"Nói." Cố Nguyên trầm giọng, lạnh lùng ra lệnh.
Thư ký c.ắ.n răng: "Cô ta còn mắng đuổi một số cô gái trẻ tuổi, cứ hễ thấy ai có chút nhan sắc mà không có thế lực gia đình là cô ta liền... liền nói người ta đến để câu... câu dẫn ngài." Câu cuối cùng anh ta nói lí nhí.
Cố Nguyên nghe xong, khí lạnh tỏa ra quanh người càng thêm rét buốt: "Hừ, ai cho cô ta cái gan đó? Dương Văn đúng không, đuổi việc cả cô ta nữa, lui xuống đi."
"Vâng." Thư ký vội vàng vâng dạ, lén lau mồ hôi. Trời ơi, Giám đốc Cố tuy còn trẻ nhưng khi nổi giận thật đáng sợ.
Khi đến chợ hoa chim cá cảnh, Tô Ngọc lấy từ không gian ra một vò rượu khỉ. Vò rượu này được làm bằng ống trúc, Tô Ngọc đã cất công vào rừng c.h.ặ.t một cây trúc to, thẳng tắp, sau đó nhờ một cụ ông trong làng có nghề mộc chạm khắc lên đó hình một cây hoa lan thanh tao, xinh đẹp. Nhờ vậy mà cái bình trông sang trọng hơn hẳn.
"Ông Mạc, hôm nay không đ.á.n.h cờ ạ?" Tô Ngọc bước vào tiệm, chỉ thấy ông Mạc đang nằm trên ghế bập bênh uống trà, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã.
"Ái chà, cô bé Ngọc đến rồi à, ta còn tưởng cháu đã quên ông già này rồi chứ." Ông Mạc nhắm mắt, chẳng thèm nhìn Tô Ngọc lấy một cái, tiếp tục thưởng trà.
"Sao lại thế được ạ, chẳng là nhà cháu có chút việc thôi. Hôm nay cháu mang đồ tốt đến cảm ơn ông đây, tiếc là hình như cháu không được chào đón cho lắm." Tô Ngọc lắc đầu tỏ vẻ tiếc nuối, rồi tự nhiên tìm ghế ngồi xuống.
"Ồ? Đồ gì thế?" Nghe Tô Ngọc nói có đồ tốt, ông Mạc lập tức tỉnh cả người. Vì chuyện lần trước, ông Mạc theo bản năng cảm thấy đồ Tô Ngọc mang đến chắc chắn không đơn giản.
Lúc này ông mới nhìn thấy Tô Ngọc đang ôm một con khỉ và một con vẹt, ông tiến lại gần ngó nghiêng: "Không phải cháu định tặng con khỉ và con chim này cho ta đấy chứ?"
"Chí chí!" Tiểu Kim nổi giận, dám có ý đồ với nó à. Một tay nó ôm c.h.ặ.t vò rượu, tay kia vươn ra định giật râu ông Mạc.
"Điểu không thèm cho ông, Điểu là của chị đẹp. Cái đồ người xấu, dám có ý đồ với Tiểu Thải xinh đẹp hào phóng, anh tuấn tiêu sái này." Tiểu Thải vừa nghe thấy, chẳng còn nhớ gì đến giao ước với Tô Ngọc, bay từ vai cô lên bắt đầu la lối om sòm. Tô Ngọc sợ nó bay sang chỗ ông Mạc quậy phá nên vội vàng tóm lấy nó.
Ông Mạc vội vàng né sang một bên: "Mẹ ơi, con vật nhỏ này hung dữ quá, ta không dám nhận đâu." Ngay sau đó ông có chút ngạc nhiên nhìn Tiểu Thải: "Chà, con chim này được đấy, nói năng rõ ràng, nhìn cũng không ngốc, có thể để giải buồn."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Ngọc đen mặt, trợn mắt: "Ông nghĩ nhiều rồi."
