"Cô Tô trông còn rất trẻ, thường tầm tuổi cô sẽ muốn vào các doanh nghiệp tìm việc, sao cô lại nghĩ đến chuyện đi chào hàng rau dưa thế này?"
"Vâng, vừa tốt nghiệp đại học xong, tôi về quê, hơn nữa rau ở chỗ chúng tôi mà không mang ra tiêu thụ thì tiếc lắm."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ợ, no quá, chị ơi em nằm tí nhé." Nói rồi Tiểu Thải nằm chỏng gọng hình chữ X trên đùi Tô Ngọc. Tô Ngọc giật giật khóe miệng mặc kệ nó.
Từ Nguyên Lương kín đáo quan sát Tiểu Thải: "Cô Tô có vẻ rất tự tin vào rau dưa của mình nhỉ."
"Ừ hừ, tôi nói nhiều cũng không bằng lát nữa đồ ăn làm xong ông tự nếm thử."
"Vậy tôi cũng muốn xem là loại rau gì mà khiến cô Tô tự tin đến thế, hy vọng đừng làm tôi thất vọng." Từ Nguyên Lương lúc này hoàn toàn bị cô khơi dậy hứng thú.
Tô Ngọc chỉ cười không nói. Nhận thấy Tiểu Kim trong ba lô không yên, cô kéo ba lô lại mở ra, Tiểu Kim vù một cái nhảy tót ra ngoài.
"Chí chí..." [Em không muốn ở trong túi đâu, khó chịu lắm.] Tiểu Kim ôm cổ Tô Ngọc, tủi thân vô cùng.
"Được rồi, không bắt em vào đó nữa." Tô Ngọc vỗ lưng nó, nhóc con này bị nhốt suốt cả chặng đường, đúng là tội nghiệp.
Từ Nguyên Lương ngạc nhiên: "Đây... là thú cưng của cô Tô à?"
Tô Ngọc cười cười: "Vâng, nó tên là Tiểu Kim. Xin lỗi đã làm ông giật mình, nó bị nhốt trong ba lô suốt nên cuống lên ấy mà."
"Không sao, thú cưng của cô Tô thông minh thật." Con vẹt ngũ sắc nói năng lưu loát, còn cả con khỉ kia nữa, biểu cảm phong phú quá.
"Vâng, thông minh lắm, nhưng mà nghịch như quỷ ấy." Tô Ngọc cười tiếp tục vuốt lông cho Tiểu Kim.
Đang nói chuyện, đột nhiên một mùi thơm bay tới. Từ Nguyên Lương hít hà, trong lòng kinh ngạc. Đây là mùi thức ăn, nhưng quán của ông trước giờ đâu có mùi thơm như thế này. Vậy thì chính là do rau cô gái này mang đến xào lên rồi. Xem ra cô ấy tự tin cũng không phải không có cơ sở.
Trong khi Từ Nguyên Lương còn đang suy đoán thì bên ngoài đã ồn ào cả lên.
"Cái gì thế này? Thơm quá!"
"Ừ, sao tôi ngửi thấy giống mùi cà chua thế nhỉ?"
"Vớ vẩn, cà chua làm sao thơm thế được, chắc là món mới gì đó."
"Chắc thế, không biết là món gì, muốn ăn quá."
"Này, phục vụ, đang xào cái gì đấy, cho tôi một phần."
"Bên này cũng một phần."
"..."
"Ông chủ, không... không ổn rồi, khách bên ngoài đang đòi lên món đó." Nhân viên phục vụ thở hồng hộc đẩy cửa phòng.
Từ Nguyên Lương nhíu mày, nói với Tô Ngọc: "Cô Tô vui lòng đợi một chút, tôi ra ngoài một lát rồi quay lại ngay."
"Được, ông cứ tự nhiên." Ừm, cô có thể từ từ đợi.
Từ Nguyên Lương vội vàng đi ra, đại sảnh đã nháo nhác cả lên, ai cũng đòi món ăn vừa tỏa ra mùi thơm kia.
"Mọi người trật tự một chút, tôi là chủ quán ở đây, có chuyện gì cứ từ từ nói."
"Ông chủ Từ à, tôi là khách quen của quán ông đây, ông nấu cái món gì thế, bao giờ thì xong?"
"Đúng đấy, thơm quá đi mất, đây là món gì, hay ông mời đầu bếp nào mới về à? Bao giờ thì ăn được?"
"..."
