Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 35: Vật cưỡi Tiểu Nguyệt Nha



Tô Ngọc dẫn cả đám đi dạo một vòng quanh nhà mới, rồi đưa chúng trở về. Tầm này chắc ông chủ Từ cũng sắp đến rồi.

 

Quả nhiên, lát sau nhận được điện thoại của Từ Nguyên Lương báo đã đến bãi đỗ xe bên ngoài, Tô Ngọc bảo họ cứ đi thẳng vào.

 

Cúp điện thoại, Tô Ngọc thấy chỗ này cách bên ngoài cũng hơi xa, phiền c.h.ế.t đi được. Đột nhiên liếc thấy thân hình to lớn của Tiểu Nguyệt Nha, trong mắt cô lóe lên tia tinh quái.

 

Tiểu Nguyệt Nha bỗng thấy ớn lạnh, nó cảm giác sắp có chuyện chẳng lành xảy ra. Quả nhiên thấy chị chủ cười nham hiểm đi về phía mình, nó vội vàng nằm rạp xuống đất, lấy hai chân trước che mắt không dám nhìn Tô Ngọc.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Ư ư..." [Chị chủ đáng sợ quá, không nhìn thấy ch.ó, không nhìn thấy ch.ó.] Đáng tiếc không được như nguyện, dù sao cái thân hình to lớn thế kia trốn đâu cho thoát, huống hồ còn tự lừa mình dối người chỉ che mỗi con mắt.

 

Tiểu Tinh Nhi vốn đang ở cạnh Tiểu Nguyệt Nha, nhìn thấy nụ cười trên mặt Tô Ngọc vội vàng co cẳng chạy mất.

 

"Gâu gâu..." [Tiểu Nguyệt Nguyệt cậu tự cầu phúc đi nhé.] Cũng đừng trách tớ không trượng nghĩa a.

 

Tô Ngọc: "..." Mình đáng sợ thế à?

 

Túm lấy hai tai Tiểu Nguyệt Nha xách cái đầu ch.ó lên, cười híp mắt nhìn nó: "Tiểu Nguyệt Nha, chị thương em như thế, em xem chị nuôi em to hơn cả sư t.ử rồi, thân hình này mà không làm gì thì phí quá. Giờ cho em cơ hội thể hiện đấy, chở chị ra cổng thôn đi."

 

"Gâu ư ~" [Em lớn thế này là lỗi của em sao? Có thể từ chối không?]

 

"Hửm ~" Hiển nhiên là không.

 

Tiểu Nguyệt Nha cam chịu nhìn Tô Ngọc. Tô Ngọc vỗ vỗ đầu ch.ó to bự của nó, sau đó leo lên lưng Tiểu Nguyệt Nha: "Tiểu Nguyệt Nha ngoan, về chị thưởng cho ăn ngon."

 

"Gâu." Nghe Tô Ngọc nói thế, Tiểu Nguyệt Nha lập tức vui vẻ. Thôi kệ, dù sao chị cũng không nặng. Hừ, mấy đứa kia còn không có vinh hạnh này đâu.

 

"Thỏ Trắng Nhỏ, tôi đi đón người một chút, anh đưa chúng nó về trước được không?"

 

Mục Khải Nguyệt nhìn Tô Ngọc đầy đáng thương: "Ngọc Ngọc, chị lại không cần Nguyệt Nguyệt nữa."

 

Vì Tiểu Nguyệt Nha đứng lên đã cao đến n.g.ự.c Mục Khải Nguyệt, Tô Ngọc ngồi trên lưng giờ cao hơn cậu nhiều, đành phải cúi xuống hôn lên trán cậu, nâng mặt cậu lên cụng trán mình vào trán cậu, nhìn cậu nói: "Thỏ Trắng Nhỏ, sau này không được nói như thế nữa nhé. Ngọc Ngọc vĩnh viễn sẽ không bỏ rơi Thỏ Trắng Nhỏ. Giờ tôi chỉ đi đón người một lát, sẽ về ngay thôi."

 

Mục Khải Nguyệt chớp chớp mắt, mặt đỏ bừng nhìn Tô Ngọc: "Được, vậy Ngọc Ngọc phải nhanh lên nhé ~" Nói xong ngượng ngùng mổ nhẹ vào môi Tô Ngọc một cái.

