Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 337: Cao Uyển Tình



"Tớ còn tưởng mai cậu mới về cơ chứ." Tô Ngọc cười khoác tay bạn đi về phía trước.

 

"Lễ đính hôn của cậu mà, sao cũng phải đến sớm chút chứ. Chỗ này là do nhóm Tiểu Nguyệt Nha làm à?" Nhìn khung cảnh vốn không nên xuất hiện vào mùa này, Cao Uyển Tình trong lòng cảm thán không thôi.

 

"Ừ, cũng không biết phá hoại bao nhiêu hoa cỏ trong rừng nữa." Tô Ngọc tuy ngoài miệng nói không cần làm những thứ này, nhưng thấy đám thú cưng để tâm đến chuyện của mình như vậy, trong lòng cô vẫn vô cùng vui vẻ.

 

"Chào cậu." Mục Khải Nguyệt ôm hai nhóc tỳ lại gần chào hỏi một câu, rồi lại đứng canh bên cạnh Tô Ngọc. Hai vật nhỏ trong lòng bàn tay anh đều muốn bò sang phía Tô Ngọc, miệng còn kêu chít chít liên hồi.

 

"Ủa... Nhóc con này ở đâu ra thế?" Lý Tiểu Huyên vươn ngón tay chọc nhẹ vào đầu con sóc chuột hoa. Tiểu gia hỏa kia còn không tình nguyện nghiêng đầu né tránh.

 

"Đây là sóc à? Đáng yêu quá, hai bé cưng này!" Lý Tiểu Huyên ôm mặt vẻ mê mẩn. Cả hai đều hồng hào non nớt, đặc biệt là đôi mắt to tròn long lanh chớp chớp khiến người ta nhìn mà tan chảy cả tim.

 

Tô Ngọc đưa hai tay đón lấy hai nhóc con đang muốn bò sang: "Hôm nay Bạch Vũ mang về đấy, nó bị mắc kẹt trong đám dây leo, cũng may là được mang về đây."

 

"Chít chít..." Hai tiểu gia hỏa như tìm được mẹ, rúc vào lòng Tô Ngọc không ngừng cọ quậy.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Hy vọng hai đứa này đừng lớn lên thành cái tính bá đạo như Thỏ Ông Già, ngàn vạn lần đừng bị vẻ bề ngoài đ.á.n.h lừa." Thỏ Ông Già cũng đáng yêu ngây thơ như thế, nhưng tính tình thì chẳng đáng yêu chút nào, quả thực còn giỏi gây chuyện hơn cả cái miệng của Tiểu Thải.

 

"Tớ thấy Thỏ Ông Già cũng được mà! Như thế mới khác biệt với những con thỏ khác chứ. Dù sao tớ cũng thích cái vẻ tưng t.ửng của nó, ngày nào cũng có kịch hay để xem, sướng phải biết." Lý Tiểu Huyên hờ hững nói. Xem đám cục bông nhà Tô Ngọc đ.á.n.h nhau cũng là một loại hưởng thụ thị giác đấy chứ, chúng nó đều biết chừng mực, đ.á.n.h nhau cùng lắm là ôm thành một cục, mày đ.ấ.m tao một cái tao c.ắ.n mày một cái thôi.

 

"Mau cho tớ chụp kiểu ảnh trước đã." Lý Tiểu Huyên hứng thú bừng bừng lấy điện thoại ra chụp ảnh hai bé cưng, chụp cả Tô Ngọc vào. Dáng vẻ cô cúi đầu vuốt ve hai nhóc con nhìn đặc biệt dịu dàng.

 

"Chúng ta về phòng nói chuyện đi. May mà cậu đến rồi, ngày mai cậu trang điểm giúp tớ nhé, tớ chỉ biết tô son với bôi kem dưỡng da thôi." Tô Ngọc cười ngượng ngùng.

 

"Được rồi, ngày mai nhất định sẽ trang điểm cho cậu thật xinh đẹp." Cao Uyển Tình cười nói. Nhưng Tô Ngọc nhìn cô lại có chút lo lắng. Lý Tiểu Huyên có thể đang vui, cộng thêm tính tình vô tư nên không phát hiện ra sự mệt mỏi trên mặt Cao Uyển Tình cùng quầng thâm mắt thâm sì, nhưng cô lại nhìn thấy rõ.

 

Mục Khải Nguyệt biết ba cô bạn thân chắc chắn có chuyện muốn nói riêng nên tìm cớ tránh đi. Tô Ngọc dẫn họ về phòng ngủ của mình, đặt hai nhóc con đã ăn no đang ngáy khò khò lên nệm êm, quay người nắm tay Cao Uyển Tình lo lắng hỏi: "Tiểu Tình t.ử, cậu có phải xảy ra chuyện gì rồi không?"

 

"Hả?" Lý Tiểu Huyên bị câu hỏi bất ngờ của cô làm cho chưa kịp phản ứng.

 

"Đâu có chuyện gì." Cao Uyển Tình lảng tránh ánh mắt, không nhìn Tô Ngọc.

 

"Cậu đừng lừa tớ. Tiểu Tình t.ử, cậu còn coi tớ là chị em tốt không? Cậu nhìn quầng thâm mắt của cậu xem, bao lâu rồi không ngủ ngon?" Tô Ngọc xoay vai cô lại để cô đối diện với mình. "Nếu có thể nói ra thì cứ nói, có khó khăn gì, chúng ta nhiều người như vậy chẳng lẽ còn không nghĩ ra cách sao?"

