Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 305: Kim Điêu trở về



Kể từ khi bắt đầu học bay, hai con điêu nhỏ đã rất lâu không trở về. Chúng theo điêu bố học tập trong hang động, thỉnh thoảng Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt mới đến thăm để xem tiến độ học tập của chúng.

 

Tốc độ bay của Kim Vũ và Bạch Vũ vẫn còn khá chậm, vì thế điêu bố cũng chỉ có thể chậm rãi lượn vòng trên không trung, tránh việc vỗ cánh một cái đã bỏ xa chúng cả cây số.

 

"Chíp ô..." Kim Vũ ra sức vỗ cánh, nghe thấy tiếng kêu đầy khí phách của bố mình cũng ngẩng cổ muốn học theo, đáng tiếc chỉ kêu ra một tiếng chẳng ra đâu vào đâu. Ngay cả điêu bố nghe thấy tiếng kêu này cũng suýt chút nữa quên vỗ cánh mà rơi xuống. Nó đầy đầu hắc tuyến nhìn con trai mình, đây là học của ai thế không biết.

 

"Chíp ô..." Bạch Vũ cũng bắt chước kêu một tiếng như vậy. Sau đó hai con càng kêu càng hăng, tiếng chíp ô chíp ô vang lên không ngớt, làm điêu bố chỉ cảm thấy đau cả đầu.

 

"Chíp chíp..." Con trai à, con học cái này của ai thế? Nào, kêu theo bố này. "Oa..." Nó ngẩng cổ kêu một tiếng vang vọng trời xanh, sải cánh bay thẳng lên cao.

 

"Chíp ô..." Kim Vũ Bạch Vũ cũng hưng phấn kêu lên rồi bay lên cao hơn.

 

"Con trai, nói cho bố biết con học cái này của ai?" Điêu bố nghiến răng nghiến lợi, rốt cuộc là kẻ nào đã dạy hư hai bảo bối của nó thành ra thế này.

 

"Chíp... Tiểu Nguyệt Nha chíp, nó thích kêu như thế lắm." Kim Vũ Bạch Vũ rất vui vẻ bán đứng đồng đội.

 

Tiểu Nguyệt Nha thích bắt chước tiếng hú của vợ nó, lũ nhóc trong nhà lại thích chơi cùng nó, cho nên có đôi khi Tô Ngọc ra cửa nhìn thấy mấy nhóc con ngồi dưới đất bắt chước Tiểu Nguyệt Nha gào rú linh tinh. Cô cảm thấy như vậy rất đáng yêu nên cũng không ngăn cản.

 

Điêu bố đau đầu nghĩ cách uốn nắn lại cho chúng, vì thế suốt dọc đường nó đều dạy Kim Vũ Bạch Vũ cách kêu cho đúng.

 

"Trời ơi, cái gì kia?" Một bóng đen lớn đổ xuống, cộng thêm tiếng kêu đầy khí thế, người dưới mặt đất không nhịn được ngẩng đầu lên xem, sau đó liền nhìn thấy thân ảnh Kim Điêu to gấp mấy lần diều hâu bình thường.

 

"Vãi chưởng, đây là chim ưng sao? Tôi ít học đừng lừa tôi, có con chim ưng nào to thế này không? Ngầu quá đi mất!" Nhìn thấy Kim Điêu, phản ứng đầu tiên của họ không phải là sợ hãi mà ngược lại trong mắt ánh lên vẻ sùng bái và kích động. Đối với loài ác điểu vừa xinh đẹp vừa uy mãnh thế này, bất kể là nam hay nữ đều thích, đặc biệt là trẻ con càng phấn khích nhảy cẫng lên vỗ tay liên hồi.

 

"Bố ơi, chim lớn kìa, đẹp quá!" Giọng nói non nớt của một cô bé vang lên. Cô bé được bố bế trên tay, ngón tay mập mạp chỉ lên Kim Điêu trên bầu trời, vẻ mặt đầy vui sướng.

 

"Ừ ừ, bố thấy rồi. Con chim này là giống gì vậy nhỉ, bố chưa từng thấy con nào to thế này." Người bố nhìn lên trời liên tục cảm thán.

 

"Mọi người nói xem đây có phải là Côn Bằng trong truyền thuyết không, nếu không sao có thể to lớn như vậy được?"

 

"Nó bay về phía thác nước kìa, chắc chắn lại là thú cưng mới của bác chủ Tiểu Ngọc rồi. Oh my god, nếu con ưng điêu này là của tôi thì cuộc đời này không còn gì hối tiếc nữa!" Một cậu con trai ôm mặt vẻ mặt hạnh phúc ảo tưởng. Cậu bạn đã chạy theo đám đông được một đoạn thấy thế liền quay lại tát cho cậu ta một cái.

 

"Tỉnh lại đi người anh em, còn không mau đi, lát nữa không chiếm được chỗ tốt để xem con Kim Điêu này thì tiếc lắm đấy!"

 

"Đúng! Đi mau!" Cậu con trai lập tức mắt lộ ra tia hung quang nhìn đám đông đang kích động phía trước, lên dây cót tinh thần rồi lao vào.

 

Kim Điêu nhìn xuống những điểm nhỏ li ti rậm rạp bên dưới cùng phong cảnh thôn Linh Khê, nó thầm gật đầu. Tuy rằng con người hơi đông một chút, nhưng không thể phủ nhận địa thế nơi này rất tốt, hơn nữa rừng rậm thức ăn phong phú, không lo c.h.ế.t đói.

 

"Đây là nơi các con lớn lên à? Cũng không tệ lắm." Điêu bố bắt đầu khen ngợi.