"Mọi người yên lặng một chút, đây là loại rau mới chúng tôi vừa tìm được, nhưng chưa biết mùi vị thế nào nên hiện tại đang nấu thử thôi. Số lượng cũng không nhiều, muốn ăn thì e là phải đợi đợt sau."
"Hả? Chỉ là nấu thử thôi á?"
"Tiếc quá, tôi còn đang muốn ăn đây."
"Vậy giám đốc, bao giờ thì có bán, đến lúc đó tôi nhất định sẽ đến."
"Đúng đấy, bao giờ thì ăn được?"
Từ Nguyên Lương giơ tay ra hiệu mọi người im lặng: "Sẽ sớm thôi, mong mọi người hãy chờ đợi nhé."
Giải quyết xong chuyện bên ngoài, Từ Nguyên Lương vào phòng. Dù trong lòng rất sốt ruột nhưng mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh: "Cô Tô, rau dưa của cô quả thực không đơn giản."
"Đâu có, cũng chỉ là rau bình thường thôi, chỉ là quy trình trồng trọt khác biệt chút. Đương nhiên ông có thể mang đi kiểm tra."
Từ Nguyên Lương suy nghĩ một chút: "Thế này đi cô Tô, đồ thì tôi chắc chắn phải mang đi kiểm tra rồi. Nếu thực sự không có vấn đề gì, tôi sẽ liên hệ lại với cô, được không?"
"Không vấn đề gì, vậy quyết định thế nhé, đến lúc đó liên lạc sau." Đợi ông ta kiểm tra xong thì đường xá chắc cũng sửa hòm hòm rồi.
Ra khỏi quán ăn, Tô Ngọc định ghé qua chỗ Mạc lão một chuyến. Dù sao lúc trước họ cũng giúp cô một việc lớn, thế nào cũng phải đến cảm ơn một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Mẹ ơi, mẹ ơi, nhìn con khỉ kìa!"
"Đâu? Ái chà, thật này."
"Đáng yêu quá, nhìn xem nó đang nhìn chúng ta kìa."
"Ở đâu bán thế nhỉ, tôi cũng muốn mua một con."
"Dáng nó ôm cô gái kia trông yêu quá đi mất."
"..."
Tô Ngọc ôm Tiểu Kim đi đường mà toát mồ hôi hột. Tuy bây giờ người ta nuôi đủ loại thú cưng, nhưng loại động vật quý hiếm thế này vẫn rất ít, nên việc cô ôm con khỉ lông vàng đi nghênh ngang thế này vẫn rất nổi bật.
"Hừ, con khỉ thối này có gì đẹp đâu, có đẹp trai bằng bổn đại gia không? Một lũ không có mắt..." Thấy mọi người đều nhìn Tiểu Kim, Tiểu Thải không chịu nổi. Bổn điểu đẹp trai ngời ngời thế này mà không ai thưởng thức, hừ, thế này sao được.
"Á, con chim kia biết nói kìa!"
"Vãi chưởng, nói rõ thật đấy."
"Nhanh nhanh, mau chụp lại đi."
"Đây là giống chim gì thế?"
"Đó là vẹt, vẹt vốn dĩ bắt chước được tiếng người, nhưng con này nói rõ ràng rành mạch thế này, còn hiểu được tiếng người nữa, thông minh quá."
"..."
"Hừ, con khỉ thối kia sao so được với bổn đại gia, phải biết ta chính là đẹp trai nhất, nhất... Á! Lông của ta, chị ơi nhẹ tay chút!" Tiểu Thải đang khoe khoang thì đột nhiên hét lên.
Tô Ngọc vừa nghe thấy Tiểu Thải nói chuyện là biết không ổn rồi. Mắt thấy đám đông vây lại, cô nhanh tay tóm lấy nó rồi chuồn thẳng.
"Chí chí." [Đáng đời, con chim c.h.ế.t tiệt.] Tiểu Kim đứng trên vai Tô Ngọc nhe răng cười chí ch.óe với Tiểu Thải, bộ dạng hả hê thấy rõ.
"Ơ, sao cô ấy chạy rồi, tôi còn chưa kịp quay mà." Một cô gái kêu lên.
"Không sao, vừa nãy anh quay được rồi này." Chàng trai bên cạnh nói.
"Thật á? Nhanh nhanh, gửi cho em đi."
"..."
Chạy được một đoạn xa, Tô Ngọc tìm chỗ vắng người dừng lại, trừng mắt nhìn Tiểu Thải: "Mi không nói thì c.h.ế.t à?"