 

Lý Tiểu Huyên ôm mặt Cao Uyển Tình ghé sát vào: "Thật á! Tớ cũng không để ý. Tiểu Tình t.ử xảy ra chuyện gì thế, mau kể cho chị em nghe xem nào. Có phải ai bắt nạt cậu không? Nói cho tớ biết, tớ đ.á.n.h gãy răng hắn cho cậu. Dám bắt nạt chị em của bà đây, chán sống rồi hả?"

 

Cô nàng xắn tay áo, khuôn mặt nhỏ nhắn hung dữ nói: "Mau nói cho tớ biết, tớ đi tìm lại công đạo cho cậu!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Phụt..." Nhìn bộ dạng này của cô, Cao Uyển Tình đột nhiên bật cười, nhưng cười cười rồi lại khóc, nhào vào người Tô Ngọc trút hết những tủi thân trong lòng bấy lâu nay.

 

"Được rồi được rồi, không sao đâu." Tô Ngọc nhẹ nhàng vỗ lưng cô, ôn tồn dỗ dành. Lý Tiểu Huyên ở bên cạnh ngơ ngác nhìn, sao tự nhiên lại khóc rồi?

 

"Này, Tiểu Tình t.ử cậu đừng khóc mà! Cậu khóc thế này, tớ..." Lý Tiểu Huyên bối rối vò đầu bứt tai không biết an ủi thế nào.

 

"Suỵt, để cậu ấy khóc một lát đi." Thấy bộ dạng của cô, Tô Ngọc đưa ngón trỏ lên miệng ra hiệu im lặng. Được rồi, lần này Lý Tiểu Huyên cuối cùng cũng im lặng, cô ngồi xuống giường nhìn một lúc rồi nằm bò ra ngắm hai nhóc con ngủ.

 

"Ngọc Ngọc, tớ phải làm sao bây giờ? Công việc mất rồi, trên mạng khắp nơi đều là người mắng c.h.ử.i tớ." Cuối cùng, sau khi khóc lóc trút giận một hồi, Cao Uyển Tình cũng nói ra tâm sự của mình.

 

"Hả? Sao tớ không biết chuyện này nhỉ? Rốt cuộc là sao?" Lý Tiểu Huyên nghe cô nói vậy liền nhảy dựng lên. Động tác mạnh của cô làm hai đứa nhỏ đang cuộn tròn ngủ trên giường nảy lên, sau đó tỉnh giấc.

 

"Chít chít..."

 

"Chít... Chít chít..."

 

Hai đứa nhỏ không chịu, đặc biệt là sóc chuột hoa. Nó vất vả lắm mới ăn no ngủ được một giấc ngon lành, cứ thế bị đ.á.n.h thức, tức khắc hướng về phía Tô Ngọc kêu lên tủi thân. Cái mũi nhỏ giật giật, đôi mắt đen láy ầng ậng nước như sắp khóc.

 

Thôi xong, ba người phụ nữ đành phải cuống cuồng dỗ dành hai tiểu tổ tông này trước. Ngay cả Cao Uyển Tình cũng lau nước mắt bắt đầu dỗ dành. Tô Ngọc ôm cả hai vào lòng nhẹ nhàng vuốt ve lông chúng. Được vuốt ve thoải mái, hai nhóc c.o.n c.uối cùng cũng từ từ ngủ lại.

 

"Vãi, cái này giống như nuôi con mọn ấy nhỉ. Vẫn là Tiểu Ngọc Ngọc lợi hại." Cô vừa rồi đưa tay định ôm một cái mà nó kêu t.h.ả.m thiết.

 

"Còn không phải tại cậu à, nhẹ tay chút thì c.h.ế.t ai! Bằng không làm gì có nhiều chuyện thế?" Tô Ngọc trợn trắng mắt không chút khách khí, chân trần đạp cho cô một cái, bị Lý Tiểu Huyên linh hoạt né được.

 

"Hì hì, chẳng phải có cậu ở đây sao." Dù sao cũng chẳng phải việc của tớ.

 

"Cậu nói cái gì?" Tô Ngọc nheo mắt nguy hiểm.

 

C.h.ế.t cha, lỡ miệng nói ra tiếng lòng rồi. "Không có gì, chúng ta tiếp tục nói chuyện của Tiểu Tình t.ử đi."

 

Qua một màn gián đoạn này, không khí bi thương cũng vơi đi ít nhiều. Cao Uyển Tình cũng bình tĩnh kể lại chuyện của mình.

 

"Tớ từ thôn Linh Khê về thì làm việc trong giới giải trí, chủ yếu là trang điểm thiết kế hình ảnh cho các minh tinh. Thật ra vốn dĩ mọi chuyện đều rất tốt, nhưng một tuần trước đã xảy ra chuyện..." Cao Uyển Tình ngồi trên giường ôm đầu gối.

 

"Khi trang điểm cho các minh tinh tớ đều dùng đồ trang điểm tự mình mang theo. Vì không thích đồ trang điểm trên thị trường, loại quá đắt thì không mua nổi, cho nên những đồ trang điểm đó đều là tớ tự chế, dùng cũng rất thuận tay. Trước kia đều bình thường, rất nhiều người dùng qua đều khen đồ trang điểm của tớ tốt. Nhưng mà...

 

Hôm đó tớ vẫn trang điểm cho một minh tinh như thường lệ. Cô ta đang quay phim thì trên mặt đột nhiên nổi rất nhiều mụn. Họ kiểm tra nói trong đồ trang điểm của tớ có chứa chất kích thích, nhưng mà lúc chế tạo tớ căn bản không hề thêm loại chất đó vào."