"Tiểu Kim, đưa cho chị."
"Chí chí!" Nó miễn cưỡng đưa vò rượu cho cô, nó chẳng muốn cho người này uống chút nào.
"Ông đoán xem đây là cái gì?" Tô Ngọc lắc lắc vò trúc trong tay.
Ông Mạc trừng mắt: "Cháu cứ đưa thẳng cho ta là được, còn đoán với chả mò."
Tô Ngọc lè lưỡi: "Nè, biếu ông."
Ông Mạc nhận lấy vò trúc, không kìm được tò mò mở ra ngay. Mùi thơm nồng nàn đặc trưng của rượu khỉ lập tức tràn ngập khắp căn phòng.
Mắt ông Mạc sáng lên, rượu này... hương rượu thật thuần hậu. "Cô bé, đây... đây là rượu gì thế? Ông già này uống không ít loại rượu rồi mà chưa từng thấy loại nào như thế này."
"Thơm đúng không ạ? Đây là đồ lấy từ rừng sâu núi thẳm đấy, có tiền cũng không mua được đâu." Tô Ngọc nhìn ông đầy tinh quái.
"Ý cháu là... đây là... rượu khỉ?" Ông Mạc nhìn Tiểu Kim. Không thể nào, khỉ cũng biết ủ rượu thật sao?
"Lão Mạc, ông già này đến thăm ông đây, ha ha ha..." Đúng lúc này, từ bên ngoài truyền vào một giọng nói hào sảng.
"Thôi xong!" Trong lòng ông Mạc thót một cái, vội vàng đậy nắp vò rượu lại, luống cuống tay chân ôm vò rượu định chạy vào trong nhà trốn. Lão già kia mà đến thấy vò rượu này chắc chắn sẽ mặt dày đòi cho bằng được, rượu quý hiếm thế này ông chẳng muốn chia sẻ đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đáng tiếc, ông vừa định chạy thì đã bị chủ nhân giọng nói kia lao đến tóm lấy: "Thằng cha này, lại giấu đồ tốt gì đấy? Mùi rượu thơm nức cả phòng thế này, sao mà keo kiệt thế hả?"
Ông Mạc trợn mắt giận dữ: "Phì, tôi mà keo kiệt á? Cái lão già không biết xấu hổ này, ông cướp của tôi bao nhiêu thứ rồi mà còn bảo tôi keo kiệt..."
Tô Ngọc quan sát ông lão mới đến, trạc tuổi ông Mạc nhưng trông rất khỏe mạnh, rắn rỏi. Tuy nhiên, Tô Ngọc cứ cảm thấy người này trông quen quen, nhưng lại không nhớ ra đã gặp ở đâu. Tô Ngọc lắc đầu, thôi kệ, không nhớ ra thì thôi vậy.
Mục Tri Lăng chẳng thèm để ý đến ông Mạc, trừng mắt nói: "Nhìn cái điệu bộ keo kiệt của ông kìa, chẳng qua tôi ăn chực của ông mấy bữa thôi mà, hai chúng ta quan hệ thế nào chứ, cần gì phải tính toán chi li thế?"
"Phì, chả có quan hệ gì sất!" Lão này còn biết xấu hổ không vậy, lúc muốn ăn chực thì lôi quan hệ ra, bình thường thì cứ lườm nguýt, hắt hủi người ta.
"Được, ông không đưa đúng không, tôi tự lấy." Nói rồi ông lao vào định cướp thứ trong lòng ông Mạc.
Ông Mạc giật mình, vội vàng ôm c.h.ặ.t bảo vệ: "Cái đồ vũ phu này! Được rồi, đừng cướp nữa, tôi đưa, tôi đưa là được chứ gì?" Để không bị lão già này cướp sạch, ông đành phải c.ắ.n răng chia cho lão một ít vậy.
