Nhưng hiện tại cố tình lại ném vào thêm một người, hơn nữa người này còn đầy mình m.á.u me. Đối với những kẻ thích m.á.u như bọn chúng, đây vô tình là một liều t.h.u.ố.c kích thích. Cả hai đồng thời đều nghĩ đến việc phải chơi đùa với "món đồ chơi" này như thế nào cho thỏa thích. Nhưng đồ chơi chỉ có một, bọn chúng cũng không thể trong thời gian ngắn chơi c.h.ế.t hắn được. Từ nay về sau, cuộc sống bi t.h.ả.m của Kỷ Chính Lâm có thể tưởng tượng được, mỗi ngày đều phải sống trong sợ hãi tột cùng.
Về đến nhà, Hồ Ưng ôm Hạnh Thiến đang cuộn tròn trên mặt đất, nghẹn ngào thì thầm: "Xin lỗi, anh xin lỗi..."
"Anh Ưng... San San của chúng ta, con bé còn trẻ như vậy, tại sao... Tại sao người chịu sự t.r.a t.ấ.n đó không phải là em... Hu hu..." Hạnh Thiến gào khóc tê tâm liệt phế, trong đầu hiện lên bức ảnh kia. Tại sao lại biến thành như vậy chứ?
"Đều là lỗi của anh, anh không nên cãi nhau với San San, như vậy con bé sẽ không bỏ nhà đi. Tất cả những chuyện này lẽ ra phải báo ứng lên người anh mới đúng." Ông nghĩ, đây nhất định là do ông g.i.ế.c ch.óc quá nhiều tạo thành nghiệp chướng, nhưng tại sao tất cả lại đổ lên đầu con gái và đứa cháu ngoại còn chưa kịp chào đời của ông chứ?
"Kẻ đó đâu..." Sau khi bình tĩnh lại, đôi mắt vốn dịu dàng của Hạnh Thiến giờ phút này lộ ra hận ý mãnh liệt.
"Bị anh nhốt lại rồi. Anh sẽ không để hắn c.h.ế.t dễ dàng như vậy đâu. Thù của con gái, anh muốn hắn phải trả lại gấp ngàn lần..." Ôm c.h.ặ.t Hạnh Thiến, trong mắt Hồ Ưng lóe lên tia sáng khát m.á.u.
Mục Khải Chiến sau khi xử lý xong xuôi việc liên quan đến phòng thí nghiệm của Kỷ Chính Lâm liền bắt đầu quang minh chính đại điều tra Ngô gia, đồng thời ngầm điều tra lại sự kiện năm xưa. Trực giác của anh rất chuẩn, cái c.h.ế.t của cha và sự mất tích của mẹ chắc chắn có liên quan đến Ngô gia.
Xảy ra chuyện lớn như vậy, Ngô gia đương nhiên không còn khả năng đ.á.n.h chủ ý lên Tô Ngọc nữa. Hơn nữa lời đe dọa của ba ông lão kia vẫn rất có tác dụng, Ngô Ứng Quốc không thể không thừa nhận mình thật sự không đủ bản lĩnh đấu lại ba người đó.
Bất quá trong lòng ông ta lại nghi hoặc, bọn họ và Tô Ngọc rốt cuộc có quan hệ gì mà lại vì con bé đó không tiếc xé rách mặt mũi với Ngô gia? Xem ra ông ta cần phải điều tra kỹ lưỡng một chút.
"Ba, ba không sao chứ? Cũng không biết ba lão già kia nghĩ thế nào mà lại vì một con nha đầu c.h.ế.t tiệt trở mặt với chúng ta. Hừ, con không tin to như cái Ngô gia này lại không làm gì được con nha đầu đó. Ba, em gái nghe tin kế hoạch của con thất bại đang làm loạn ở nhà kia kìa! Muốn con nói thì không nên chiều nó quá như vậy..." Cô em gái kia của hắn cũng quá vô phúc, nhà chồng xảy ra chuyện thì mang theo cái của nợ về nhà mẹ đẻ còn làm trời làm đất. Nhưng ai bảo hai ông bà già chỉ có mỗi một mụn con gái, cái gì cũng chiều theo nó.
Ngô Ứng Quốc nhắm mắt lại, nghe con trai cả lải nhải oán trách, đột nhiên nhớ đến lời Mục Tri Lăng nói. Ông ta đúng là đẻ được nhiều, con trai có tận ba đứa, cháu chắt cũng có vài đứa, nhưng đúng như lời lão Mục nói, chẳng đứa nào có tiền đồ. Đâu được như lão ấy, con trai chỉ có một, nhưng lại rất có uy tín trong quân đội, lập công vô số, nếu hiện tại còn sống, phỏng chừng đã lên đến chức thượng tướng thậm chí nguyên soái rồi. Đứa cháu nội của Mục Tri Lăng cũng là đứa có tiền đồ, còn trẻ mà đã lên chức trung tướng. Nghĩ lại đứa cháu đích tôn của mình ở trong quân đội lúc nào cũng ra vẻ ông đây là nhất nhưng thực chất chẳng có tí bản lĩnh nào, ông ta đột nhiên cảm thấy cái mặt già này chẳng còn chỗ nào để giấu.
"Cút!" Càng nghĩ càng giận, ông ta vớ lấy cái cốc nước bên cạnh ném qua. Nhìn đứa con trai của mình, ông ta đã một bó tuổi rồi mà còn phải đi dọn dẹp hậu quả cho đám con cháu bất hiếu này gây ra, quả thực không có gì đau lòng hơn.
