Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 318: Tìm thảo dược



"Ha ha, mày ngày thường cứ hay bắt nạt các bạn thú khác, ỷ vào mình chạy nhanh nhảy cao ghê gớm lắm à, quả báo đến rồi chứ gì!" Ngón tay thon dài điểm nhẹ lên trán nó. Thỏ Ông Già lật người lại, phơi cái bụng trắng hếu ra, đôi mắt to tròn như hai quả nho đen nhìn Tô Ngọc đầy ai oán.

 

Ngón tay chạm vào cái bụng mềm mại của nó khiến cô không nhịn được chọc chọc mấy cái, cuối cùng chuyển sang gãi ngứa cho nó. Thỏ Ông Già thoải mái híp mắt, bốn cái chân ngắn cũn mềm oặt rũ xuống.

 

"Meo meo meo ~" Tiểu Nhu Mễ nhìn thấy bộ dạng này của nó liền ngứa mắt, bước tới húc nó ra, đứng dậy dùng hai chân trước ôm lấy tay Tô Ngọc không buông.

 

"Cũng gãi cho mày nữa." Tô Ngọc cười gãi bụng và cằm cho Tiểu Nhu Mễ, cái đuôi của nó vui vẻ vẫy qua vẫy lại.

 

Bị cắt ngang dịch vụ gãi ngứa, Thỏ Ông Già tức điên lên. Nó húc mạnh vào Tiểu Nhu Mễ một cái. Nếu không gãi cho tao thì tất cả mọi người đừng hòng được gãi!

 

Một mèo một thỏ lại bắt đầu màn quyền cước trên bãi cỏ. Tô Ngọc lắc đầu tránh ra, hai con bướm lớn bay lượn quanh cô.

 

Hai con bướm này đi theo bay ra sau khi Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt đi chuyến nữa vào thung lũng hoa. Sau đó cứ đến gần tối là chúng lại bay về thung lũng, sáng ra lại bay đến thôn Linh Khê chơi. Tô Ngọc nhìn thôi cũng thấy mệt thay, nhưng bảo chúng ở lại thôn Linh Khê chúng lại không chịu, đành tùy chúng vậy.

 

Tiếng leng keng vang lên. Sau một tháng tu sửa, đấu trường chuyên dụng cho thú cưng đã xây dựng gần xong. Đá dùng để xây dựng được tìm thấy dưới vách núi nơi Kim Điêu ở.

 

Đuôi của Hắc Lân và đồng bọn quá to, lực quá mạnh, đá thường căn bản không chịu nổi. Nếu đ.á.n.h một trận mà cái đấu trường này hỏng luôn thì cô khóc c.h.ế.t mất.

 

Cô cũng đã tra cứu các loại đá dùng trong xây dựng, mua loại cứng nhất về cho Hắc Lân thử, kết quả quả nhiên nó quất vài cái là nát bấy. Tô Ngọc sầu thúi ruột.

 

Cuối cùng vẫn là Kim Điêu biết chuyện này, dẫn Tô Ngọc xuống dưới vách núi xem. Ở đó có một loại đá rất cứng, toàn thân màu đen. Ban đầu cô tưởng là đá hắc diệu thạch, nhưng người trong nghề đều bảo không phải. Độ cứng của loại đá này không phải đá hắc diệu thạch có thể so sánh, ngay cả Kim Điêu cào một móng vuốt lên đá cũng không để lại chút vết xước nào.

 

Tô Ngọc cũng chẳng quan tâm nó là đá gì, dẫn theo một đám thú cưng dưới sự dẫn đường của Kim Điêu đi đường vòng xuống vách núi khai thác đá. Đá này rất nặng, chúng phải chuyển hơn mười ngày mới gom đủ vật liệu xây dựng đấu trường.

 

Chuyển về rồi thì việc cắt gọt xây dựng lại là một vấn đề nan giải, sau đó phải dùng máy cắt laser mới cắt được.

 

Đấu thú đài rất lớn, chiếm gần hai phần ba bãi cỏ. Màu đen vốn dĩ mang lại cảm giác trang nghiêm túc mục, nhiều đá đen kết hợp c.h.ặ.t chẽ với nhau như vậy nhìn vào càng khiến người ta chấn động tâm thần.

 

Xung quanh để lại một vòng cỏ, chủ yếu để cho đám thú chạy bộ. Bạch Nhị, Hắc Phong và Xích Vũ thích chạy bộ hơn.

 

"Ngọc Ngọc, cửa hàng đang sửa sang rồi, chúng ta vào rừng tìm thảo d.ư.ợ.c cần dùng cho món d.ư.ợ.c thiện đi." Mục Khải Nguyệt ôm Tô Ngọc từ phía sau, nhẹ giọng nói bên tai cô.

 

"Được thôi, tìm được rồi vừa lúc chúng ta thử làm một chút. Đúng rồi..." Tô Ngọc kiễng chân thì thầm vào tai anh. "Em nhớ trong không gian hình như có ít nhân sâm linh chi, là do Tiểu Thải bọn nó tìm được, hiện tại chắc đã lớn lắm rồi." Thời gian trong không gian trôi nhanh hơn bên ngoài, những thảo d.ư.ợ.c đó đã trồng trong không gian một thời gian dài, hơn nữa còn lớn lên ở vùng đất phúc địa như không gian, thế nào cũng phải có dáng dấp của nhân sâm trăm năm chứ.

