"Nói nhảm, chỉ cần Ngô Ứng Quốc dám đến, ông đây sẽ khiến người của hắn có đi mà không có về. Thật sự coi Mục gia không có ai à? Tiếp tục theo dõi lão già đó cho ta, có tình huống gì báo cáo ngay. Hừ, đừng tưởng ông đây về hưu rồi là không làm gì được hắn." Mục Tri Lăng vẻ mặt tức giận cúp điện thoại, bưng cốc nước trên bàn lên uống cạn một hơi.
"Không được, tôi phải về thành phố J một chuyến gõ đầu hắn mới được, tay vươn dài như vậy cũng không sợ ông đây c.h.ặ.t đi à."
"Bình tĩnh nào, chỗ Ngọc nha đầu có nhiều thứ vượt quá lẽ thường như vậy, bị người khác nhòm ngó cũng không lạ. Tôi sớm nghĩ sẽ có ngày này nên đã phòng bị từ trước rồi. Tôi không tin hai chúng ta một văn một võ còn không đấu lại được hắn." Mạc Vũ nửa nằm nửa ngồi trên ghế bập bênh, mắt lim dim.
"Nhưng cũng phải về một chuyến, bằng không lão già kia thật sự tưởng chúng ta quy ẩn rồi nên dám to gan làm càn. Hừ, lần này nhất định phải cho hắn biết tay, sớm đã thấy hắn ngứa mắt rồi. Chúng ta cũng có thể nhân cơ hội này g.i.ế.c gà dọa khỉ, để những kẻ không có mắt khác đừng hòng đ.á.n.h chủ ý lên thôn Linh Khê."
"Ông đấy, cái tính nóng nảy này bao giờ mới sửa được, động một tí là đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.c." Bà nội Mục nhéo eo Mục Tri Lăng một cái.
"Ây da bà nó, bà có phải không biết tôi đâu. Động não mệt lắm, chi bằng cứ xông lên đ.á.n.h cho nhanh, ai nắm đ.ấ.m to người đó có quyền nói chuyện. Tốn công tốn sức nghĩ mấy cái mưu mẹo làm gì, dù sao chẳng phải có lão Mạc ở đây rồi sao." Mục Tri Lăng vẻ mặt đúng lý hợp tình.
"Ông... Thôi bỏ đi, tôi phí lời với ông làm gì." Bà nội Mục tức đến trợn trắng mắt.
"Tình hình thế nào rồi, ở tít đằng xa đã nghe thấy tiếng ông Mục la lối om sòm." Thánh Long Y vuốt râu, mặc áo dài ra vẻ tiên phong đạo cốt đi vào, phía sau là Cô Tô Tiêu Hành mặt lạnh tanh.
"Thôi đi ông, ở đây ai mà không biết cái đức hạnh thối tha của ông, giả bộ cái gì." Mục Tri Lăng vừa thấy bộ dạng này của ông ta liền thấy phiền.
"Cút cút cút... Có phải diễn cho ông xem đâu." Thánh Long Y vẻ mặt ghét bỏ xua tay.
"Được rồi, đừng ồn nữa, nói chính sự đi." Mạc Vũ liếc hai người một cái nói. "Khải Chiến vừa báo tin về, Ngô gia liên kết với một đám nghiên cứu khoa học muốn cưỡng ép bắt thú cưng của Ngọc nha đầu đi làm thí nghiệm gì đó. Tôi và ông già Mục đang định về xem sao, thuận tiện gõ đầu cái lão già không an phận kia."
"Ngô gia? Chính là nhà mẹ đẻ của mụ vợ Âu Chấn Thiên hả? Đúng là không phải người một nhà không vào một cửa, Âu gia vừa sụp đổ chưa được bao lâu, Ngô gia lại nhảy ra gây chuyện. Hề hề, ta cũng đi, tốt xấu gì trong giới y học ta cũng có chút tiếng nói. Nơi này là chỗ dưỡng già của lão nhân ta, ai dám đ.á.n.h chủ ý lên đây chính là gây khó dễ cho lão nhân này."
"Dám đ.á.n.h chủ ý lên tiểu thư của gia tộc Cô Tô chúng ta, e là chán sống rồi." Cô Tô Tiêu Hành nheo mắt, bá khí trắc lậu nói.
"Ông bạn già, ông khoan hãy ra tay, rốt cuộc cũng chưa đến mức g.i.ế.c người. Chúng ta cứ về điều tra trước đã, lỡ như cả nhà đó vẫn chứng nào tật nấy, lúc đó tôi sẽ suy nghĩ đến khả năng g.i.ế.c hắn." Mạc Vũ sợ ông bạn xúc động lên là g.i.ế.c người ngay thì không hay, dù sao lão già kia cũng là nhân vật quan trọng trong chính phủ, nếu bị g.i.ế.c thật, cấp trên chắc chắn sẽ truy cứu.
"Yên tâm đi, tôi biết lợi hại trong đó. Chỉ là nếu các ông không giải quyết được thì đừng trách Cô Tô gia không khách khí. Hừ, đồ của tiểu thư chúng tôi cũng để người khác tùy tiện mơ tưởng sao?" Cô Tô Tiêu Hành vẻ mặt kiêu ngạo. Không phải ông c.h.é.m gió, Cô Tô gia tuy không còn được như xưa, nhưng nói về nội tình được bảo tồn hoàn hảo của chi họ thì thật sự không mấy gia tộc so sánh được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chuyện này có nên nói cho Ngọc nha đầu biết không?" Bà nội Mục suy tư, bà không muốn con bé lại mạo hiểm gì nữa.
