Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 317: Tiệc nướng BBQ



"Con này hai đứa đừng hòng nghĩ tới. Nhìn nó cường tráng như vậy, chị còn phải giữ lại để phối giống đấy, gà con sau này chắc chắn sẽ rất dễ nuôi." Có thể đối chiến với Kim Vũ và Bạch Vũ, gen của con gà trống trắng này vẫn rất tốt.

 

Kim Vũ và Bạch Vũ nghe xong có chút ỉu xìu, oán hận nhìn về hướng con gà trống trắng chạy trốn một cái, rồi lại chạy đi bắt nạt đám hậu cung giai lệ của nó. Không cho ăn gà trống thì bắt gà mái của nó vậy!

 

Tiểu Nguyệt Nha và Bạch Nhị hoàn toàn là đến để chơi. Chúng đuổi theo gà chạy khắp núi đồi, cũng chẳng thấy bắt được con nào. Đuổi cho con gà này thở hổn hển chạy không nổi nữa thì chúng lại quay sang đuổi con khác.

 

Chờ xử lý xong gà vịt cá bắt được, cộng thêm con lợn rừng béo múp và con hoẵng ngốc nghếch mà nhóm Báo Ca săn được trong rừng sâu, người trong thôn cũng được Tô Ngọc gọi đến chung vui.

 

Phục Linh đẩy xe lăn cho cha cô, đang nói chuyện với một thím bên cạnh, trên mặt tràn đầy nụ cười hy vọng. Trong mắt cô không còn sự rụt rè như trước, đôi mắt linh động có thần, nhìn qua khiến người ta yêu mến.

 

Phục Vũ bên chân cô cũng không còn dáng vẻ đen nhẻm gầy gò trước kia, cả người trắng trẻo hơn hẳn. Tuy rằng vẫn còn chút thẹn thùng, nhưng hiện tại trắng trẻo sạch sẽ, cậu bé nghiễm nhiên trở thành một tiểu shota môi hồng răng trắng.

 

"Phục Vũ, Tô Phỉ Nhi..." Tiểu Nặc Nặc vừa thấy mấy đứa trẻ liền kéo Đường Mặc chạy như bay tới. Chị gái đã nói rồi, mấy bạn nhỏ trong thôn sau này đều là bạn học của cậu.

 

"Tiểu Nặc Nặc, anh Đường Mặc." Phục Vũ ấp úng gọi. Khi đi theo chị gái đến trước mặt Tô Ngọc, cậu bé nhìn Tô Ngọc với vẻ muốn lại gần nhưng lại không dám, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.

 

"Ái chà, mặt Phục Vũ đỏ quá kìa." Giọng nói non nớt của Tiểu Nặc Nặc vang lên làm mặt cậu bé càng đỏ thêm, thậm chí còn lén lùi về sau chân Phục Linh một bước nhỏ.

 

"Ha hả, Phục Vũ ngoan nhé! Tối nay chơi vui vẻ với Tiểu Nặc Nặc nhé." Tô Ngọc cúi người xoa đầu cậu bé. Phục Vũ chỉ thẹn thùng gật đầu, nhỏ giọng nói "Vâng".

 

Mấy chậu lớn gà vịt cá và thịt thú rừng đã được sơ chế xong. Vì có nhiều "đại dạ dày vương" như vậy nên Tô Ngọc mượn thêm mấy cái vỉ nướng. Mọi người đều có việc để làm. Một số con thú lớn đều do nhóm Tiểu Tinh Nhi lên núi săn về. Quẳng lên đống lửa, một số đàn ông khỏe mạnh phụ trách lật nướng, những phụ nữ biết nấu ăn thì đứng bên cạnh canh lửa, quét gia vị lên thịt.

 

Cảnh tượng nhiều người cùng nướng BBQ rất náo nhiệt. Trẻ con chốc chốc lại chạy đến chỗ này xem, chốc chốc lại chạy sang chỗ kia ngó. Có mùi thơm bay ra là chúng liền canh chừng bên cạnh thịt nướng vội vàng hỏi chín chưa, đúng là một đám tham ăn.

