Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 286: Thú cưng đáng yêu đột kích



"Độc đã giải rồi, cái này không cần lo nữa. Bất quá vết thương của cháu cần phải dưỡng cho tốt." Thánh Long Y vuốt râu ra vẻ cao thâm.

 

"Vâng, cháu sẽ cùng Ngọc Ngọc dưỡng thương." Mục Khải Nguyệt nghiêm túc gật đầu.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tô Ngọc: "......" Cô thật sự không muốn cả ngày nằm trên giường dưỡng thương a! Huống chi cô còn là bệnh nhân "giả" nữa chứ.

 

"Đúng đấy, Ngọc nha đầu t.h.u.ố.c trên người cháu cũng đến lúc thay rồi, để ta gọi y tá tới giúp cháu thay." Thánh Long Y gật đầu định bảo Mục Khải Chiến đi gọi y tá.

 

"Ấy ấy ấy... Đừng ạ..." Tô Ngọc vội vàng kéo tay Thánh Long Y cười gượng gạo. "Cái đó, cháu tự thay được rồi, ông cứ đưa t.h.u.ố.c cho cháu là được."

 

"Cháu tự thay kiểu gì?" Mấy ánh mắt đổ dồn vào Tô Ngọc, mang theo sự nghi ngờ rõ rệt.

 

Tô Ngọc chớp mắt, câu này bảo cô trả lời sao đây, cô cũng đâu có mắt sau lưng.

 

"Ông Thánh Long không cần đâu ạ, để cháu giúp cô ấy thay là được." Mục Khải Nguyệt nắm tay Tô Ngọc nhẹ nhàng kéo một cái, cô liền lọt vào lòng anh.

 

"Đúng... anh ấy giúp cháu thay." Tô Ngọc liên tục gật đầu, sợ bọn họ gọi y tá hay người khác tới thì lộ tẩy mất.

 

"À..." Thánh Long Y gật đầu đầy ẩn ý, còn bà nội Mục thì cười tủm tỉm nhìn hai người: "Thế thì tình cảm quá rồi."

 

"Vậy được, ta để t.h.u.ố.c ở đây, cứ bôi lên vết thương là được. Chúng ta đi xem con bé Tiểu Huyên thế nào rồi."

 

Mọi người đều ra ngoài hết, Tô Ngọc bĩu môi ngồi xuống bên cạnh Mục Khải Nguyệt. Thấy anh mở lọ t.h.u.ố.c ra, cô liếc xéo anh: "Sao, anh định bôi t.h.u.ố.c cho em thật đấy à? Tự bôi cho anh thì có, em khỏi từ lâu rồi."

 

"Ừ, anh biết thương tích của Ngọc Ngọc đã khỏi, thật đáng tiếc, không được tự tay bôi t.h.u.ố.c cho em." Mục Khải Nguyệt ôm eo Tô Ngọc nhấc bổng cô lên đùi mình ngồi.

 

"Cái giọng điệu tiếc nuối này là sao hả? Em bị thương anh vui lắm à! Tiểu bạch thỏ..." Tô Ngọc xoay người nhéo má anh, tức giận nói.

 

"Sao có thể chứ, em bị thương người đau lòng là anh." Bắt lấy bàn tay nhỏ đang làm loạn trên mặt mình, Mục Khải Nguyệt ôm c.h.ặ.t cô thì thầm: "Bảo bối à, vất vả cho em rồi. Sau này để anh bảo vệ em. Còn nữa, chúng ta thương lượng một chút, em có thể đừng gọi anh là tiểu bạch thỏ nữa được không? Anh mới không thèm cùng giống loài với con Thỏ Ông Già kia đâu."

 

Nhắc đến Thỏ Ông Già, Mục Khải Nguyệt liền nghiến răng nghiến lợi. Anh không ít lần phải tranh sủng với con thỏ c.h.ế.t tiệt không biết xấu hổ đó.

 

"Vậy anh muốn em gọi anh là gì? Đại sắc lang?" Tô Ngọc nhướng mày, nâng cằm anh lên hỏi.

 

"Được thôi, vậy anh sẽ biến cái danh xưng này thành sự thật." Nói xong anh cúi đầu ngậm lấy đôi môi đỏ mọng của Tô Ngọc.