"Vẫn là đừng nói, đám người ở thành phố S để con bé luyện tay tự mình báo thù là được rồi. Ngô gia không phải Âu gia có thể so sánh, mấy lão già chúng ta giúp con bé giải quyết là được, đỡ để con bé biết lại thêm phiền lòng." Mạc Vũ nghĩ nghĩ rồi nói. Cũng không phải muốn giấu Tô Ngọc, chỉ là chuyện Âu gia vừa qua chưa lâu, bọn họ cũng vừa trải qua t.a.i n.ạ.n xe cộ, thật sự không muốn lấy chuyện này làm phiền cô.
"Thế này đi, sớm muộn gì con bé cũng biết, cứ đợi giải quyết xong chuyện rồi nói cho nó." Cô Tô Tiêu Hành vẫn muốn Tô Ngọc biết tình hình bên ngoài, cũng biết nguy hiểm bên ngoài để luôn giữ cảnh giác.
"Được, cứ quyết định vậy đi. Tôi và ông già Mục ngày mai sẽ đi thành phố J, giải quyết chuyện này càng sớm càng tốt." Mạc Vũ chốt hạ.
"Còn tôi nữa, đã bảo tôi cũng muốn đi mà. Hắn mà dám không nghe lời, lão t.ử sẽ hạ d.ư.ợ.c cho hắn ngứa ngáy mấy ngày mấy đêm, đảm bảo sướng rên." Thánh Long Y xoa tay cười bỉ ổi. Ông thật sự mong lão già kia gây ra chuyện gì đó, bằng không thì chán c.h.ế.t.
Tô Ngọc vẫn đang hái nho trong rừng hoàn toàn không biết quyết định của mấy ông lão. Cô trầm tư nhìn hai con ưng điêu đang nhảy từ trên cây xuống vỗ cánh tập bay.
"Nguyệt, chúng ta đưa hai đứa nó đến hang động có tiếng vọng kia tập bay đi. Em thấy chúng nó dường như rất muốn bay lên, thời gian qua vẫn luôn luyện tập, nhưng mấy chỗ này đều thấp quá, như vậy căn bản không được."
"Ừ, cũng đến lúc bắt đầu bay rồi, chúng nó đều lớn thế này rồi mà." Mục Khải Nguyệt gật đầu. "Dù sao hiện tại vẫn còn sớm, chúng ta đi một chuyến đi. Gọi cả Hạc Một, Hạc Hai đi cùng, dưới vách núi chúng ta không nhìn thấy, hai đứa nó có thể giúp đỡ chút ít."
"Sẽ không sao chứ? Hay là chuẩn bị thêm chút nữa rồi hẵng đi." Cô nghĩ đến vách núi sâu không thấy đáy kia, trong lòng có chút không chắc chắn.
"Đừng lo lắng, em phải có niềm tin vào hai con chim ưng con chúng ta nuôi chứ. Hai đứa nó học rất tốt, em không phát hiện tuy chúng nó không thể bay thật cao, nhưng luôn có thể lượn một đoạn ở độ cao hơn một mét rồi mới rơi xuống sao? Gió dưới vách núi rất lớn, có thể nâng cánh chúng nó lên rất tốt, cho dù không bay lên được cũng sẽ không sao đâu." Mục Khải Nguyệt ôm Tô Ngọc, cằm gác lên đỉnh đầu cô chậm rãi nói.
"Vậy... để em hỏi xem chúng nó đã chuẩn bị sẵn sàng chưa đã." Tô Ngọc gật đầu, sau đó gọi hai con ưng điêu đang nhảy nhót lại gần.
"Kim Vũ, Bạch Vũ, hai đứa muốn bay lên không? Không phải kiểu lượn lờ vài phút như thế này, mà là giống như trong ảnh hồi nhỏ tao cho chúng mày xem ấy, bay lượn trên bầu trời." Tô Ngọc vuốt ve lông chúng, nghiêm túc hỏi.
"Chíp chíp..." Kim Vũ dang rộng đôi cánh đã dài hơn một mét vui vẻ kêu lên, hiển nhiên rất muốn thực sự bay lên. Chúng nó vẫn nhớ hình ảnh con hùng ưng bay lượn trên không trung nhìn xuống mặt đất trong bức ảnh hồi nhỏ, cho nên từ khi lông cánh mọc đủ, hai đứa nó liền không ngừng vỗ cánh luyện tập.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Vậy được, lát nữa chị sẽ đưa hai đứa đến nơi các em sinh ra. Ở đó có một vách núi, có thể giúp các em luyện tập rất tốt. Còn nữa, quan trọng nhất là mẹ các em đã ở đó nhìn chị mang các em đi. Chị đã hứa với bà ấy sẽ nuôi các em khôn lớn, cũng hy vọng bà ấy có thể ở đó tận mắt nhìn thấy các em bay lên." Dù không nhìn thấy, nhưng Tô Ngọc cảm thấy làm như vậy trong lòng cũng sẽ thoải mái hơn chút, giống như hoàn thành lời hứa lúc đó.