Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 291:



"Hì hì, em chỉ than vãn chút thôi, anh học nhanh em vui còn không kịp ấy chứ. Nếu không phải vì di sản của Vân Vương, em mới chẳng muốn học mấy thứ này đâu. Vất vả lắm mới tốt nghiệp đại học, không ngờ lại gặp phải bác Tiêu, bác ấy còn nghiêm khắc hơn thầy giáo của em nhiều."

 

"Ái chà! Viết xong rồi à? Chậc chậc, tội nghiệp ghê, tiếp tục cố lên nhé, tớ sẽ ủng hộ cậu về mặt tinh thần." Lý Tiểu Huyên ôm Thỏ Ông Già hả hê nhìn Tô Ngọc, còn làm động tác cố lên đầy vẻ gợi đòn.

 

"Có muốn tớ nói với anh cậu một tiếng để cậu cũng tới học không? Tớ nghĩ anh ấy chắc chắn rất sẵn lòng để cậu học thêm chút kiến thức làm phong phú dung lượng não của cậu đấy." Tô Ngọc cười với vẻ mặt ôn hòa nhìn cô bạn.

 

"Đừng mà, chị em tốt, tớ sai rồi còn không được sao? Cậu đại nhân đại lượng tha cho tớ lần này đi. Nào Thỏ Ông Già giúp chị cầu xin chút đi." Lý Tiểu Huyên cầm hai chân trước mềm mại màu đỏ của Thỏ Ông Già chắp lại làm động tác cầu xin.

 

"Được rồi đấy cô nương, đừng có dạy hư con thỏ khí phách nhà người ta thành cái dạng như cậu chứ." Tô Ngọc đón lấy Thỏ Ông Già định đặt lên vai.

 

Bàn tay to của Mục Khải Nguyệt vươn tới túm lấy gáy Thỏ Ông Già xách lơ lửng giữa không trung, nghiêm túc nói: "Vẫn nên đặt xuống đất đi, lỡ con thỏ này em bế không chắc ngã xuống đất thành bánh nhân thịt, hôm nay chúng ta lại phải thêm món đấy."

 

"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già trừng mắt giận dữ, quay đầu nhe hai cái răng cửa định c.ắ.n tay Mục Khải Nguyệt, bị anh nhanh tay lẹ mắt giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u: "Đừng cử động, lỡ anh không cẩn thận dùng sức mạnh quá thì không hay đâu."

 

Mục Khải Nguyệt trên mặt treo nụ cười, thân thiết uy h.i.ế.p. Thỏ Ông Già đảo mắt, lập tức thay đổi chiến thuật, chớp đôi mắt to ủy khuất nhìn Tô Ngọc.

 

"Được rồi, anh cũng đừng dọa nó nữa, sao cứ gặp nhau là gây sự thế!" Tô Ngọc đón lấy Thỏ Ông Già đặt xuống đất, đối với một người một thỏ này cũng cạn lời. Trước kia lúc bệnh chưa khỏi cũng không hợp nhau, giờ càng tệ hơn, một người uy h.i.ế.p một kẻ nhe răng.

 

"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già khinh bỉ liếc Mục Khải Nguyệt một cái, sau đó trốn ra sau lưng Tô Ngọc.

 

"Tô Ngọc, mau nhìn này, chúng tôi vào rừng hái nho, cô nói xem đám nho kia đã chín rồi. Trời ơi, quả nho to thật đấy! Hơn nữa còn đặc biệt ngọt." Trần Trường Ca xách một cái giỏ đi vào, bên trong đầy ắp những chùm nho tím đỏ to tròn, trông cực kỳ hấp dẫn.

 

"Ngao ngao..." Tiểu Thổ bám vào eo Trần Trường Ca bị hắn xách vào, chảy nước miếng nhìn cái giỏ giơ lên cao với vẻ thèm thuồng.

 

"Vãi chưởng, Tiểu Thổ mày nên giảm béo đi, nặng quá rồi đấy. Mau buông tay, tự mình mấy cân mấy lượng không biết à! Ui da cái eo thon nhỏ của tôi, phi, eo tinh tráng a." Trần Trường Ca dậm chân muốn hất con gấu ngốc đang ôm c.h.ặ.t mình xuống.

 

"Đệt, cậu còn cười à, đỡ lấy." Nhìn thấy Cô Tô Dực đi theo phía sau đang cười trên nỗi đau của người khác, Trần Trường Ca đảo mắt ném cái giỏ cho cậu ta.

 

Cô Tô Dực trợn tròn mắt, chờ cậu ta phản ứng lại đã đưa tay đỡ lấy giỏ nho. Tiểu Thổ thấy cái giỏ đổi hướng cũng buông Trần Trường Ca ra, chuyển sang đuổi theo Cô Tô Dực.

 

Nhìn Tiểu Thổ chạy tới đã to bằng một con gấu nâu trưởng thành, Cô Tô Dực xoay người bôi dầu vào lòng bàn chân chạy biến: "Tiểu thư cô mau quản Tiểu Thổ đi, nó giờ to thế rồi mà cứ hay chồm lên người khác."

 

"Ngao ngao..." Mắt thấy sắp đụng phải Tô Ngọc, Tiểu Thổ vội vàng phanh lại, đặt m.ô.n.g ngồi xuống trượt về phía trước một đoạn ngắn mới khó khăn lắm dừng lại được.

 

"Mày đúng là đồ tham ăn." Tô Ngọc b.úng trán Tiểu Thổ một cái, đón lấy cái giỏ trong tay Cô Tô Dực, lấy một chùm đưa cho nó.

