Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 287: Xuất viện



Chúng nó như đã thương lượng trước, đồng loạt quay lưng lại, nhất quyết không nhìn Tô Ngọc, mặc kệ cô nói gì.

 

Mục Khải Nguyệt ngồi trên giường ung dung quan sát một lúc, thấy Tô Ngọc dỗ dành chúng nó thì nhíu mày. Sau đó cậu xuống giường, tóm lấy phần da sau gáy Tiểu Thổ nhấc lên.

 

"Xem này, nặng thế nào rồi, còn làm mình làm mẩy. Vốn dĩ bọn tao định hôm nay về đấy, nhưng nếu chúng mày giận dỗi thế này thì thôi khỏi về nhé." Mục Khải Nguyệt thở dài, kéo tay Tô Ngọc định quay lại giường bệnh.

 

"Ngao ngao..." Bố nuôi thối tha, lại bắt nạt trẻ con! Tiểu Thổ vung vẩy tay gấu, vài bước chạy tới bổ nhào vào người cậu.

 

"Yên phận chút đi, tao không khỏe như mày đâu. Nếu làm vết thương tao nứt ra thì hôm nay chúng ta khỏi về đấy." Lại uy h.i.ế.p một phen, hai người cũng không đọc sách nữa. Rốt cuộc mấy tên nhóc này đều là do cậu tay bế tay bồng nuôi lớn, Mục Khải Nguyệt đối với chúng vẫn rất khoan dung, liền ngồi xuống chơi cùng chúng.

 

Thực ra mục đích lớn nhất là không để chúng nó bám lấy Tô Ngọc, đương nhiên điều này cậu sẽ không nói ra đâu.

 

"Ấy ấy, Tráng Tráng chúng nó tới chơi nè!" Lý Tiểu Huyên mở cửa, thấy hai chiếc giường trong phòng đã bị đám thú chiếm đóng, cô nàng ôm mặt vẻ mê mẩn.

 

"Các bé cưng đáng yêu có phải đến thăm chị Tiểu Huyên không hả? Có nhớ chị không nào?" Lý Tiểu Huyên hoàn toàn không có chút tự giác của bệnh nhân, bước nhanh tới nhào lên giường Tô Ngọc chơi đùa cùng Cuồn Cuộn.

 

"Em cẩn thận chút đi." Mạc Vân Khuynh đi theo phía sau kéo cũng không được.

 

"Chị Tiểu Huyên xấu hổ lêu lêu, lớn thế rồi mà không nghe lời, Tiểu Nặc Nặc còn ngoan hơn chị nhiều." Tiểu Nặc Nặc ngồi trong lòng Tô Ngọc làm mặt quỷ với Lý Tiểu Huyên.

 

"Chúng ta bao giờ xuất viện thế? Tớ không muốn ở đây nữa đâu." Lý Tiểu Huyên nhéo mũi Tiểu Nặc Nặc, ngồi xếp bằng trên giường. Cuồn Cuộn bò bò một hồi rồi leo lên đùi cô nàng nằm im.

 

"Hôm nay." Không đợi Tô Ngọc trả lời, Mục Khải Nguyệt đã tiếp lời. "Thương thế của tớ đã khỏi hẳn rồi, ở đây dưỡng bệnh không bằng về thôn Linh Khê dưỡng. Huống chi, các cậu mà không về e là Hoa Tuân sắp điên rồi đấy."

 

Tô Ngọc 囧 o(╯□╰)o, hình như cũng hơi thiếu đạo đức thật. Cô nhìn Lý Tiểu Huyên: "Tiểu Huyên t.ử, hay là cậu mau về tiếp quản ruộng hoa của cậu đi."

 

"Hì hì, cũng đúng. À cái đó, anh tớ tới đấy. Anh ấy bận lắm, vốn dĩ tớ không định nói chuyện tớ bị thương cho anh ấy biết đâu, hôm qua tự nhiên đọc được tin tức của cậu trên mạng, thế là không giấu được nữa." Lý Tiểu Huyên mặt đau khổ, cô nàng chắc chắn lại sắp bị mắng te tua rồi.

