Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 34:



Người chở gỗ đến là một bác tài xế già và một cậu thanh niên trẻ. Lúc nhóm Tô Ngọc đến nơi thì thấy cậu thanh niên đang cầm điện thoại chụp ảnh với vẻ mặt không thể tin nổi, còn bác tài xế già cũng có vẻ rất kinh ngạc.

 

"Vãi chưởng, mấy con gì thế kia?" Đợi nhóm Tô Ngọc đến gần, họ mới nhìn rõ đi theo cô là cả một đàn động vật.

 

Bác tài xế già cũng bị dọa cho giật mình. Tình huống gì thế này, chẳng lẽ hôm nay ông thức dậy sai cách?

 

"Chào các bác, cháu là Tô Ngọc." Thấy họ cứ ngẩn người nhìn đám Tiểu Nguyệt Nha, Tô Ngọc tiến lên chào hỏi trước.

 

"À! À, chào cô, chào cô." Người phản ứng lại đầu tiên là bác tài xế già.

 

Thấy đồng nghiệp vẫn ngây người nhìn, ông dùng khuỷu tay huých nhẹ cậu ta: "Khụ, Tiểu Dương!"

 

"A! Chào cô." Hoàn hồn lại, nhìn Tô Ngọc cậu ta đỏ bừng mặt.

 

"Cái đó... này... mấy con này đều... đều là cô nuôi à?" Không kìm được sự tò mò trong lòng, tuy Tiểu Dương hỏi Tô Ngọc nhưng mắt cứ dán c.h.ặ.t vào mấy con vật.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Xoa đầu Tiểu Kim đang đứng trên đầu nai con, Tô Ngọc cười gật đầu: "Đúng vậy."

 

Tiểu Dương lập tức mắt sáng rực nhìn cô. Trời ơi, cô ấy nuôi nhiều thú cưng thế, con ch.ó kia to thật, oai phong quá đi mất. A! Kia là sói à? Còn con nai kia nữa, muốn sờ quá đi.

 

Mục Khải Nguyệt thấy gã đàn ông kia cứ nhìn chằm chằm Ngọc Ngọc của mình như thế thì không vui, nghiêng người chắn trước mặt Tô Ngọc, còn không quên trừng mắt nhìn hắn. Ngọc Ngọc là của tôi, đồ người xấu xa.

 

Tiểu Dương bị lườm cũng không giận, nhiệt tình nhìn đám động vật: "Người đẹp, người đẹp ơi, có thể cho tôi chụp ít ảnh, quay ít video được không?"

 

Tô Ngọc giật khóe miệng, cậu này nhiệt tình quá. Nhưng thế cũng tốt, nếu cậu ta đăng lên mạng, biết đâu lại thu hút được một lượng người chú ý trước, tạo nền tảng khách hàng cho sau này.

 

Nghĩ đến đây cô mỉm cười: "Được chứ, chỉ cần chúng nó đồng ý, anh cứ chụp thoải mái."

 

Mắt Tiểu Dương sáng lên, nói cảm ơn rồi lon ton chạy đi lấy lòng đám thú cưng. Cậu ta không dám trêu vào con sói và con ch.ó lớn, nhưng con nai và con khỉ nhìn hiền lành lắm, còn cả con vẹt xinh đẹp kia nữa.

 

"Ngọc Ngọc đừng nhìn người khác ~" Thấy kẻ xấu nhìn chằm chằm Ngọc Ngọc nhà mình đi rồi, Mục Khải Nguyệt quay người kéo tay Tô Ngọc làm nũng.

 

"Được rồi, tôi chỉ nhìn Thỏ Trắng Nhỏ nhà tôi thôi." Vì có người ngoài, cô kìm nén xúc động muốn vò đầu Thỏ Trắng Nhỏ nhà mình, chỉ nhéo nhẹ má cậu.

 

Đợi chú Ba và mọi người đến, mọi người xúm lại giúp khiêng gỗ.

 

"Thơm quá, Ngọc à gỗ này là gỗ gì thế, ngửi dễ chịu thật đấy." Người khiêng gỗ vừa lại gần đã ngửi thấy mùi hương nồng nàn không thể bỏ qua tỏa ra từ thớ gỗ.