 

"Được, chúng ta dùng d.ư.ợ.c liệu trong không gian thử xem. Bất quá còn cần những thứ khác nữa, phải vào rừng tìm, mang theo T.ử Lưu Ly và Hồng Ngọc là được." Bàn tay to xoa nhẹ đầu Tô Ngọc.

 

"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già không chịu, vài bước tiến lên ôm chân Tô Ngọc không buông. Hiện tại thời tiết dần lạnh, cô mặc quần khá rộng, tên kia liền chui tọt vào trong ống quần cô, dùng vải che đi cái thân mình lông xù.

 

Mục Khải Nguyệt thấy thế mặt xanh mét, cúi xuống túm đuôi nó định lôi ra.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đừng, để em, kẻo tên này lại chui tọt lên trên." Tô Ngọc c.ắ.n răng nhìn cục u lồi lên ở bắp chân. Tên này thật sự coi mình là khỉ à, suốt ngày nhảy nhót lung tung.

 

"Nhãi ranh, mày ra đây cho tao!" Tô Ngọc vỗ vỗ nó.

 

"Bộp bộp..." Không muốn! Tiếng kêu rầu rĩ truyền đến, nó còn lắc lắc đầu.

 

"Ra đây, có bảo không cho mày đi đâu." Mẹ kiếp sao cô lại nuôi cái thứ vô lại này chứ.

 

Được rồi, nhận được câu trả lời mong muốn, Thỏ Ông Già do dự một chút cuối cùng cũng chui ra, nhưng chỉ thò mỗi cái đầu, đôi tai vì đầu nó chúc xuống mà rũ xuống đất.

 

Mục Khải Nguyệt lập tức túm lấy đôi tai mềm oặt của nó xách lên, nheo mắt nguy hiểm: "Tiểu t.ử thúi, gan to lắm nhỉ!"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Thỏ Ông Già nhìn Mục Khải Nguyệt hít hít mũi, biết giả vờ yếu đuối trước mặt người đàn ông này vô dụng, bèn duỗi chân vùng vẫy giữa không trung, xoay người hướng về phía Tô Ngọc, dùng đôi mắt ướt dầm dề nhìn cô, mũi giật giật, như thể sắp khóc đến nơi.

 

Tô Ngọc: "......"

 

Mục Khải Nguyệt nghiến răng: "......"

 

Lại chiêu này! Anh nhanh ch.óng xách thứ này ra sau lưng không cho nó nhìn Tô Ngọc. Lần nào cũng thế, mấu chốt là lần nào cũng hiệu quả. Anh nhìn Tô Ngọc với vẻ mặt bất đắc dĩ.

 

Tô Ngọc sờ mũi. Trách em sao được, e là chẳng mấy ai chịu nổi bộ dạng này của nó đâu.

 

Cuối cùng Thỏ Ông Già dùng tư thế bán manh lăn lộn ăn vạ, thành công giành được phúc lợi nằm trên vai Tô Ngọc đi vào rừng. Suốt dọc đường mặt Mục Khải Nguyệt đen sì, nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người thì tên này đã c.h.ế.t tám trăm lần rồi.

 

"Để em xem nào, cái lá này quen quen." Lấy ra cuốn sách tranh thảo d.ư.ợ.c đã chuẩn bị, Tô Ngọc cầm một cây lùn bên cạnh cái cây lớn so sánh.

 

"Chính là nó, Đương Quy!" Búng tay một cái, Tô Ngọc đắc ý nhìn Mục Khải Nguyệt, vẻ mặt "em giỏi không này".

 

Mục Khải Nguyệt cũng rất nể tình khen một câu: "Ngọc Ngọc giỏi nhất." Thật ra anh đã sớm nhìn ra rồi. Mấy ngày nay vẫn luôn nghiên cứu d.ư.ợ.c thiện, không chỉ vì muốn mở quán d.ư.ợ.c thiện, quan trọng hơn là anh muốn sau này tự mình nấu cho Tô Ngọc ăn. Cho nên cuốn sách tranh thảo d.ư.ợ.c lấy từ chỗ Thánh Long Y anh đã xem qua một lần. Tuy không nhớ hết hình dáng các loại thảo d.ư.ợ.c, nhưng một số loại thường gặp anh vẫn nhớ.

 

Bất quá nhìn bộ dạng vui vẻ này của cô, anh cũng sẽ không làm cô mất hứng.

 

"Thỏ Ông Già, đến lượt mày thể hiện rồi. Tao nhớ thỏ đều biết đào hang mà, đào tí đất chắc không thành vấn đề đâu nhỉ. Nhanh lên cho tao xem uy lực của mày nào." Cô nghĩ tên này ngày nào tinh lực cũng dư thừa như vậy, đào d.ư.ợ.c liệu chắc chẳng nhằm nhò gì.

 

Đáng tiếc cô lại bị vả mặt. Thứ này thật sự chưa từng đào hang, hồi trước đi lang thang toàn là chiếm tổ của người khác. Muốn nó tự đào hang á, còn lâu nhé!

 

Vì thế khi Tô Ngọc đặt nó xuống đất, tên này vẻ mặt ngơ ngác. Nó không biết làm a! Lén lút nhìn ánh mắt mong chờ của Tô Ngọc, nó co cẳng chạy biến.

 

"Vãi chưởng, mày có bản lĩnh thì đừng có quay lại!" Tô Ngọc tức đến lệch cả mũi. Con thỏ thối tha này, cả ngày trừ đ.á.n.h nhau ẩu đả ra, đến lúc quan trọng thì tuột xích, chẳng được tích sự gì.