Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 307: Chồn tía



Kim Điêu nghỉ ngơi một lát, nhìn con trai mình chơi đùa cùng các con vật khác, có khi còn bị đè ra vần vò, trong lòng nó vô cùng khó chịu. Nó quyết định sau này phải dạy chúng cách săn mồi để trở nên mạnh mẽ hơn. Tuy còn nhỏ nhưng bị đè ra như thế thật sự quá ngu ngốc, quá làm mất mặt gia tộc Kim Điêu chúng nó.

 

Kim Điêu đã nghỉ ngơi đủ, tuy vết thương trên người vẫn còn hơi đau nhưng chẳng nhằm nhò gì. Nhớ hồi nó mới ra ràng, sống khổ sở biết bao, hầu như ngày nào cũng bị thương, ngày nào cũng phải trốn chui trốn lủi để tránh thiên địch. Từ sau lần một chọi ba bị thương nặng đó, nó chưa từng bị thương nặng như vậy nữa. Không thể không nói con hắc xà kia quả thực khiến nó kiêng dè.

 

Đứng dậy rũ bộ lông vũ, ừm, nó muốn đi tắm một cái. Nhìn chằm chằm vào sân sau nhà Tô Ngọc, nơi đó có hơi thở sinh mệnh nồng đậm, nó không chờ được muốn bay qua đó ngay.

 

"Bẹp..." Một vật gì đó rơi từ trên người nó xuống. Kim Điêu nghi hoặc cúi đầu, liền thấy một con thỏ loạng choạng đứng dậy, nhìn nó với ánh mắt đầy phẫn nộ.

 

Con thỏ nào đó đang ngái ngủ không vui vẻ gì, nó đang ngủ ngon giấc lại bị đ.á.n.h thức. Nó nhảy phắt đến dưới chân Kim Điêu, giơ hai cái răng cửa lên c.ắ.n một phát.

 

"Phì phì..." Mẹ kiếp, da dày quá c.ắ.n không thủng. Thỏ Ông Già ghét bỏ nhổ ra, sau đó xoay người, nhấc một chân sau lên, dòng chất lỏng ấm nóng tưới thẳng lên móng vuốt Kim Điêu. Làm xong chuyện xấu, Thỏ Ông Già đạp chân sau một cái, nhanh ch.óng bỏ chạy thục mạng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Kim Điêu: "......"

 

Nó quả thực không thể tin nổi một con thỏ lại có gan to như vậy, tức đến mức lông lá toàn thân dựng ngược cả lên. Rít lên một tiếng, nó vỗ cánh đuổi theo Thỏ Ông Già.

 

Thỏ Ông Già cũng ranh mãnh, nó chuyên chạy vào chỗ đông người, cuối cùng chạy trốn vào rừng đào. Rừng đào nhiều cây, cánh Kim Điêu bị hạn chế nên căn bản không thể sà xuống được.

 

"Oa..." Con thỏ c.h.ế.t tiệt, mày đừng hòng thoát khỏi tay tao!

 

Kim Điêu tức tối bay đi, nó muốn xuống sông tắm rửa thật kỹ, thật sự quá đáng ghét.

 

Tô Ngọc may mắn chứng kiến toàn bộ quá trình, cũng cạn lời với loạt hành động của Thỏ Ông Già. Cô chưa từng gặp con thỏ nào "bựa" như vậy, thật là thiếu đ.á.n.h.

 

Sau khi về nhà, Tô Ngọc bàn với Mục Khải Nguyệt chuyện xây đấu trường. Trải qua nhiều lần đ.á.n.h nhau, t.h.ả.m cỏ ở bãi cỏ kia đã bị cày nát bươm. Tiểu Nguyệt Nha và Tiểu Tinh Nhi lông trắng, giẫm lên đó một lúc là dính đầy bùn đất. Đặc biệt là Tiểu Nguyệt Nha cái đồ ngốc nghếch kia, cả ngày lăn lộn trong bùn, bị Tô Ngọc mắng bao nhiêu lần vẫn chứng nào tật nấy, cũng may nó còn biết tự nhảy xuống sông tắm rửa sạch sẽ.

 

"Ngọc Ngọc nhà anh đúng là thông minh." Mục Khải Nguyệt nghe xong ôm đầu Tô Ngọc hôn một cái, đây quả là ý kiến hay.

 

Tô Ngọc bị anh khen như vậy cũng hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn rất tự luyến nói: "Đương nhiên rồi, cũng không xem em là ai chứ."

 

"Đúng rồi, Nguyệt, mấy hôm nay sao anh cứ chạy sang chỗ ông cả thế, lại còn dậy sớm hơn bình thường bao nhiêu nữa." Tô Ngọc ngồi trên giường chán nản nghịch ngón tay anh.

 

"Bác Tiêu chẳng phải bảo chúng ta học cơ quan thuật sao? Anh nghĩ mấy con chim cơ quan và động vật khác đa số đều làm bằng gỗ, dùng gỗ thì chắc chắn phải điêu khắc rồi. Anh sang học kỹ thuật điêu khắc gỗ với ông cả." Mục Khải Nguyệt nhìn đỉnh đầu đen nhánh của Tô Ngọc đang cúi xuống, mặt không đổi sắc nói dối.

 

"Đúng ha, bác Tiêu nói mấy hôm nữa sẽ cho chúng ta vào mật thất lấy thẻ tre cơ quan thuật về học." Tô Ngọc vỗ trán. Cô quyết định chờ cầu hôn xong rồi hãy đi học, cô vẫn rất hứng thú với cơ quan thuật.