 

"Mấy thứ này là cháu nhờ bạn tìm giúp, cháu cũng không biết là gỗ gì, chỉ là tìm loại thích hợp làm đồ nội thất thôi ạ." Tô Ngọc cười nói.

 

"À, mùi này chú ngửi quen lắm, hình như cái ghế ở nhà cũng có mùi này, nhưng không nồng bằng."

 

"Đúng rồi, nhà tôi cũng có. Loại này hình như gọi là gỗ sưa hay gì đó, còn có gỗ trầm hương nữa. Trước kia trong núi cũng có, các cụ tổ tiên toàn dùng loại này đóng đồ, tiếc là sau này chẳng ai vào núi nữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe họ nói chuyện Tô Ngọc rất ngạc nhiên. Trong núi cũng có à? Sao cô vào mà không phát hiện ra nhỉ, lần sau phải chú ý xem có tìm được không.

 

Khi Tô Ngọc đi theo đoàn người khiêng gỗ vào thôn, mấy con vật cũng đi theo. Tiểu Dương thấy thế thì cuống lên, cậu ta còn chưa chụp ảnh chung mà, thế là cũng đi theo vào.

 

Vừa vào trong thôn cậu ta nhìn không chớp mắt. Đường mòn lát đá xanh, hai bên đường các loại hoa đua nhau khoe sắc, gió mát thổi tới mang theo hương hoa dìu dịu. Ruộng vườn ven đường trồng đầy rau xanh mướt, đặc biệt là những quả cà chua đỏ mọng khiến người ta nhìn chỉ muốn c.ắ.n một miếng.

 

Đặc biệt nổi bật là những làn sương mù cuộn trào. Giờ đã đến lúc sương tan, sương mù trong cả thung lũng bắt đầu theo gió xoáy trôn ốc bay lên cao. Vừa nãy bác tài xế và Tiểu Dương ở bên ngoài chính là nhìn thấy cảnh tượng này. Giờ đứng giữa màn sương, chỉ có thể cảm nhận được sương mù dưới đất và sương mù đang bay lên nối liền với nhau.

 

Sương mù bay lên không tan đi ngay mà dừng lại giữa những dãy núi trùng điệp, nhìn từ xa chỉ thấy mây mù lượn lờ, thỉnh thoảng có chim bay qua, tiếng hót lảnh lót vang vọng núi rừng.

 

Ngoài đồng vẫn có người đang làm việc, trẻ con nô đùa cách đó không xa, thỉnh thoảng nhảy xuống ruộng lại bị người lớn quát. Trên bãi cỏ không trồng trọt, trâu bò nhàn nhã vẫy đuôi cúi đầu gặm cỏ, thấy người lạ ngẩng đầu tò mò nhìn một cái rồi lại cúi xuống. Đương nhiên những cảnh này chỉ có thể nhìn thấy ở gần, phía xa bị sương mù che khuất không nhìn rõ.

 

Thôn Linh Khê không nhiều hộ dân, nhà cửa tuy không phải ngói xanh tường gạch bề thế nhưng lại có vẻ yên bình thoải mái đặc trưng. Khói bếp lững lờ bay lên từ mái nhà, hòa quyện với làn sương mù đang bay lên, nghiễm nhiên hòa làm một, mọi thứ đều tự nhiên hài hòa đến thế.

 

Tiểu Dương vừa bước vào là điện thoại không rời tay, cậu ta thấy ở đây cái gì cũng đẹp. Ở thành phố nhìn quen nhà cao tầng, kiểu tiểu viện đồng quê này lại càng khiến cậu ta thích thú, nhất là không khí ở đây tươi mát chưa từng thấy.

 

Trong lòng cậu ta giờ kích động không thôi, không ngờ đi giao hàng chuyến này lại đến được một nơi tuyệt vời như vậy. Nhìn thấy phía trước Tô Ngọc nắm tay Mục Khải Nguyệt đi thong thả giữa vòng vây của đám thú cưng, cậu ta vội vàng giơ điện thoại lên chụp lại khoảnh khắc đẹp đẽ này.

