Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 306: Đại chiến điêu xà



Nhìn thấy d.a.o động bất thường dưới nước, nó cảm giác luồng khí tức kia phát ra từ đó. Ánh mắt nó trở nên sắc lạnh, thu cánh lại, mở cái mỏ nhọn hoắt lao v.út xuống vị trí của Hắc Lân như một mũi tên.

 

"A!" Đám đông ồ lên kinh ngạc, bọn họ đều hưng phấn giơ điện thoại lên hướng về phía nó.

 

Tô Ngọc cạn lời với hành động này của họ, đây đúng là dùng tính mạng để quay phim chụp ảnh a.

 

"Mọi người tránh ra một chút!" Tô Ngọc vừa dứt lời, Kim Điêu đã lao xuống. Hắc Lân cũng không yếu thế, thân hình khổng lồ trồi lên khỏi mặt nước, cái đuôi mang theo nước quất mạnh về phía Kim Điêu.

 

Móng vuốt của Kim Điêu vô cùng sắc bén, móng câu dài ngoằng va chạm với lớp vảy đen cứng rắn, Tô Ngọc dám chắc cô nhìn thấy tia lửa tóe ra khi hai bên va chạm.

 

"Mẹ ơi, đại chiến ưng xà này, quả thực xuất sắc a!" Lý Tiểu Huyên mặt đỏ bừng vì kích động. Trần Trường Ca và Cô Tô Dực cũng chẳng khá hơn là bao, nếu không phải Tô Ngọc ngăn cản thì họ đã chạy lại gần xem cho rõ rồi.

 

Hắc Lân và Kim Điêu đ.á.n.h nhau hoàn toàn là thật, không hề nương tay. Nước sông b.ắ.n lên cao mấy trượng, chỉ nghe tiếng binh binh bang bang thôi Tô Ngọc cũng thấy đau thay.

 

Bất quá cô rất tò mò, sao con Kim Điêu này nhìn thấy nhóm Báo Ca hoàn toàn không có phản ứng gì, hiện tại Tướng Quân mới chỉ thò đầu ra thôi, nó đã đỏ mắt xông lên như vậy, đây là có thù oán a! Nhưng mà không đúng, Hắc Lân trước kia chắc chưa từng sống ở đây chứ?

 

"Nguyệt, em sao thấy hai tên này như có thù oán với nhau ấy nhỉ?" Tô Ngọc ôm cánh tay Mục Khải Nguyệt kéo kéo.

 

Mục Khải Nguyệt chống cằm nhìn chúng đ.á.n.h nhau, bình tĩnh phân tích: "Hoặc là thiên địch gặp nhau đỏ mắt, hoặc là... hoặc là kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t vợ nó lúc trước chính là rắn, cho nên nó ghét nhìn thấy rắn. Rốt cuộc nơi chúng sống là trên vách núi, có thể lên đó ngoài loài có cánh ra, còn có loài bò sát như Hắc Lân. Hiện tại nhớ lại cảnh tượng lúc chúng ta vào hang động, nơi đó hình như có dấu vết đ.á.n.h nhau."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Đúng rồi ha!" Tô Ngọc vỗ tay cái bốp. "Lúc đó em thấy trứng vẫn còn nguyên trong tổ, còn tưởng con tuyết điêu kia bị thương khi ra ngoài kiếm ăn chứ. Giờ nghĩ lại có lẽ trận chiến đã xảy ra ngay trong hang động, chỉ là sau đó kẻ thù bị Kim Điêu dụ đi nên lúc chúng ta đến mới không thấy Kim Điêu." Giải thích như vậy thì mọi chuyện đều thông suốt. Chiếu theo tư thế hung ác của Kim Điêu khi nhìn thấy Hắc Lân, không chừng kẻ hại c.h.ế.t vợ nó đúng là rắn thật.

 

Mặc dù hình thể của Kim Điêu đã có thể nói là vô cùng to lớn, nhưng trước mặt Hắc Lân vẫn có chút không đủ nhìn. Trận chiến của hai con vật này cũng thu hút các động vật khác đến xem. Chúng vây quanh địa điểm đ.á.n.h nhau cách vài trăm mét tạo thành một vòng tròn, ngồi xem náo nhiệt, một chút sợ hãi cũng không có, thậm chí đến đoạn gay cấn còn tru lên ngao ngao như đang cổ vũ cho ai đó.

 

Hiện tượng như vậy đương nhiên cũng dẫn đến càng nhiều người điên cuồng chụp ảnh quay phim livestream. Rất nhiều cư dân mạng không đến được thôn Linh Khê cũng đang xem livestream, bình luận và tiền thưởng cứ như nước chảy ào ạt vào túi những người livestream, khiến họ cười không khép được miệng.

 

Trận chiến vẫn tiếp tục. Kim Điêu dần rơi vào thế hạ phong, mắt thấy sắp bị Hắc Lân kéo xuống nước, nó ra sức thoát khỏi sự kìm kẹp của Hắc Lân rồi bay v.út lên trời. Trên người cả hai đều có những vết thương mức độ khác nhau.

 

Tô Ngọc thấy chúng tách ra vội vàng tiến lên can ngăn. Nếu một trong hai bên không nương tay đ.á.n.h c.h.ế.t đối phương thì không hay chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Dừng lại hết cho tôi! Kim Vũ Bạch Vũ, hai đứa mau ngăn bố lại, bảo ông ấy đừng đ.á.n.h nữa. Có thù oán gì thì ngồi xuống từ từ thương lượng, vừa gặp đã đ.á.n.h nhau sứt đầu mẻ trán thế này thì còn gì là tình cảm nữa." Tô Ngọc vừa nói vừa chạy ra bờ sông trấn an Hắc Lân.