 

Mục Khải Nguyệt cười cười, ôm cô chui vào chăn: "Ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm đấy."

 

Tô Ngọc đảo mắt. Hì hì, ngày mai cô không đi tập đâu. Đôi mắt đen láy tinh quái nhìn Mục Khải Nguyệt, cũng không biết ngày mai anh sẽ bất ngờ hay là hoảng sợ đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nghĩ nghĩ, tuy rằng có chút kích động, nhưng Tô Ngọc vẫn rất nhanh chìm vào giấc ngủ trong vòng tay Mục Khải Nguyệt.

 

Sáng sớm hôm sau, Tô Ngọc dậy thì người bên cạnh đã không thấy đâu. Bĩu môi, Tô Ngọc dụi mắt đi rửa mặt đ.á.n.h răng.

 

Nhìn khuôn mặt mình trong gương, Tô Ngọc có chút hồi hộp: "Cố lên!"

 

Cưỡi trên lưng Tiểu Tinh Nhi, trong rừng vẫn còn sương mù dày đặc, sương sớm cũng rất nhiều, đi qua rừng cây đến nơi đó thì người đã ướt đẫm.

 

Đây là một thung lũng hoa nằm sâu trong rừng, đường đi rất hẻo lánh. Nếu không phải đám Tiểu Bạch mải đuổi theo nhau vô tình lạc vào thì có lẽ cũng không phát hiện ra.

 

Tô Ngọc đến nơi thì có chút hối hận, sương mù ở đây dày quá căn bản không nhìn rõ cảnh tượng bên trong. Haizz, đều tại mình kích động quá, không kìm được liền kéo Tiểu Tinh Nhi bọn nó đến sớm thế này.

 

"Chi chi..." Tiểu Bạch Tiểu Hồng nhảy lên một cái cây lớn rậm rạp, kêu to vài tiếng về phía trong thung lũng.

 

"Làm gì thế?" Tô Ngọc nói nhỏ. Trong thung lũng rất yên tĩnh, tiếng kêu của Tiểu Bạch bọn nó vọng lại nghe khá rợn người.

 

"Tỷ tỷ, chim chẳng phải đã nói chúng ta tìm được nơi này là do đi theo chồn tía sao? Tiểu Bạch và Tiểu Hồng tán tỉnh được người ta rồi, mấy ngày nay đều đến đây hẹn hò, cái vẻ dính lấy nhau đó chim nhìn mà ghê cả răng. Bất quá hai con chồn tía kia trông cũng xinh phết đấy, chắc là bọn nó không tìm được đồng loại hồ ly làm bạn đời nên tìm chồn tía nhỏ nhắn xinh xắn thay thế." Tiểu Thải lập tức mở miệng giải đáp thắc mắc cho Tô Ngọc.

 

Tô Ngọc hiểu ra gật đầu, ngay sau đó lại có chút lo lắng. Nói chứ, khác loài thế này liệu có sinh được con không nhỉ?

 

"Chít chít..." Lúc Tô Ngọc đang rối rắm thì trong thung lũng truyền đến vài tiếng đáp lại. Tiểu Hồng Tiểu Bạch lập tức vui vẻ vẫy đuôi chạy vào trong làn sương mù.

 

Chỉ chốc lát sau, hai đứa nó dẫn theo hai con chồn tía có bộ lông màu tím sẫm đi ra. Mắt Tô Ngọc sáng lên, hai vật nhỏ này trông đẹp thật đấy.

 

Một con toàn thân màu tím đi bên cạnh Tiểu Hồng, còn một con trên trán có chỏm lông trắng đi bên cạnh Tiểu Bạch. Nhìn thấy quái vật khổng lồ như Tiểu Tinh Nhi, chúng nó đều có chút sợ hãi.

 

Tô Ngọc nhảy xuống khỏi lưng Tiểu Tinh Nhi, cẩn thận bước tới. Hai con chồn tía kia cũng dưới sự thúc giục cổ vũ của Tiểu Hồng và Tiểu Bạch chậm rãi đi tới.

 

Tô Ngọc ngồi xổm xuống đưa tay ra trước mặt chúng. Cô nhận ra hai tiểu gia hỏa này rất sợ người lạ nên cũng không tùy tiện chạm vào chúng.

 

Hai con chồn tía thử ngửi ngửi tay Tô Ngọc, sau đó đ.á.n.h bạo lại gần cô hơn. Càng đến gần chúng càng thích mùi hương trên người Tô Ngọc, cuối cùng dứt khoát dụi đầu vào tay cô híp mắt cọ cọ thoải mái. Tiểu Hồng Tiểu Bạch ngồi cách đó không xa, vẫy đuôi nhìn hai con chồn tía với ánh mắt vui mừng.

 

"Nào, để chị xem hai tiểu gia hỏa các em chút nhé." Thấy chúng không còn cảnh giác với mình như vậy nữa, Tô Ngọc bế con toàn thân màu tím lên đặt lên đùi, sau đó lại bế nốt con có chỏm lông trắng trên trán lên.

 

Lông của chúng sờ vào mềm mượt, rất thoải mái. Thảo nào người ta thích dùng lông của những động vật nhỏ này làm áo, Tô Ngọc vuốt ve lông chúng cảm thán.

 

Hai tiểu gia hỏa mở to đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm Tô Ngọc, thân hình nhỏ bé nép sát vào cô để bày tỏ sự yêu thích.