng anh mềm nhũn, ngón tay không kìm được lại nhéo má cô vài cái, giống như lúc trước cô hay nhéo má anh vậy.
Tô Ngọc trừng mắt nhìn anh: "Muốn làm gì! Không phải anh bảo thịt nhéo không đau sao?"
Mục Khải Nguyệt chẳng hề để ý, thậm chí còn ghé sát mặt lại gần: "Này... Ngọc Ngọc, em nhéo anh đi."
"Đây là bệnh viện đấy, anh có thể tém tém lại chút không? Người ta nhìn thấy lại tưởng em bạo hành gia đình đấy." Tô Ngọc phì cười.
"Không sợ, bạo hành gia đình anh cũng cam tâm tình nguyện."
Tô Ngọc: "......" Tên này thật không biết xấu hổ.
Cô dựa vào Mục Khải Nguyệt, trong lòng thầm nghĩ tiêu rồi tiêu rồi, tỉnh lại rồi da mặt sao lại dày thế này.
Trong lòng cô thầm oán hận, tiểu bạch thỏ của cô đâu mất rồi? Mẹ kiếp, giờ biến thành sói xám rồi, à không, là đại sắc lang.
"Anh..." Cửa bị đẩy ra, Mục Khải Chiến vừa bước vào liền thấy hai người đang nhéo nhau.
"......"
Ba đôi mắt nhìn nhau, không khí ngưng trệ một cách quỷ dị trong ba giây. Mục Khải Chiến vô cùng bình tĩnh gật đầu với hai người trên giường: "Hai đứa cứ tiếp tục."
Nói xong lại bình tĩnh đi ra ngoài, còn rất có tâm đóng cửa lại giúp.
Tô Ngọc: "......" Có câu c.h.ử.i thề không biết có nên nói hay không.
"Đều tại anh!" Tô Ngọc đỏ mặt, hình tượng của cô tan nát rồi. Cô vội vàng nhảy xuống giường chui tọt vào phòng vệ sinh.
"Ừ, tại anh." Mục Khải Nguyệt cười tủm tỉm nói, chỉnh lại quần áo trên người, chậm rãi dạo bước theo cô vào trong.
Tô Ngọc nhanh ch.óng rửa mặt đ.á.n.h răng. Lúc này khuôn mặt trắng nõn của cô đỏ bừng, còn in rõ dấu tay. Hừ... vừa tỉnh lại đã dám nhéo má cô, gan người nào đó to thật đấy.
Mục Khải Nguyệt không chút tự giác đi vào, chỉ vào mặt mình: "Xem này... chúng ta giống nhau rồi."
"Ai thèm giống anh chứ, nhìn xem khuôn mặt nhỏ trắng trẻo của em bị anh nhéo thành thế này này. Ra ngoài em sẽ mách anh cả là anh bạo hành gia đình." Tô Ngọc trừng mắt nhìn anh, tay nhéo một cái thật đau vào eo anh rồi vặn một vòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nói bậy, rõ ràng là em bạo hành gia đình mới đúng." Mục Khải Nguyệt không để ý nói, nhìn bộ dạng xù lông của Tô Ngọc làm tâm trạng anh rất tốt.
Tô Ngọc oán hận trừng anh, tóc cũng không buồn buộc, cứ để xõa như vậy, thuận tiện che đi mấy dấu vết trên mặt, sau đó giục Mục Khải Nguyệt: "Mau rửa mặt đ.á.n.h răng đi."
Bất quá cô nghi ngờ nhìn Mục Khải Nguyệt, nheo mắt đ.á.n.h giá: "Em nói này, sao tính cách anh thay đổi nhiều thế? Từ tiểu bạch thỏ nhảy vọt thành đại sắc lang, biên độ này hơi lớn đấy nhé!"
Mục Khải Nguyệt vô tội nhìn cô: "Cái này anh đều học từ người thân cận nhất trong ký ức của anh thôi. Ừm... để anh nhớ xem, hình như có người nào đó cũng thường xuyên bổ nhào vào người anh, ôm mặt anh không c.ắ.n thì nhéo ấy nhỉ?"
Tô Ngọc nghẹn họng, trợn tròn mắt. Cô có cơ khát như vậy sao? Sao có thể chứ, người ta là thục nữ chính hiệu, sao có thể làm chuyện bạo lực như thế được. Tên này chắc chắn ký ức bị lỗi rồi, hừ... cô mới không thừa nhận đâu.