 

"Tôi nói này Ngọc nha đầu, cháu lãng phí bao nhiêu thịt thế này! Chú nhìn mà đau lòng." Một người đàn ông nhìn mấy chậu thịt lớn, tuy rằng được ăn thì rất vui nhưng ông ta cũng sợ làm Tô Ngọc tốn kém quá.

 

"Xì, cho ông ăn còn không vui à? Hôm nay chúng ta ăn thịt nhà Ngọc nha đầu, ngày mai mọi người mời Ngọc nha đầu và bạn bè về nhà mình ăn lại là được, có điều chúng ta không có nhiều đồ ăn phong phú như thế này thôi." Nghe ông ta nói vậy, một thím có dáng người mập mạp lập tức sảng khoái nói.

 

"Được đấy được đấy, chị Tô Ngọc đến nhà em đi! Chị Tô Ngọc tốt như vậy em đều muốn chị làm vợ em. Hay là chị Tô Ngọc đợi em nhé, chờ em lớn lên em sẽ cưới chị về." Tô Xa kéo tay Tô Ngọc vẻ mặt nghiêm túc nói, chọc cho mọi người cười ha hả.

 

"Nói bậy, chị Tô Ngọc là phải gả cho Phỉ Nhi. Chị Tô Ngọc, chờ Phỉ Nhi lớn lên sẽ bảo vệ chị." Tô Phỉ Nhi không chịu thua kém, gạt tay Tô Xa đang nắm tay Tô Ngọc ra, giằng co với cậu bé. Lấy hai đứa này cầm đầu, đám trẻ con lại bắt đầu trừng mắt nhìn nhau.

 

Tiểu Nặc Nặc nhìn trái nhìn phải, kéo tay Đường Mặc ngây thơ hỏi: "Anh ơi, tại sao bọn họ đều muốn cưới chị thế ạ?"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Cưới chị là có thể mãi mãi ở bên nhau." Đường Mặc bản mặt nhỏ nghiêm trang nói hươu nói vượn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Vậy em cũng muốn cưới chị! Tiểu Nặc Nặc cũng muốn mãi mãi ở bên chị!" Tiểu Nặc Nặc kích động nhảy dựng lên giơ tay.

 

Ngay cả Phục Vũ cũng đỏ mặt nhìn cô. Bọn trẻ cãi nhau ỏm tỏi, người lớn nhìn bộ dạng của chúng mà buồn cười.

 

Mục Khải Nguyệt mặt đen sì, lén nhéo eo người nào đó đang cười đến chảy nước mắt, nghiến răng nghiến lợi nhìn mấy tên nhóc tì: "Các người đừng hòng mơ tưởng! Ngọc Ngọc là của anh, của 'một mình' anh!" Chữ 'một mình' được nhấn mạnh đặc biệt. Nói xong anh bế bổng Tô Ngọc lên theo kiểu công chúa rồi bỏ chạy. Đối với mấy tình địch nhí mọc thêm này, anh chỉ muốn giấu Ngọc Ngọc đi thật kỹ.

 

"A, anh em xông lên, cướp vợ của chúng ta về!" Tô Xa hét lớn một tiếng, cả đám trẻ con bước những đôi chân ngắn cũn đuổi theo Mục Khải Nguyệt, vừa chạy vừa hò hét khí thế.

 

"Gâu gâu..." Tiểu Nguyệt Nha cũng gia nhập đội ngũ này, chạy lên trước mặt Mục Khải Nguyệt cản đường anh, nhưng Mục Khải Nguyệt thân thủ tốt, tăng tốc chạy qua cho nó hít khói.

 

Cuối cùng chạy mãi chạy mãi, rất nhiều thú cưng cũng gia nhập vào. Đám trẻ con chơi đùa cùng chúng liền quên mất mục đích ban đầu, tiếng cười hi hi ha ha khuấy động màn đêm yên tĩnh.