 

"Đương nhiên rồi, chíp chíp bọn con còn có rất nhiều bạn bè nữa, tỷ tỷ đối với bọn con tốt lắm. Đúng rồi, còn có Tướng Quân và Hắc Lân to hơn cả bố nữa cơ." Kim Vũ Bạch Vũ bắt đầu ríu rít phổ cập kiến thức về thôn Linh Khê cho bố nó.

 

"Cái gì? To hơn cả bố á!" Kim Điêu xù lông kêu lên. Nó vừa rồi còn đang tự hào về hình thể có lẽ là cường đại nhất của mình, không ngờ lại nghe được tin tức chấn động này từ miệng con trai.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Bố điêu, ở đây!" Tô Ngọc nhìn thấy bóng dáng chúng liền vẫy tay. Mắt chúng vốn dĩ đã tốt, cho nên dù bay trên trời cao, Kim Điêu cũng chuẩn xác tìm được vị trí của Tô Ngọc.

 

"Chíp chíp chíp..." Kim Vũ Bạch Vũ đã không chờ nổi vỗ cánh lao xuống. Nếu không có Mục Khải Nguyệt ngăn cản, e là hai tên nhóc này sẽ lao thẳng vào lòng cô.

 

"Về rồi à, thế nào, học tập có lười biếng không đấy?" Tô Ngọc cười tủm tỉm ôm hai tiểu gia hỏa, chúng nó cũng dang cánh ôm Tô Ngọc kêu chíp chíp liên hồi.

 

"Ngao ngao..." Bạn nhỏ của mình đã về, Tráng Tráng và Cuồn Cuộn cũng nhanh chân chạy lon ton tới. Tiểu Thổ cũng thôi ăn nho, bất quá lúc đi còn không quên nhét một nắm vào mồm.

 

"Chíp chíp..."

 

"Ngao ngao..."

 

Ba con gấu và hai con điêu nhìn nhau yên lặng một lát, xác nhận qua ánh mắt rồi lăn vào nhau đùa giỡn như hồi bé, vẻ vui vẻ đó lan tỏa sang cả những người xung quanh.

 

"Oa..." Điêu bố kêu một tiếng, sau đó chậm rãi vỗ cánh hạ xuống. Khi khoảng cách càng gần, người trên mặt đất đều cảm nhận được luồng gió mạnh do nó tạo ra.

 

Tô Ngọc thèm thuồng nhìn Kim Điêu. Con chim to thế này có thể chở người được, cô rất muốn leo lên lưng nó để Kim Điêu chở bay vài vòng, chắc chắn là rất đã.

 

Nhìn ra tâm tư nhỏ của Tô Ngọc, Mục Khải Nguyệt khẽ nhéo tay cô: "Nghĩ gì thế, em nhìn chằm chằm làm Kim Điêu sắp bỏ chạy rồi kìa."

 

Quả thật, Tô Ngọc ngước mắt nhìn sang liền thấy Kim Điêu đang nâng móng vuốt lén lút lùi lại phía sau. Bất quá với cái thân hình đồ sộ thế kia thì có lén lút thế nào cũng dễ bị phát hiện a! Tô Ngọc dở khóc dở cười nhìn bộ dạng buồn cười của nó.

 

"Tiểu Ngọc Ngọc, đây là bố của Kim Vũ Bạch Vũ mà cậu nói sao? Mẹ kiếp, đẹp trai quá đi mất!" Lý Tiểu Huyên kích động kéo tay Tô Ngọc run lên bần bật.

 

"Tô Ngọc cô cũng quá vô nhân tính rồi, tôi nghi ngờ cô có phải Thần Thú trong truyền thuyết không đấy, sao con to xác nào không giống bình thường cũng đều dựa vào cô hết vậy!" Trần Trường Ca trong lòng hâm mộ ghen tị, nhưng không có hận. Hắn tuy thèm muốn, nhưng cũng tự biết lượng sức mình, cho nên hắn đưa ra một lựa chọn sáng suốt: nhất định phải ôm c.h.ặ.t đùi Tô Ngọc, từ đó tạo mối quan hệ tốt với những con vật này.

 

Nghĩ đến đây hắn đặc biệt nịnh nọt đi tới: "Tiểu Ngọc Ngọc, cô thương lượng với đại gia hỏa này chút đi, xem có thể đưa tôi bay lên trời một chuyến không, ngắm nhìn thôn Linh Khê từ một góc độ khác."

 

Tô Ngọc cười với vẻ mặt vô cùng thuần lương: "Muốn lên trời à? Dễ thôi, tôi có thể bảo Hắc Lân hất anh lên đấy, tin không?" Cô còn chưa được ngồi mà tên nhóc này đã dám mơ tưởng, hừ.

 

"Thế thì thôi vậy." Ăn quả bơ, Trần Trường Ca xụ mặt đi đến bên cạnh Cô Tô Dực.

 

Cô Tô Dực chớp chớp đôi mắt tròn xoe đáng yêu, đưa tay chọc chọc hắn: "Anh giận à?"

 

"Sao hả, tôi biểu hiện không rõ ràng à?" Trần Trường Ca khó chịu nói.

 

"À ~ thế thì tôi vui rồi." Cô Tô Dực cười hở cả hàm răng trắng.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Cậu..." Trần Trường Ca tức giận đ.ấ.m cho cậu ta một cái.

 

"Tê tê..." Hắc Lân duỗi thẳng người nằm dưới đáy sông hóng mát, cái mũi thính nhạy ngửi thấy mùi nó ghét, khẽ uốn éo thân rắn, cá trên mặt nước tán loạn bỏ chạy, nó từ mặt nước ngẩng đầu lên nhìn.

 

"Oa..." Cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm, Kim Điêu giật mình lập tức bay lên không trung lượn vòng, đôi mắt sắc bén bắt đầu quan sát tứ phía.