Bị Tô Ngọc lườm, Tiểu Thải rụt cổ lại, đứng trên vai Tô Ngọc như đứa trẻ làm sai chuyện, cúi đầu: "Huhu, chị ơi, chị không biết bắt một con chim lắm mồm, phi, một con chim yêu nói chuyện phải im lặng nó tàn nhẫn thế nào đâu, em..."
"Thôi đi, còn ủy khuất cái gì. Mi có biết nếu có người thừa cơ hỗn loạn bắt mi và Tiểu Kim đi thì làm thế nào không? Nếu để người ta biết mi nói chuyện không chút trở ngại nào, bị người khác nhòm ngó thì sao? Mi mà bị bắt đi thì tao biết tìm ở đâu?"
"Huhu, hóa ra chị lo lắng cho em à, điểu biết sai rồi." Tiểu Thải cảm thấy ấm lòng, chị vẫn rất quan tâm nó.
Thở dài, Tô Ngọc vuốt ve lông vũ của nó: "Hiện tại là ở thành phố, lạ nước lạ cái, lỡ có nguy hiểm thì không xong đâu. Về trong thôn mi muốn nói gì thì nói, ở đó là địa bàn của chúng ta."
"Em biết rồi ạ." Tiểu Thải cọ cọ vào người Tô Ngọc.
Tô Ngọc không biết rằng, video của họ hiện đã lan truyền trên mạng, bao gồm cả video cãi nhau với Dương Lệ ở khách sạn Tinh Hoàng.
"Người phụ nữ kia hám danh lợi quá đi mất, còn bảo người ta quyến rũ, nhìn lại mình xem ăn mặc thế kia, n.g.ự.c sắp lòi cả ra rồi."
"Cô gái kia đanh đá thật, nhưng mà tôi thích. Nhìn mụ đàn bà hám của kia bị chọc cho tức xanh mặt sướng thật."
"A, nam thần Cố của tôi đẹp trai quá. Cái cô em lẳng lơ này làm sao vào được Tinh Hoàng thế, làm hỏng hết hình tượng nam thần của tôi rồi."
"Ha ha ha ha, mọi người không thấy con vẹt và con khỉ kia đáng yêu à? Còn biết giúp chủ nhân dạy dỗ người khác nữa chứ. Tôi cũng muốn có một con quá, sau này ai bắt nạt tôi là tôi c.h.ử.i cho tắt đài luôn."
"Phụt ~ Tôi có thể nói là chủ nào tớ nấy không? Con vẹt kia mồm mép cũng sắc sảo gớm."
"Sao các người lại thế nhỉ, cô gái kia chẳng qua nói cô ấy một câu, cô ấy cũng bỏ đi rồi mà, sao còn gọi thú cưng ra nh.ụ.c m.ạ người ta?"
"Lầu trên chắc chắn là trai tân, khỏi giải thích. Hừ, bạn rộng lượng gớm nhỉ, nếu cô ta bảo vợ bạn đi quyến rũ sếp bạn thì bạn có vui không? Dù sao nếu tôi bị vô cớ vu khống đi quyến rũ ai đó tôi chắc chắn sẽ ra đ.á.n.h c.h.ế.t nó."
"..."
"Chuyện này là sao? Ai tung video ra ngoài?" Cố Nguyên ngồi trong văn phòng, áp suất quanh người cực thấp.
"Giám... giám đốc, có, có khả năng là các tiểu thư công t.ử có mặt lúc đó. Giới trẻ bây giờ đều thích quay video tung lên mạng lắm." Thư ký rụt cổ ấp úng nói.
"Được rồi, lên mạng công khai xin lỗi đi, nói rằng hiện tại chưa có thông tin bất lợi cho chúng ta." Cố Nguyên mặt không cảm xúc ra lệnh.
"Vâng." Thư ký đáp lời. "Cái đó... sự việc đã điều tra ra rồi ạ. Nữ nhân viên kia tên là Dương Lệ, do cô ruột cô ta đưa vào. Cô ruột cô ta là Dương Bình, tổng giám đốc bộ phận kế hoạch. Hơn nữa theo nhân viên cấp dưới báo cáo, Dương Lệ thường ngày ỷ thế bắt nạt người mới và những nhân viên không có người chống lưng. Lúc làm tư vấn lễ tân, không ít người của các doanh nghiệp gia đình nhỏ cũng bị cô ta chế giễu, còn... còn..." Thư ký nhìn người đàn ông sắc mặt ngày càng lạnh, không dám nói tiếp.