Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 336: Tranh sữa



Con sóc chuột hoa nhỏ dường như ngửi thấy mùi sữa, cứ liên tục húc đầu về phía bé chồn tía. Bị nhốt cả ngày trời, nó thực sự đói quá rồi.

 

Mục Khải Nguyệt thấy thế định rút bình sữa ra cho sóc con uống một chút. Ngặt nỗi bé chồn tía trông thì bé nhưng bốn chân bám c.h.ặ.t lấy bình sữa, anh vừa kéo thì cả con chồn cũng bị kéo theo lên. Hơn nữa, tiểu gia hỏa này dường như biết có người muốn cướp đồ ăn của mình, lực mút càng mạnh hơn.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Mục Khải Nguyệt đành bỏ cuộc: "Ngọc Ngọc nhanh lên chút, hai đứa này sắp đ.á.n.h nhau rồi."

 

Quả nhiên là sắp đ.á.n.h nhau thật. Không hề sợ hãi, chú sóc chuột hoa đói lả với d.ụ.c vọng cầu sinh mãnh liệt cứ thế trèo lên người bé chồn tía, nhoài về phía bình sữa. Mục Khải Nguyệt đưa tay ra định bắt nó lại, tiểu gia hỏa còn hung dữ quay đầu định c.ắ.n tay anh.

 

Trong căn phòng yên tĩnh vang lên tiếng rít ch.ói tai của hai vật nhỏ. Hai con chồn tía dưới chân Mục Khải Nguyệt nghe thấy thì sốt ruột không thôi, cuối cùng nhảy phắt lên người anh ngó vào lòng bàn tay xem xét.

 

"Đến đây đến đây!" Tô Ngọc cầm một bình sữa vội vàng chạy tới. "Bé cưng của em ở đây này."

 

"Đừng, tên này giờ hung lắm." Thấy Tô Ngọc định đưa tay chạm vào sóc chuột hoa, Mục Khải Nguyệt vội ngăn lại.

 

"Không sao." Bé chồn tía sắp bị bắt nạt đến phát khóc rồi, cô phải nhanh ch.óng tách chúng ra mới được.

 

Cũng may sóc chuột hoa dường như nhớ mùi của Tô Ngọc. Khi cô chạm vào nó, nó định quay đầu c.ắ.n nhưng rồi khựng lại, chuyển sang trừng đôi mắt to ầng ậng nước nhìn cô đầy ủy khuất, miệng phát ra tiếng kêu yếu ớt.

 

"Sắp được ăn rồi, ngoan nhé." Tô Ngọc bế nó qua, đưa bình sữa đến bên miệng. Tiểu gia hỏa lập tức dùng cả bốn chân ôm lấy, bắt đầu mút chùn chụt.

 

Một lát sau, dường như bụng đã lưng lửng, nó mới bắt đầu uống chậm lại, đôi mắt đen láy còn đảo qua đảo lại nhìn Tô Ngọc.

 

Bé chồn tía cũng đã ăn no, kêu một tiếng với hai người chị rồi nằm bò trên tay Mục Khải Nguyệt nhìn sang sóc chuột hoa bên phía Tô Ngọc. Trong mắt nó ánh lên vẻ tò mò, đây là lần đầu tiên nó thấy sinh vật nào đó to ngang ngửa mình. Còn chuyện vừa rồi ấy hả? Ăn no rồi nên nó xin phép được quên nhé, trí nhớ nó kém lắm.

 

"Chít chít..." Hít hít cái mũi, sóc chuột hoa nhỏ đẩy bình sữa ra. Vì uống quá gấp nên giờ trên người nó vương vãi không ít sữa.

 

"Chít chít." Tiểu gia hỏa ôm lấy ngón tay cái của Tô Ngọc ngậm trong miệng. Cô và Mục Khải Nguyệt ngồi cạnh nhau, tiểu gia hỏa cũng nhìn sang bé chồn tía. Hai ấu thú cùng kích cỡ cứ thế "chít chít" kêu qua kêu lại như đang giao tiếp.

 

"Chúng nó đang nói chuyện gì thế nhỉ?" Tô Ngọc đặt bình sữa xuống, tuy không hiểu nhưng nhìn cảnh này cũng thấy ấm lòng.

 

Tiểu Tím và Bạch Chỉ thấy em mình ăn no rồi, vốn định tha nó về tổ, nhưng tiểu gia hỏa này ôm c.h.ặ.t t.a.y Mục Khải Nguyệt sống c.h.ế.t không chịu đi, còn kêu chít chít liên hồi với sóc chuột hoa nhỏ, cứ như sắp sinh ly t.ử biệt đến nơi. Tô Ngọc nhìn mà dở khóc dở cười, ngược lại hai chị em chồn tía thì cuống quýt xoay vòng vòng.

 

"Được rồi, hai em cứ về trước đi, tiểu gia hỏa này giao cho bọn chị chăm sóc là được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nghe Tô Ngọc nói vậy, chúng nhảy qua cọ cọ cô tỏ ý cảm ơn rồi mới rời đi. Chúng còn phải cùng Tiểu Hồng Tiểu Bạch vào rừng tìm hoa nữa, lễ đính hôn của tỷ tỷ nhất định phải làm thật xinh đẹp.

 

Trời đã ngả về chiều. Hiện tại bờ sông và nhà Tô Ngọc đã hoàn toàn thay đổi diện mạo. Trên cây cầu bắc qua sông treo đầy những dây leo giống rèm châu mà Bạch Vũ tìm về, từng chuỗi rủ xuống mặt nước trông rất đẹp mắt. Cá dưới sông thỉnh thoảng nhảy lên rồi lại lặn xuống. Thiếu đi vẻ thê lương của "dây leo già, cây cổ thụ, quạ chiều", nơi đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng của "cầu nhỏ, nước chảy".