 

"Ai bảo cậu giấu, dù sao hiện tại cũng không sao rồi, để anh ấy tới xem tận mắt xác nhận cũng tốt." Tô Ngọc há miệng c.ắ.n miếng quýt Mục Khải Nguyệt bóc cho, nói lúng b.úng.

 

"Cốc cốc..."

 

"Thôi xong, không phải nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến đấy chứ?" Lý Tiểu Huyên vội vàng bế Cuồn Cuộn từ trên đùi xuống, cuống quýt xuống giường, xỏ giày định chạy vào nhà vệ sinh trốn. "Bảo với anh tớ là tớ không ở đây nhé!"

 

"Hửm? Em có thể nói to hơn chút nữa đấy." Lý Doãn Ngu đẩy cửa bước vào, tay dài duỗi ra tóm gọn người nào đó đang định lẩn trốn.

 

"Anh... Anh trai thân yêu đại nhân anh đến rồi đấy à? Anh không biết em nhớ anh muốn c.h.ế.t đâu. Tới tới tới, mau ngồi đi anh." Lý Tiểu Huyên lật mặt như lật bánh tráng, ân cần dùng tay lau ghế, bê đến bên cạnh anh trai.

 

"Nhớ anh? Chẳng lẽ vừa rồi anh bị ảo giác?" Lý Doãn Ngu cũng chẳng cảm kích cho lắm, liếc xéo cô em gái. "Kỹ thuật diễn có tiến bộ đấy, ít nhất nụ cười này không cứng ngắc như trước."

 

"Ủa? Trùng hợp thật, hóa ra anh là anh trai của Tiểu Huyên à!" Hạ Vũ Toàn ngạc nhiên nhìn Lý Doãn Ngu, hưng phấn bắt chuyện. "Bọn em vừa gặp nhau trong thang máy, không ngờ có duyên như vậy đều đến đây."

 

"A ha, vậy đúng là quá có duyên rồi. Anh à, ở đây nhiều người như vậy anh giữ chút hình tượng cho em đi, tha cho em được chưa?" Lý Tiểu Huyên chắp tay trước n.g.ự.c, đáng thương nhìn Lý Doãn Ngu cầu xin.

 

"Hừ, em còn biết giữ hình tượng cơ à?" Lý Doãn Ngu lườm cô một cái, nhưng cũng buông tay ra. Rốt cuộc xách cô em gái nặng như thế này đi vào trong hắn cũng không làm nổi.

 

Chỉnh lại quần áo, Lý Tiểu Huyên đi sau lưng anh trai làm mặt quỷ. Lý Doãn Ngu đột ngột quay người lại, bắt gặp ngay cái xem thường cô nàng chưa kịp thu hồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lý Tiểu Huyên bị dọa cho mắt lác xệch: "Hì hì, anh, em chỉ là... luyện tập biểu cảm cơ mặt chút thôi, thật đấy, nhìn đôi mắt nhỏ chân thành của em này." Cô nàng ôm mặt chớp chớp mắt.

 

Đi phía sau, Hạ Vũ Toàn và Tinh Uyển che miệng cười trộm. Đồ Du chỉ nhếch khóe miệng, sau đó quay người đi không thèm nhìn.

 

Lý Doãn Ngu nhìn mà da đầu tê dại, lúc này mới quay người lại gật đầu với Tô Ngọc: "Em gái anh quá mức bướng bỉnh, làm phiền em rồi."

 

Lý Doãn Ngu xách giỏ trái cây và ít đồ bổ đã chuẩn bị đặt lên tủ đầu giường cô, nhìn mấy con gấu và điêu trên giường, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

 

Trước kia vẫn luôn nghe em gái lải nhải bên tai về đám thú cưng Tô Ngọc nuôi, cũng từng xem qua ảnh, đây là lần đầu tiên nhìn thấy tận mắt.

 

"Đâu có, anh Lý cứ ngồi tự nhiên. Nói ra thì chuyện lần này còn phải trách em nữa." Tô Ngọc vội vàng tiếp đãi. "Chị Uyển, mọi người cũng tìm chỗ ngồi đi ạ."

 

"Không cần lo cho bọn chị đâu." Hạ Vũ Toàn hai mắt sáng rực nhìn mấy con gấu trúc đang lăn lộn trên giường hỏi: "Em có thể sờ chút không?"