Ngô Đàn An vốn đang thao thao bất tuyệt bị dọa cho run b.ắ.n, lập tức ngậm miệng giả làm chim cút, cẩn thận liếc nhìn ông cụ đang dựa vào đầu giường đầy vẻ tức giận, sau đó bị bộ dáng dữ tợn của ông ta dọa cho quỳ sụp xuống đất một cách hèn nhát.
"Ba... Ba đừng giận, con không nói nữa, con cút ngay đây, cút ngay đây." Ngô Đàn An liên tục nhận lỗi, nói xong liền vừa lăn vừa bò chạy ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngô Ứng Quốc thấy bộ dạng hèn nhát của hắn càng thêm tức giận, xoa xoa thái dương đang giật thình thịch. Ông ta vô lực ngã xuống giường. Ngô gia, gia nghiệp lớn như vậy, sau này biết phải làm sao đây?
Giải quyết xong mối đe dọa với Tô Ngọc, Mục Khải Chiến mua vé máy bay cho ba ông lão, lại phái vài người hộ tống họ về thành phố S.
Việc đầu tiên mấy người họ làm khi trở về là kéo Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt đi chọn ngày đính hôn. Mục Tri Lăng chọn ngày lành gần nhất, ngay tháng 11 năm nay, cách hiện tại còn hai tháng, cũng đủ để họ chuẩn bị chu đáo. Mạc Vũ và Thánh Long Y đương nhiên không muốn tùy ý lão già này như vậy, bèn chọn sang năm sau.
Mục Khải Nguyệt đương nhiên không chút do dự chọn tháng 11 năm nay, càng sớm càng tốt chứ sao. Vì thế sau khi cậu chọn xong, những ánh mắt còn lại đồng loạt nhìn về phía Tô Ngọc.
"Nhìn cháu làm gì? Cái đó... phu xướng phụ tùy mà, cháu... đương nhiên là theo Nguyệt nhà cháu rồi." Nói đoạn sau, cô trốn ra sau lưng Mục Khải Nguyệt không dám nhìn Mạc Vũ và Thánh Long Y.
Mục Tri Lăng vẻ mặt đắc ý, vẫn là cháu trai ông giỏi. Bà nội Mục vỗ tay cái bốp, cười hớn hở nói: "Được, ngày này tốt đấy. Hai tháng cũng đủ để chúng ta chuẩn bị. Nha đầu à, cháu thông báo cho bạn bè thân thiết của cháu đi. Chúng ta làm tiệc đính hôn ở đây xong thì về thành phố J mời khách náo nhiệt một chút, vừa lúc chính thức giới thiệu hai đứa cho đám người trong khu đại viện biết mặt."
"Vâng." Tô Ngọc không có ý kiến gì về việc này, Mục Khải Nguyệt đương nhiên cũng không.
Chiều hôm ba ông lão trở về, cả nhà Tô Ngọc toàn viên xuất động. Bắt gà thì bắt gà, bắt vịt thì bắt vịt, mấy ông lão thì làm việc họ thích nhất: câu cá.
"Ha ha ha..." Vì sự xâm nhập của nhóm Tô Ngọc, gà chạy tán loạn khắp núi, lông gà bay tứ tung.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Chíp chíp..." Kim Vũ và Bạch Vũ dang cánh đối đầu với một con gà trống trắng đang xù lông. Con gà trống này là con hung hãn nhất trong đàn, dáng vẻ cao lớn cường tráng. Vì thường xuyên chạy nhảy khắp núi nên cơ đùi gà cực kỳ săn chắc, đôi chân cũng khá mạnh mẽ, đối đầu với Kim Vũ và Bạch Vũ thế mà cũng không hề chịu thua.
Con gà này cả ngày ở trong núi tán tỉnh đám gà mái tơ, hậu cung vô số, ngay cả gà rừng cái trong núi cũng quỳ gối dưới sức chiến đấu mạnh mẽ của nó, cũng coi như góp phần tăng thêm không ít gà rừng cho trại gà.
Hai đứa nó đã sớm ngứa mắt tên này, ghét nhất cũng là nó. Cả ngày dẫn theo hậu cung giai lệ ba ngàn đi dạo khoe khoang khắp nơi, chọc cho những con gà trống khác hâm mộ ghen tị hận. Kim Vũ và Bạch Vũ lớn hơi chậm, con gà trống này to hơn chúng một chút, trước kia thường hay đ.á.n.h nhau. Hiện tại tỷ tỷ bảo bắt gà nướng thịt, kẻ đầu tiên chúng nghĩ đến chính là tên này.
Tô Ngọc ôm Tiểu Nặc Nặc và Đường Mặc ngồi một bên xem kịch. Nhìn con gà trống trắng hùng dũng vươn cổ mổ về phía chúng, móng vuốt còn cào đất đầy uy lực, cô không thể không cảm thán con gà này được nuôi tốt thật.
Trận chiến đã vào giai đoạn gay cấn. Con gà trống không địch lại sự vô lại hai đ.á.n.h một của Kim Vũ và Bạch Vũ, cuối cùng bại trận bỏ chạy. Ngay khi hai đứa nó cao hứng định thừa thắng xông lên thì bị Tô Ngọc gọi lại.