 

Tô Ngọc: "......" Cô cảm thấy quá trình chữa bệnh này chắc chắn có chỗ nào đó sai sai rồi.

 

Để che giấu chuyện vết thương trên người đã khỏi hẳn, mỗi lần thay t.h.u.ố.c Tô Ngọc đều để Mục Khải Nguyệt làm. Đương nhiên, đổi lại, vết thương trên người Mục Khải Nguyệt cũng do Tô Ngọc xử lý.

 

Mục Khải Chiến hình như có việc quan trọng phải làm. Sau khi xác nhận bệnh tình của Mục Khải Nguyệt đã khỏi hẳn, anh kéo cậu ra nói chuyện riêng một lúc rồi rời đi ngay trưa hôm đó.

 

Bạn bè ở thành phố S biết tin Tô Ngọc bị t.a.i n.ạ.n xe liền thay phiên nhau đến thăm, trong đó Hạ Vũ Toàn và Tinh Uyển chạy đến chăm chỉ nhất, hầu như ngày nào cũng ghé qua điểm danh một chút.

 

Những ngày dưỡng bệnh cũng coi như thanh nhàn. Mỗi ngày ngoài việc bị Mục Khải Nguyệt trêu chọc thì là tán gẫu với bạn bè. Đương nhiên chỉ là hai ba ngày đầu thôi, cho đến ngày thứ tư, Tô Ngọc cạn lời nhìn Cô Tô Dực hì hục ôm một chồng sách vào phòng.

 

Cô Tô Tiêu Hành thong thả đi theo sau cậu ta bước vào, sau đó nghiêm túc nhìn Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt. Trong tay ông cầm một cái thước kẻ vỗ vỗ lên chồng sách: "Là hậu nhân của Vân Vương, tiểu thư không thể phụ sự kỳ vọng cao của gia chủ Cô Tô gia. Theo giao ước trước đó, hiện tại cô gia cũng đã khỏi bệnh, cho nên, kế tiếp bắt đầu thời gian dạy học của hai người đi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không muốn đâu!" Tô Ngọc rên rỉ gục xuống giường. Cô làm sao cũng không ngờ Cô Tô Tiêu Hành lại hung tàn như vậy, trực tiếp khuân sách đến tận bệnh viện.

 

"Mới đầu ta cũng sẽ không bắt các cháu học quá nhiều đâu. Dù sao hiện tại ở bệnh viện cũng chẳng có việc gì làm, ta thấy các cháu khá nhàm chán, cứ bắt đầu từ việc nhận biết cổ tự cơ bản đi."

 

Lý Tiểu Huyên đứng bên cạnh nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, ngay cả quả táo cầm trên tay cũng quên gặm. Vãi chưởng, may mà cô không phải tiểu thư gia tộc gì đó. Vừa mới thoát khỏi đại học xong lại bị sách vở hành hạ, nếu là cô thì thà c.h.ế.t còn hơn.

 

Bất quá nhìn bộ dạng đau khổ của Tô Ngọc, cô đột nhiên có chút hả hê là sao nhỉ?

 

Mặc kệ Tô Ngọc giãy giụa thế nào, việc học tập vẫn phải bắt đầu. Mục Khải Nguyệt ngược lại có vẻ hứng thú bừng bừng. Tuy cậu nhớ lại chuyện trước kia, nhưng rốt cuộc chưa từng đi học, đối với việc học hành này lại tích cực hơn Tô Ngọc nhiều.

 

"Chị ơi, Tiểu Nặc Nặc và anh Đường Mặc lại tới thăm chị nè!" Bước những bước chân ngắn cũn, Tiểu Nặc Nặc tay cầm quả đào to hì hục trèo lên giường.

 

"Bên ngoài sao ồn ào thế?" Tô Ngọc bế Tiểu Nặc Nặc ngồi ngay ngắn lại, nghi hoặc hỏi.

 

"Không biết." Mục Khải Nguyệt thuận miệng trả lời Tô Ngọc một câu, đôi mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào sách. Như muốn bù đắp cho bao năm thiếu hụt, cậu ngấu nghiến học những kiến thức Cô Tô Tiêu Hành dạy, tốc độ tiếp thu nhanh gấp đôi Tô Ngọc, quả thực hung tàn đến mức đáng sợ.