 

"Hôm nay đi giao hàng, đến được một nơi siêu đẹp #hình ảnh, hình ảnh...#"

 

Đăng ảnh lên Weibo xong, cậu ta đi giúp khiêng gỗ, tiện thể giao lưu tình cảm với đám thú nhỏ. Tuy lũ nhóc đó chẳng thèm để ý đến cậu ta, nhưng không sao, chỉ cần lát nữa chụp được mấy tấm ảnh chung là được rồi, yêu cầu của cậu ta thực sự không cao.

 

Ông Đại là thợ mộc, tay nghề rất giỏi. Vò rượu của Tô Ngọc chính là làm ở nhà ông Đại. Hôm đó thấy ông làm đồ rất tinh xảo nên cô mới nghĩ đến việc mang gỗ trong không gian ra làm ít đồ nội thất.

 

"Ông Đại ơi, chỗ này phiền ông giúp cháu nhé." Đặt từng cây gỗ quý to tròn chắc nịch trước cửa nhà ông Đại, Tô Ngọc đưa ít rượu và hoa quả đã chuẩn bị sẵn cho ông để cảm ơn.

 

Ông cụ nhận lấy quà cảm ơn của Tô Ngọc cười tít mắt. Ông nhìn thấy rồi, bên trong có rượu khỉ đấy, đây là bảo bối nha. Lần trước con bé này biếu uống gần hết rồi, không ngờ giờ lại mang đến nữa. Chỉ vì cái này thôi ông cũng phải tính toán thật kỹ cho con bé này mới được.

 

"Hầy, phiền gì chứ, ông còn phải cảm ơn cháu cho ông mối làm ăn này đấy." Ông thích làm nghề mộc, tiếc là mấy năm nay việc làm ngày càng ít. Giờ Tô Ngọc nhờ ông đóng đồ nội thất, ông vui còn không kịp. Lại còn nhiều gỗ quý thế này nữa chứ, ôi chao, có thể biến đống này thành những món đồ tinh xảo nghĩ thôi đã thấy thành tựu rồi.

 

"Vậy ông Đại cứ làm từ từ nhé, mấy hôm nữa cháu quay lại lấy ạ." Thấy ông Đại phấn khích, Tô Ngọc cũng rất vui. Thực ra trong thôn còn rất nhiều người có tay nghề thủ công, vì thôn này gần như tách biệt với thế giới bên ngoài nên tay nghề của các cụ vẫn được giữ gìn khá nguyên vẹn. Ừm, cái này cũng là một hạng mục kiếm tiền đấy, tìm lúc nào bàn với chú Ba xem sao.

 

"Ừ, được." Ông Đại cũng chẳng nghe rõ Tô Ngọc nói gì, cả trái tim ông giờ đang đặt hết vào đống gỗ này rồi. Đây đều là nguyên liệu tốt đấy, nhìn thôi đã ngứa nghề rồi.

 

Mục Khải Nguyệt nghiêng đầu, ông Đại lạ thật, mấy khúc gỗ đó đẹp bằng Ngọc Ngọc sao? Nhìn gỗ rồi lại nhìn Tô Ngọc, ừm, vẫn là Ngọc Ngọc đẹp hơn.

 

Tiểu Kim cũng hơi tò mò sao ông già kia lại thích mấy khúc gỗ đó thế, nhảy từ đầu nai con xuống chạy lên khúc gỗ dậm dậm chân, rồi lại nhìn ông lão. Thấy ông không có động tĩnh gì, nó bĩu môi chán nản. Xì, chẳng vui gì cả, quyết đoán bỏ khúc gỗ nhảy vào lòng Tô Ngọc.

 

Tô Ngọc ôm nó buồn cười vỗ vỗ đầu, sau đó dẫn cả bọn đi về phía thác nước. Nhà cô đã xây xong, nhưng nhóm chú Lục vẫn chưa đi, trong thôn có nhà nào hỏng hóc cũng nhờ họ sửa sang lại một chút.

 

Tô Ngọc đi vào trong sân, thừa dịp không có ai xả đầy nước không gian vào hồ, lấy hạt giống sen thất sắc phát hiện trong không gian rải vào, lại thả thêm ít cá tôm, cái hồ nước lập tức tràn đầy sức sống.

 

Mấy con vật thấy Tô Ngọc đổ đầy nước vào hồ liền không chờ nổi nhảy xuống, ngay cả nai con bình thường hay quấn lấy Tô Ngọc cũng nhảy xuống bơi lội vui vẻ.