Tô Ngọc ôm Tiểu Kim đứng bên cạnh nhìn mà cạn lời, sao hai ông lão này càng nhìn càng giống hai đứa trẻ con to xác vậy nhỉ. Tiểu Kim và Tiểu Thải trong lòng Tô Ngọc thì xem kịch vui vẻ vô cùng.
Lúc này Mục Tri Lăng mới để ý thấy trong phòng còn có người khác. Ông ho khan vài tiếng, sắc mặt nghiêm lại, cứ như thể người vừa nãy không phải là ông vậy. Khi nhìn thấy trong phòng lại là một cô bé, còn ôm theo khỉ và chim, ông hơi ngạc nhiên. Lão già này chẳng phải ghét nhất là giao tiếp với mấy đứa con gái sao?
Thấy Mục Tri Lăng nhìn sang, Tô Ngọc mỉm cười chào: "Cháu chào ông ạ, cháu là Tô Ngọc."
"Ừ." Mục Tri Lăng nghiêm mặt gật đầu.
Ông Mạc nhìn không nổi nữa: "Tôi bảo này lão già kia, vừa nãy cái bộ dạng đó của ông bị con bé nhìn thấy hết rồi, giờ còn ra vẻ đạo mạo cái nỗi gì? Cô bé, lão già này họ Mục, cháu cứ gọi là ông già Mục là được."
Mặt Mục Tri Lăng cứng đờ, quay sang quát: "Lão già thối, ông không bóc mẽ tôi thì c.h.ế.t à?"
Ông Mạc đắc ý, cho chừa cái thói làm màu.
"Phụt!" Tô Ngọc thực sự không nhịn được cười, hai ông lão này cũng hài hước quá đi.
Mục Tri Lăng quay đầu lại thấy Tô Ngọc đang nín cười, con khỉ và con vẹt trong lòng cô thì tròn mắt nhìn ông, khiến mặt già ông đỏ bừng, hừ hừ ngồi xuống một mình hờn dỗi.
"Chậc chậc, còn giận dỗi nữa cơ đấy. Ông cũng đừng bảo tôi keo kiệt, thứ này quý lắm đấy, tôi chẳng nỡ cho ông nhiều đâu." Ông Mạc chậm rãi đứng dậy, lấy hai cái chén rượu ra bày biện.
Đột nhiên ông nhìn sang Tô Ngọc: "Cô bé à, nếu rượu này là của cháu lấy thì thôi không rót cho cháu nữa nhé." Chỉ có chút xíu thế này, thiếu một giọt là đau lòng một giọt đấy.
Tô Ngọc cạn lời nhìn hành động của ông, đúng là keo kiệt thật: "Không cần đâu ạ, ông cứ uống đi."
Nhận được câu trả lời vừa ý, ông Mạc mới hí hửng mở nắp bình rót rượu.
Mục Tri Lăng hau háu nhìn động tác của ông Mạc: "Ái chà ông nhanh cái tay lên, bảo ông keo kiệt ông còn cãi, lấy cái chén bé tí tẹo này rót rượu mà còn tiếc rẻ thế kia." Ông chỉ ngửi thấy mùi thơm này thôi đã chịu không nổi rồi, thế mà lão già này còn làm bộ đau lòng, mãi không chịu rót.
"Ông giục cái gì, có phải không cho ông uống đâu." Ông Mạc lườm ông bạn già một cái, uống rượu của tôi mà còn giục tôi, cái loại người gì không biết.
Đợi ông Mạc rót xong, Mục Tri Lăng liền vội vàng bưng lên nhấp một ngụm: "A... Rượu ngon! Tôi bảo này ông bạn già, ông kiếm đâu ra loại rượu cực phẩm này thế?"
"Đây là nhờ phúc của con bé Ngọc đấy."
"Ồ?" Lúc này Mục Tri Lăng mới quan sát kỹ Tô Ngọc. Ừm, khí chất cô bé này không tầm thường đâu.