 

"Ngao ngao..." Tiểu Thổ vui quá định ôm eo Tô Ngọc cọ cọ, chẳng qua còn chưa kịp ôm đã bị một bàn tay to khỏe túm lấy tai: "Đừng có cọ vào người Ngọc Ngọc, không sợ làm nát nho à!"

 

"Ngao?" Tiểu Thổ nhìn nho rồi lại nhìn Tô Ngọc, rối rắm một hồi rồi nhanh nhẹn ngồi xuống cạnh Tô Ngọc bắt đầu xử lý chùm nho.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tô Ngọc cũng nhón một quả nho bỏ vào miệng, ngay sau đó mắt sáng lên. Nho này tuy không ngon bằng trong không gian, nhưng so với ngoài chợ thì ngon hơn không biết bao nhiêu lần.

 

"Thế nào, mau cho tớ nếm thử với." Lý Tiểu Huyên trực tiếp cầm một chùm nhét vội vào miệng. "Ưm... ngon tuyệt, lũ nhóc chắc thèm lắm đây."

 

"Khụ khụ... Ngại quá, nho to quá, nói chuyện không rõ. Tiểu Ngọc Ngọc hôm nay chúng ta đi hái một ít đi." Nuốt xong quả nho, cô nàng kéo tay Tô Ngọc nói mơ hồ không rõ.

 

"Chỗ đó có một bãi lớn lắm, nhưng không có giàn, toàn bò dưới đất. Tiểu Thổ mày đừng đi, bằng không với cái thân hình này của mày giẫm vào đấy thì nát hết bao nhiêu nho." Trần Trường Ca vẻ mặt gợi đòn nhìn Tiểu Thổ nói.

 

Động tác ăn nho của Tiểu Thổ khựng lại, ngẩng đầu không vui nhìn Trần Trường Ca. "Ngao ngao." Không cho tao đi, tao cho mày khỏi đi trước.

 

Nó nhanh nhẹn lao về phía Trần Trường Ca. Trần Trường Ca vơ một nắm nho ném vào miệng rồi bỏ chạy.

 

"Chúng ta đi xin phép bác Tiêu nghỉ vài ngày đi hái nho thôi." Tô Ngọc kéo tay Mục Khải Nguyệt chạy ra ngoài.

 

"Từ từ, tớ cũng đi." Lý Tiểu Huyên đang tranh nho với Thỏ Ông Già, thấy thế vơ lấy chùm nho chạy theo. Thỏ Ông Già nhảy phắt một cái vào lòng cô nàng tiếp tục tranh phần.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Vãi, Thỏ Ông Già mày rốt cuộc muốn làm gì, kia còn đầy ra đấy không ăn cứ nhất định phải cướp của tao."

 

"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già trong lòng khó chịu, liền muốn người khác cũng khó chịu. Hừ hừ vài tiếng, nó liếc nhìn bóng lưng Mục Khải Nguyệt, hậm hực c.ắ.n một quả nho.

 

"Em nói này, xin nghỉ phép sao mà khó thế, còn phải cắt đất đền tiền mới được ông ấy đồng ý. Cánh Nhỏ, rốt cuộc cậu lớn lên kiểu gì vậy, không dễ dàng a!" Tô Ngọc treo trên người Mục Khải Nguyệt chậm rãi bước đi, lải nhải phàn nàn.

 

"Tiểu thư, tôi và các sư huynh sư tỷ trong nhà đều quen rồi. Hơn nữa đầu óc tôi chậm chạp, dù sao cũngòm hòm là bị huấn luyện mà lớn lên. Tôi nói cho cô biết nhé, trưởng lão nghiêm khắc lắm, mỗi lần lên lớp của ông ấy mọi người cứ như ra chiến trường vậy."

 

"Ngao ngao..." Đã nhìn thấy rừng nho, Tiểu Thổ hưng phấn kêu ầm lên, vượt qua mọi người nhảy nhót chạy tới.

 

"Này! Tiểu Thổ mày đừng có vào trong, cứ đứng ở rìa mà ăn, nếu không làm đứt dây nho thì sang năm nhịn đấy."

 

"Chi chi..." Tiểu Hồng Tiểu Bạch cũng vẫy đuôi nhảy vào. Hôm nay toàn bộ thú cưng đều đến rừng rậm, chủ yếu là bị Tô Ngọc kéo đi làm sức lao động.

 

"Hái nhiều một chút, em dùng để ủ rượu. Ngày mai em bảo dân làng cùng đến hái, em sẽ thu mua theo cân là được. Hái xong rồi phải làm giàn cho nho leo, chứ để thế này bất tiện quá."

 

"Ừ, nho này ủ rượu chắc sẽ ngon lắm." Mục Khải Nguyệt nếm thử một quả nói, ngón tay dễ dàng bóc vỏ nho đút đến bên miệng Tô Ngọc.

 

"Đương nhiên rồi, cũng không xem là ai trồng chứ." Tô Ngọc c.ắ.n một miếng, đắc ý nói. "Này, mọi người cẩn thận chút nhé! Hái xong tiện thể gỡ rối dây nho luôn, sau này dễ bắc giàn."

 

Tô Ngọc vung tay lên, cũng bắt đầu hái nho. Những con vật lớn đeo sọt trên lưng đi theo sau họ, những con có móng vuốt linh hoạt cũng hăng hái tham gia hái nho cùng.