"Mau rửa mau rửa..." Tô Ngọc đẩy anh đến bồn rửa mặt, chính mình vội vàng chạy ra ngoài vỗ n.g.ự.c. Nụ cười trên mặt không sao giấu được, tâm trạng nhảy nhót như cô gái nhỏ mới gặp người yêu vậy.
Vỗ vỗ mặt cho bình tĩnh lại, Tô Ngọc do dự nghĩ có nên ra mở cửa không. Bị anh cả bắt gặp cảnh thân mật với Mục Khải Nguyệt quả thực ngại c.h.ế.t đi được.
Trong lúc Tô Ngọc còn đang rối rắm thì cửa lại mở ra. Lần này đi vào là Thánh Long Y cùng hai ông bà Mục, đương nhiên phía sau còn có Mục Khải Chiến.
"Ngọc nha đầu, Chiến nhi bảo thằng bé tỉnh rồi phải không?" Bà nội Mục vừa vào liền kích động kéo tay Tô Ngọc, mắt nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng Mục Khải Nguyệt.
"Dạ... đúng ạ, anh ấy tỉnh rồi. Bà nội Mục ngồi trước đi ạ, cái đó... anh ấy đang rửa mặt, lát nữa sẽ ra ngay." Tô Ngọc cũng không dám nhìn Mục Khải Chiến, sợ thấy ánh mắt trêu chọc của anh, như vậy cô sẽ chẳng còn mặt mũi nào nữa. Thôi được rồi, thực ra mặt mũi đã mất từ lâu rồi.
"Chị ơi, chị ơi, bọn em cũng tới này!" Tiểu Nặc Nặc ôm Tiểu Nhu Mễ vui vẻ chạy về phía Tô Ngọc.
"Meo meo." Tiểu Nhu Mễ ưu nhã nhảy lên vai Tô Ngọc l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt, vươn cổ kêu nũng nịu cọ vào cổ cô.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Meo?" Mắt mèo tinh tường nhìn thấy vết đỏ xanh trên làn da trắng ngần của Tô Ngọc, nó liền đưa chân ấn ấn vào đó.
Tô Ngọc giật mình, vội vàng xấu hổ bế nó xuống, sau đó vuốt tóc che lại. Cái đồ đồng đội heo này!
Mục Khải Nguyệt sửa soạn đơn giản xong liền bước ra, nhìn thấy ánh mắt của mọi người trong phòng đồng loạt hướng về phía mình.
Bước chân anh khựng lại một chút, sau đó nhìn bà nội Mục đang rưng rưng nước mắt, mỉm cười gọi: "Bà nội, ông nội."
"Ôi, tốt, tốt rồi là tốt rồi." Bà nội Mục liên tục gật đầu, bước nhanh tới kéo tay Mục Khải Nguyệt ngắm nghía, vừa cười vừa khóc, bàn tay run rẩy chạm vào mặt anh: "Bà biết cháu trai bà là người có phúc mà."
"Thằng nhãi ranh, cuối cùng cháu cũng khỏi rồi, hại bà già này lớn tuổi thế này còn phải lo lắng thay cho cháu." Mục Tri Lăng miệng thì trách móc nhưng trong mắt lại ánh lên tia vui mừng kích động.
Mục Khải Nguyệt không hề tỏ ra mất kiên nhẫn, anh đỡ bà nội Mục: "Bà nội, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi ạ. Cháu khỏe rồi, sau này bà muốn ngắm bao lâu cũng được."
Mục Khải Chiến vẫn luôn ngồi ngay ngắn, nhưng biểu cảm trên mặt khi nhìn thấy Mục Khải Nguyệt bước ra có sự thay đổi trong thoáng chốc. Sau đó anh vẫn luôn quan sát biểu hiện của em trai, nhìn ánh mắt trong veo của cậu, anh cười với vẻ mặt "phúc hậu vô hại".
Nếu Tô Ngọc biết Mục Khải Chiến dùng từ này hình dung mình, chắc chắn sẽ ném cho anh một cái xem thường to đùng. Cái gì mà phúc hậu vô hại chứ, đều là giả dối cả thôi. Tên này đầu óc minh mẫn xong hóa ra lại thuộc tính phúc hắc, cô hoàn toàn không ngờ tới luôn ấy!
Thánh Long Y cầm tay Mục Khải Nguyệt, dưới ánh mắt lo lắng của bà nội Mục bình tĩnh bắt mạch.
Mục Khải Nguyệt quay đầu chạm phải ánh mắt Tô Ngọc đang nhìn mình, cười ném cho cô một cái mị nhãn, làm Tô Ngọc ngẩn người, sau đó nụ cười trên mặt anh càng rạng rỡ hơn.