 

Tô Ngọc sững người một chút, rồi nhìn cậu đầy sủng nịch, vò rối tóc cậu: "Được, tôi sẽ về rất nhanh."

 

Tiểu Kim đang nằm trên đầu nai con, cũng giống nai con tò mò nhìn họ. Tiểu Thải đứng trên đầu Tiểu Tinh Nhi, lấy đôi cánh che khuôn mặt nhỏ nhắn, miệng còn lẩm bẩm cái gì đó.

 

Khi Tô Ngọc ngẩng đầu lên thì thấy mấy đôi mắt tò mò đang nhìn chằm chằm bọn họ, tức khắc mặt đỏ bừng, bực mình lườm chúng nó một cái: "Đi thôi, Tiểu Nguyệt Nha."

 

"Gâu gâu..." Bắt chước Tiểu Tinh Nhi ngẩng đầu hú một tiếng, sau đó sải bước chạy đi.

 

Tô Ngọc ngồi trên lưng Tiểu Nguyệt Nha cảm nhận gió thổi qua mặt, vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, trong lòng tiếc rẻ nghĩ sao trước kia mình không biết dùng cách này sớm hơn nhỉ, phí phạm cái thân hình to lớn này.

 

Mà Tiểu Nguyệt Nha còn chưa biết, cuộc đời làm vật cưỡi bi t.h.ả.m của nó bắt đầu từ đây.

 

Tốc độ của Tiểu Nguyệt Nha rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến cổng thôn. Tô Ngọc nhìn thấy một đám người đang vây quanh ở đó, hình như đang tranh cãi gì đó.

 

"Ông... ông chủ." Một người đàn ông trung niên béo lùn bên cạnh Từ Nguyên Lương kéo áo ông ta, trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía trước.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chuyện... gì." Ông ta vốn đang bực mình, nghe thấy có người gọi liền nhìn theo hướng người đó chỉ, cũng kinh ngạc đến rớt hàm. Vãi chưởng, đây là ch.ó á? Chắc chắn không phải là ngựa chứ?

 

Đám dân làng đang tranh cãi thấy vẻ mặt của họ cũng ngẩng đầu nhìn lại. "Ôi, là cái Ngọc đến rồi. Ái chà, Tiểu Nguyệt Nha thế mà chở được người cơ à."

 

"Chó trắng lớn, ch.ó trắng lớn!" Mấy đứa trẻ con thấy Tô Ngọc trên lưng Tiểu Nguyệt Nha phấn khích vỗ tay nhảy cẫng lên. Tuy biết Tiểu Nguyệt Nha rất to nhưng đây là lần đầu tiên chúng thấy nó chở người.

 

Tô Ngọc nhảy từ trên lưng Tiểu Nguyệt Nha xuống, nghi hoặc nhìn đám người đang vây quanh: "Có chuyện gì thế ạ?"

 

"Ngọc đến rồi à, cháu mau lại xem người này đi, vừa vào thôn đã hái trộm rau của chúng ta, cũng không biết ở đâu ra." Một bác gái dáng người hơi mập kéo Tô Ngọc lên trước.

 

"A, thím Ngô, có phải có hiểu lầm gì không ạ? Ông chủ Từ." Thấy Từ Nguyên Lương hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm Tiểu Nguyệt Nha ngẩn người, Tô Ngọc khua tay trước mặt ông ta.

 

"A! Ờ, cô Tô đến rồi." Từ Nguyên Lương hoàn hồn, nháy mắt cảm thấy hơi ngại ngùng, nhưng vẫn không nhịn được nhìn về phía Tiểu Nguyệt Nha. Ông ta bình thường rất yêu ch.ó, nhìn thấy con ch.ó uy mãnh cao lớn như Tiểu Nguyệt Nha tự nhiên không kìm được muốn nhìn.

 

"Chuyện này... là thế nào ạ?" Tô Ngọc nhìn quanh hỏi.