 

"Được chứ, chúng nó khá ngoan đấy."

 

Nhận được câu trả lời mong muốn, Hạ Vũ Toàn "ngao" một tiếng nhào tới. Bất quá đừng nhìn Tráng Tráng bọn nó trông có vẻ vụng về, thực ra động tác lại rất linh hoạt. Khi Hạ Vũ Toàn sắp vồ được Cuồn Cuộn, nó liền ôm chân lăn một vòng, thế là cô nàng vồ ếch ngay trên giường.

 

Tuy nhiên Hạ Vũ Toàn cũng không nản chí, bò dậy tiếp tục vồ. Chỉ trong chốc lát đã hòa mình vào cuộc vui cùng chúng nó.

 

Tô Ngọc xấu hổ, cũng may cái giường này đủ chắc chắn, bằng không còn không bị chúng nó phá sập à!

 

Lý Doãn Ngu gật đầu chào hỏi Mục Khải Nguyệt và những người khác rồi ngồi xuống: "Chuyện lần này không trách ai được, rốt cuộc lòng người khó dò. Cũng may mọi người đều không sao. Lại đây anh xem vết thương của em nào."

 

Lý Doãn Ngu ngoắc tay với em gái. Lý Tiểu Huyên ló đầu ra từ sau lưng Mạc Vân Khuynh: "Anh, em thật sự không sao mà. Mục Khải Nguyệt và Tiểu Ngọc Ngọc bị thương nặng hơn em nhiều, anh xem giờ sắc mặt họ đều hồng hào rồi kìa. Em gái anh thì càng khỏi phải nói, tung tăng nhảy nhót, cơ thể siêu khỏe mạnh luôn."

 

"Em đấy, anh em chỉ lo cho em thôi, có ăn thịt em đâu mà sao lúc nào cũng sợ anh ấy thế?" Mạc Vân Khuynh cười nhéo vành tai cô.

 

"Có thể trách em sao? Từ nhỏ đã lớn lên dưới sự dạy dỗ của anh ấy rồi." Lý Tiểu Huyên bĩu môi lầm bầm.

 

Mục Khải Nguyệt nắm tay Tô Ngọc, ghé sát tai cô thì thầm: "Anh đi làm thủ tục xuất viện trước nhé."

 

"Ừ, được."

 

Hôm nay vừa khéo nhóm Hạ Vũ Toàn đều đến, Tô Ngọc liền đề nghị mọi người cùng về thôn Linh Khê chơi. Đối với đề nghị này các cô gái đương nhiên đồng ý ngay tắp lự, chỉ cần gọi điện về nhà báo một tiếng là xong.

 

Tô Ngọc bảo Mạc Vân Khuynh và Lý Tiểu Huyên đưa mọi người về thôn trước, cô và Mục Khải Nguyệt còn phải đi gặp một người trước đã.

 

——————

 

"Ha hả, Tô Ngọc, mày thế mà chưa c.h.ế.t, đúng là mạng lớn. Sao mày không c.h.ế.t đi cho rồi!" Trong tù, Âu Tinh Nhu nhìn hai người bước vào, ánh mắt oán hận không chút che giấu nhìn chằm chằm Tô Ngọc.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Đúng vậy! Tôi không bị cô đ.â.m c.h.ế.t, cô có cảm thấy rất tiếc nuối không? Làm sao bây giờ nhỉ, thấy cô không vui thế này, tôi đột nhiên cảm thấy tâm trạng tốt hơn hẳn." Tô Ngọc hào phóng thừa nhận. Hừ, tức c.h.ế.t cô đi.

 

Tô Ngọc cười lạnh nhìn cô ta: "Âu Tinh Nhu, thật ra cô vốn là một người thông minh, tại sao cứ phải đặt cả cuộc đời mình vào người khác chứ? Rơi vào kết cục này thì trách ai được!"

 

Tô Ngọc ngồi xổm xuống, lạnh lùng nhìn Âu Tinh Nhu chật vật: "Thật ra tôi vốn dĩ không định đối phó với cô, nhưng chính cô cứ muốn đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t, chuyện này thì không trách tôi được."