 

Bờ sông được trồng đầy các loại hoa xinh đẹp, mới nhìn vào còn tưởng mùa xuân đã về. Tuy rằng bướm trong thung lũng hoa sợ lạnh không bay ra, nhưng hai con bướm chúa lại ra ngoài góp vui. Chốc chốc chúng lại đậu lên bông hoa này, lát sau lại bay sang bông hoa kia.

 

Rất nhiều du khách đều trầm trồ trước kích thước và đôi cánh tuyệt đẹp của hai con bướm này. Tuy nhìn mà ngứa tay hận không thể bắt lấy, nhưng du khách đến đây hầu như đều có một nhận thức chung: Phàm là động vật ở thôn Linh Khê đều không được phép mang đi, có thể ngắm nhưng không được bắt, cho dù là con bướm nhỏ bé, huống chi hai con bướm này nhìn qua đã thấy không đơn giản.

 

Xung quanh nhà Tô Ngọc cũng được trồng dây leo, chúng còn được khéo léo kéo quấn lên tường hoặc cửa sổ. Tóm lại hiện tại nhìn ngôi nhà như một cái tổ lớn được đan bằng dây leo vậy.

 

Ngay cả rừng đào lá đã vàng úa cũng được trồng đầy hoa đủ màu sắc. Các con vật nhỏ trong nhà chạy nhảy tung tăng bên trong vui vẻ không nói nên lời. Nai Con dẫn theo vợ vác cái bụng to tướng chậm rãi cúi đầu ăn cỏ.

 

Các du khách ngạc nhiên phát hiện Tròn Tròn và Nữu Nữu thường ngày ít ra khỏi cửa hôm nay cư nhiên lại đi dạo. Hai con gấu trúc như đôi vợ chồng già chậm rãi đi dọc bờ sông. Tròn Tròn còn ôm một đống quả trong lòng, chốc chốc lại đút cho Nữu Nữu ăn một quả.

 

Đối với người nước ngoài, gấu trúc luôn là một loài sinh vật thần bí. Cái vẻ ngoài tròn vo ngốc nghếch đáng yêu đó khiến họ chỉ muốn ôm về nhà, huống chi là hai con to lớn thế này, đặc biệt là Tròn Tròn, kích thước đã vượt qua tất cả những con gấu trúc họ từng thấy.

 

"Tròn Tròn, Nữu Nữu..." Tiểu Nặc Nặc đeo cặp sách chạy về liền nhìn thấy hai con gấu trúc đen trắng đang đi dạo bờ sông, cùng Đường Mặc bước những bước chân ngắn cũn chạy vội tới.

 

"Ngao ngao..." Tròn Tròn ngồi bệt xuống đất. Chờ Tiểu Nặc Nặc nhào tới, nó liền dùng móng vuốt nhấc cậu bé lên đặt lên vai mình, sau đó là Đường Mặc. Nhìn các bạn nhỏ khác, Tròn Tròn chỉ về phía Tiểu Nguyệt Nha cách đó không xa, trên người nó chỉ chở được bấy nhiêu thôi.

 

"Tròn Tròn là của tớ và anh trai, các cậu đi tìm Tiểu Nguyệt Nha chơi đi." Tiểu Nặc Nặc đung đưa hai chân ngắn cũn đắc ý nói. Ngồi trên người Tròn Tròn êm ái lắm, Tiểu Nguyệt Nha chạy nhảy xóc nảy quá, ngồi đau m.ô.n.g.

 

Được rồi, các bạn nhỏ lưu luyến rời khỏi hai con gấu trúc, chạy tới cưỡi lên lưng Tiểu Nguyệt Nha và Sao Trời. Thời tiết này, lựa chọn hàng đầu chính là những con vật to lớn lông xù ấm áp. Còn Tướng Quân ấy à, mùa hè bọn trẻ rất thích cảm giác mát lạnh trên người nó, nhưng giờ sắp sang đông rồi, dựa vào Tướng Quân hay Hắc Lân thì cái cảm giác lạnh thấu xương đó chẳng đứa nào muốn trải nghiệm cả.

 

Một đám trẻ con hi hi ha ha chơi đùa cùng các con vật khiến những người khác nhìn mà hâm mộ không thôi. Bất quá họ cũng không dám lại gần nô đùa không kiêng nể như bọn trẻ, rốt cuộc trong lòng vẫn còn chút sợ hãi đối với những con vật to lớn này. Nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến việc họ ghi lại tất cả những hình ảnh này.

 

"Tiểu Ngọc Ngọc, mau xem ai đến này!" Từ xa đã nghe thấy tiếng Lý Tiểu Huyên la hét. Tô Ngọc nhìn sang liền thấy Lý Tiểu Huyên đang kéo Cao Uyển Tình chạy tới.

 

"Này cậu chậm chút đi Tiểu Huyên t.ử." Cao Uyển Tình bị kéo chạy xềnh xệch, giọng nói đầy bất đắc dĩ. Bất quá nhìn cảnh vật thôn Linh Khê, mắt cô không khỏi đỏ lên. Chỉ ở lại đây vài ngày thôi, nhưng sau khi đi cô vẫn luôn nhớ nhung. Xem những video Lý Tiểu Huyên gửi, nhìn thấy từng chút thay đổi của thôn Linh Khê, trong lòng cô thực sự rất ghen tị với Lý Tiểu Huyên.

 

"Tiểu Tình t.ử!" Tô Ngọc kinh hô, bỏ mặc Mục Khải Nguyệt chạy tới. Ba cô bạn thân ôm nhau nhảy cẫng lên điên cuồng khiến mọi người xung quanh đều ngoái nhìn.