 

Cuối tháng 9, nho đã hái xong, rượu nho cũng đã được ủ, chỉ chờ mấy ngày nữa là có thể lấy ra. Rượu trái cây ủ đợt trước giờ đã có thể uống được, hương vị cũng không tệ.

 

Tô Ngọc ngồi trên tảng đá lớn bên bờ sông mà Báo Ca thường nằm. Trước mặt là Nai Con và vợ nó. Hai con bướm lớn bay lượn quanh người cô, chốc chốc lại đậu lên người cô, chốc chốc lại đi trêu chọc Tiểu Nhu Mễ và Thỏ Ông Già. Lần nào cũng chọc cho chúng ngứa ngáy nhào tới rồi lại vỗ cánh bay đi.

 

"Thế này là có em bé rồi phải không?" Tô Ngọc đặt hai tay lên cái bụng nhô ra của Tiểu Đốm. Vốn dĩ Tô Ngọc không nhìn ra nó mang thai, nhưng mấy ngày nay bụng nó ngày càng lớn, không thể không khiến cô nghi ngờ.

 

Nghe Tô Ngọc hỏi, Tiểu Đốm chỉ mở to đôi mắt ướt át nhìn Tô Ngọc vô tội.

 

Nai Con đi tới cọ cổ với Tiểu Đốm, lại cẩn thận cọ cọ cái bụng to của nó. Lần này Tô Ngọc xác định rồi, Tiểu Đốm thật sự mang thai.

 

"Mày giỏi đấy Nai Con, nhanh như vậy đã làm bố rồi. Nhớ hồi Báo Ca tha mày về mày còn bé tí tẹo, giờ đã có con rồi." Tô Ngọc nhớ lại dáng vẻ nhút nhát của Nai Con lúc mới đến, nó luôn thích đi theo sau cô và Mục Khải Nguyệt, giờ đã lớn thế này, lại còn sắp có con nữa chứ.

 

"Tiểu Đốm, mày phải cẩn thận một chút. Không được, tao phải đi hỏi Viện trưởng Ngô xem chỗ ông ấy có bác sĩ thú y không, để còn chuẩn bị sớm cho thỏa đáng." Lần trước đỡ đẻ cho mẹ của Tròn Tròn đã dọa cô sợ khiếp vía rồi, giờ không thể qua loa được. Cô chẳng qua là dựa vào nước không gian và trái cây để bổ sung sức lực cho chúng, nhưng nếu lúc sinh thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì cô bó tay.

 

Cô lại kéo hai vợ chồng nai dặn dò đủ thứ cần chú ý, ví dụ như không được chơi cùng nhóm Tiểu Nguyệt Nha. Tiểu Nguyệt Nha và Bạch Nhị hai đứa đó thích làm ầm ĩ, nếu không cẩn thận va phải thì nguy to. Còn có không được ăn bậy bạ, bảo Nai Con chăm sóc Tiểu Đốm cho tốt.

 

Báo Ca ở bên cạnh cũng vểnh tai nghe. Nó nhìn bụng Tiểu Đốm rồi lại nhìn bụng Lam đang nằm trong lòng mình, duỗi móng vuốt nhẹ nhàng ấn ấn. Cũng không biết trong này có con của nó không nhỉ? Nghĩ đến những chú báo con hoặc giống Lam hoặc giống mình, trong lòng Báo Ca nóng ran.

 

Xác định những gì mình muốn nói đã nói hết, Tô Ngọc lúc này mới buông tha Nai Con và Tiểu Đốm. Cô vừa đứng dậy, Hồng Điệp liền ung dung bay đến đậu trên đầu cô. Thỏ Ông Già vốn đang đuổi theo nó đ.â.m sầm vào chân Tô Ngọc.

 

Nó ngồi bệt xuống đất lắc lắc đầu, nhìn con bướm trên đầu Tô Ngọc mà chỉ muốn xé xác nó ra. Không phải ỷ vào mình biết bay sao, tiểu gia ta còn biết nhảy đây này!