 

Thực ra tốc độ học của Tô Ngọc đã được coi là rất nhanh rồi, nhưng cái gì cũng sợ so sánh a! Có Mục Khải Nguyệt - cái tên học bá điên cuồng này tồn tại, Tô Ngọc bị so thành học tra. Ánh mắt Cô Tô Tiêu Hành nhìn Tô Ngọc đúng là hận sắt không thành thép, còn Tô Ngọc nhìn Mục Khải Nguyệt thì đầy vẻ u oán.

 

"Em biết nè! Chị ơi cho chị ăn này, anh trai cho anh Khải Nguyệt rồi." Tiểu Nặc Nặc hưng phấn giơ tay lên, sau đó phát hiện trong tay mình còn cầm quả đào to liền đưa cho Tô Ngọc.

 

"Tráng Tráng bọn nó cũng đi theo đấy ạ, đi trộm đó." Trong mắt Tiểu Nặc Nặc ánh lên nụ cười tinh quái, không chút lưu tình mách lẻo mấy người bạn nhỏ.

 

"Cái gì?" Giọng Tô Ngọc cao lên mấy tông, hất chăn đang đắp trên người ra chạy vọt ra ngoài.

 

Quả nhiên nhìn thấy ba con gấu, hai con điêu và hai con hồ ly đang bị một đám người vây quanh, kêu gào mất kiên nhẫn.

 

"Chi chi..." Nhìn thấy Tô Ngọc, hai con hồ ly linh hoạt luồn lách qua đám đông, nhảy lên vai cô.

 

"Nhường đường chút nào, mọi người giải tán đi, đây là bệnh viện, bệnh nhân cần nghỉ ngơi." Nhân viên y tế vội vàng chạy ra duy trì trật tự.

 

Tô Ngọc nhân cơ hội lùa mấy con thú về phòng bệnh của mình. Tầng này thuộc khu phòng bệnh VIP, vốn dĩ không có nhiều người, nhưng mấy tên này đi từ tầng trệt lên, kéo theo đám đông bám đuôi suốt dọc đường.

 

"Chuyện gì xảy ra thế này?" Tô Ngọc nhéo tai Tráng Tráng và Tiểu Thổ, quay sang hỏi Trần Trường Ca và Cô Tô Dực.

 

"Không liên quan đến bọn tôi nha, bọn tôi bị ép đấy." Trần Trường Ca giơ hai tay lên vẻ mặt vô tội.

 

"Đúng đúng, bị ép. Không cho đi theo là không cho đi luôn. Tiểu thư cô không biết đâu, sức bọn nó bây giờ lớn lắm, ôm c.h.ặ.t đùi hai đứa tôi gỡ mãi không ra. Kim Vũ và Bạch Vũ còn ăn vạ trên xe không chịu xuống, chúng tôi đành phải mang theo thôi." Cô Tô Dực liên tục gật đầu, không quên kể tội mấy hành vi vô lại của đám thú cưng.

 

Tô Ngọc cũng biết tính nết mấy tên này nên chỉ hỏi cho có lệ. Cô quay sang lườm mấy kẻ không an phận kia một cái: "Gan to nhỉ, muốn lên trời rồi đúng không?"

 

"Ngao ngao..." Cuồn Cuộn kêu lên vài tiếng tủi thân, sau đó quay đầu đi, dỗi hờn chổng m.ô.n.g về phía Tô Ngọc.

 

"Chíp chíp..." Hai con điêu nhỏ mổ mổ tay Tô Ngọc, cũng bắt chước quay đầu, chổng m.ô.n.g về phía cô.

 

Tô Ngọc: "......"

 

Cô dở khóc dở cười, lần lượt xoa đầu từng đứa: "Được rồi, còn giận dỗi nữa chứ. Chị mấy ngày nay ở bệnh viện dưỡng bệnh mà, có phải không về đâu. Các em thì hay rồi, không phải mới mấy ngày không gặp sao, thế nào mà lẽo đẽo chạy theo đến tận đây?"