 

Kim Điêu không phục nhìn Hắc Lân, rít lên một tiếng còn muốn tiếp tục. Lúc này Tướng Quân cũng bị tiếng động bên này làm kinh động chạy tới. Được rồi, Kim Điêu nhìn thấy lại thêm một con nữa, suýt chút nữa tức giận rơi từ trên không trung xuống. Nó ỉu xìu đáp xuống đất nằm bò ra, dang cánh ôm hai đứa con vào lòng, bộ dạng run rẩy kia khiến khóe miệng Tô Ngọc giật giật không thôi.

 

"Tôi bảo này người anh em." Tô Ngọc đi tới vỗ vỗ cánh nó. Kim Điêu chỉ liếc cô một cái, sau đó quay người chổng m.ô.n.g về phía cô.

 

Tô Ngọc: "......" Còn làm kiêu nữa chứ.

 

"Chíp chíp..." Hắc Vũ Bạch Vũ chật vật muốn chui ra từ dưới cánh bố, đáng tiếc vừa thò đầu ra đã bị ấn xuống.

 

Thỏ Ông Già nhân lúc không ai chú ý lén lút chui vào dưới cánh từ phía sau nó, ngó nghiêng không gian tối om được bao bọc bởi cánh chim, rồi tìm một chỗ thoải mái trên người Kim Điêu nằm ngủ.

 

Tô Ngọc nhảy nhót chạy ra trước mặt nó: "Anh đừng giận mà, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng đi. Sau này muốn sống ở đây thì không được đ.á.n.h nhau loạn xạ như thế. Ở đây còn có nhiều người như vậy, lỡ không cẩn thận làm người ta bị thương thì sao? Đến lúc đó nơi này e là không chứa chấp anh được nữa đâu. Anh nghĩ xem, hai đứa con của anh chắc chắn muốn ở cùng tôi, nếu anh không thể ở lại đây thì chẳng phải không gặp được con mình sao? Hơn nữa, Hắc Lân nó có làm gì anh đâu. Cho dù có thù với rắn thì cũng không thể vơ đũa cả nắm đ.á.n.h c.h.ế.t tất cả loài rắn được chứ." Tô Ngọc tận tình khuyên bảo.

 

"Tóm lại muốn ở đây thì không được tùy tiện đ.á.n.h nhau, hoặc là anh về hang động của anh mà ở. Bất quá ấy mà, anh có thể thách đấu với Hắc Lân và Tướng Quân bọn nó, nhưng phải đ.á.n.h ở nơi quy định." Tô Ngọc cảm thấy cần xây dựng một đấu trường chuyên dụng cho chúng nó, vừa để chúng tiêu hao bớt năng lượng dư thừa nâng cao sức chiến đấu, vừa để du khách đến chơi được xem cho đã mắt mà vẫn đảm bảo an toàn. Càng nghĩ càng thấy biện pháp này quá tuyệt, cô quyết định về bàn bạc kỹ lưỡng với Mục Khải Nguyệt.

 

Kim Điêu nghe Tô Ngọc nói xong, đầu ủ rũ nằm rạp xuống đất. Kim Vũ và Bạch Vũ cuối cùng cũng chui ra được, không bị ấn trở lại nữa.

 

Nó nhìn hai con rắn khổng lồ bên kia, một con nó đ.á.n.h còn không lại huống chi là hai con. Vốn tưởng thực lực của mình trong rừng rậm đã có thể xưng bá, không ngờ bên ngoài này lại ẩn giấu nhiều đối thủ ngang sức ngang tài như vậy, tức khắc có chút bị đả kích lớn.

 

Bất quá lời Tô Ngọc nói nó vẫn nghe lọt tai. Nghĩ đến việc vất vả lắm mới tìm được hai đứa con, nó mới không muốn xa chúng nó đâu. Nhưng mà cái vụ thách đấu kia là sao nhỉ? Nó hỏi thử con trai mình.

 

Thế là Tô Ngọc nghe thấy một tràng tiếng chíp chíp suốt buổi, cũng không biết chúng đang nói gì. Chờ nghe con trai giải thích xong, Kim Điêu kích động. Một chọi một, solo a! Thế thì nó chẳng cần sợ hai con rắn cùng xông lên đ.á.n.h mình rồi, cái này được đấy.

 

Kim Điêu rốt cuộc cũng gật gật cái đầu cao quý. Tô Ngọc thở phào nhẹ nhõm. Thật ra cô cũng không nỡ để Kim Điêu về, nhìn nó vừa uy phong vừa đẹp mắt, thú cưng của cô chưa có loài chim bay nào to lớn như vậy đâu. Tuy Kim Vũ và Bạch Vũ cũng là giống đó nhưng hai tên nhóc này vẫn là con nít, không tính.

 

Sự việc cứ thế được giải quyết. Tuy Hắc Lân và Kim Điêu vẫn ghét nhau như ch.ó với mèo, nhưng tốt xấu gì cũng nhịn được không động thủ. Ngược lại những người xem livestream và vây xem lại rất thất vọng. Trận chiến vừa rồi nhìn quả thực còn kích động và hoành tráng hơn cả kỹ xảo trên tivi. Có người cắt video đăng lên vòng bạn bè, chuyện nhà Tô Ngọc lại có thêm thành viên mới lan truyền với tốc độ ch.óng mặt.