 

"Khụ, chuyện là, đều là hiểu lầm thôi." Từ Nguyên Lương ho khan một tiếng, nhìn sang bếp trưởng bên cạnh đầy oán trách. Tôi có thể hiểu tâm lý yêu nghề của ông, nhưng cũng không thể xúc động thế chứ.

 

Vị bếp trưởng béo ú bị giám đốc nhà mình nhìn chằm chằm xấu hổ vô cùng, ánh mắt lảng tránh: "Cái này... không kìm được mà."

 

Hóa ra vị bếp trưởng của tiệm cơm họ thấy cái gì mình thích là thèm. Nghe Từ Nguyên Lương nói muốn đến nơi trồng rau khảo sát thực tế, liền nằng nặc đòi đi theo. Vừa vào thôn nhìn thấy đám rau củ tươi ngon mơn mởn, không kìm được nhảy xuống ruộng người ta hái quả cà chua ăn. Ai ngờ đang ăn ngon lành thì chủ ruộng đến, bị bắt quả tang tại trận, bị coi là kẻ trộm rau. Lúc Tô Ngọc đến họ đang cố sức giải thích.

 

"Phụt." Nghe đầu đuôi câu chuyện, Tô Ngọc không nhịn được bật cười. Vị bếp trưởng béo này cũng đáng yêu quá đi mất.

 

"À, cái đó, cô Tô đã đến rồi thì giải thích giúp một chút đi, chúng tôi thật sự không phải trộm rau." Bị Tô Ngọc cười đến đỏ mặt tía tai, thật là mất mặt quá đi, nghĩ đến đầu sỏ gây chuyện lại không nhịn được lườm ông ta một cái.

 

Vị bếp trưởng kia thấy thế ngượng ngùng sờ mũi, mắt nhìn đông nhìn tây, nhất quyết không nhìn Từ Nguyên Lương.

 

"Khụ, thím Ngô, đây là ông chủ một tiệm cơm cháu tìm được. Họ lần này đến thôn là để xem rau dưa, bàn chuyện thu mua sau này, có lẽ sau này rau của mọi người đều sẽ bán cho họ đấy ạ."

 

"Ái chà, là đến mua rau à? Thế thì mau mau mời vào trong thôn đi. Tôi nói cho các anh biết nhé, rau chỗ chúng tôi tốt lắm đấy, các anh mua nhất định sẽ không hối hận đâu."

 

"Đúng đấy, cái Ngọc nói là gì... gì mà rau hữu cơ ấy, rau chúng tôi không có phun t.h.u.ố.c sâu đâu." Có người dân phụ họa. Đây là thần tài của họ, phải tiếp đãi cho tốt.

 

"Đúng đúng, đây, các anh xem này, quả này to chưa, mọng nước chưa." Thím Ngô hái hai quả cà chua dưới ruộng đưa cho họ, còn không quên giới thiệu.

 

Nghe nói họ đến thu mua rau trong thôn, một đám các ông các bà vây quanh hai người nước miếng bay tứ tung khen rau nhà mình.

 

Mặt Từ Nguyên Lương sắp cứng đờ ra, gượng gạo nhận lấy quả cà chua. Thái độ này chuyển biến nhanh quá đi mất. Bếp trưởng thì lại cười híp mắt nhận lấy như lẽ đương nhiên, đây là bảo bối đấy.

 

Tô Ngọc nín cười, thấy ánh mắt cầu cứu của Từ Nguyên Lương, bèn tiến lên nói: "Các cô các bác ơi, chuyện này chúng cháu còn phải bàn bạc thêm đã, mọi người cứ về trước đi ạ. Đợi cháu bàn với chú Ba xong sẽ báo kết quả cho mọi người biết."

 

"Thế thì tốt quá, mau đi bàn đi, Ngọc à, bàn cho tốt vào nhé."

 

"Vâng, mọi người yên tâm đi ạ." Tô Ngọc vừa trả lời vừa đi trước dẫn Từ Nguyên Lương và mọi người rời đi.

 

Thấy đã đi xa đám đông, Từ Nguyên Lương thở phào nhẹ nhõm: "Người trong thôn cô nhiệt tình quá."

 

"Vâng, họ đời đời kiếp kiếp sống ở đây, ít người ra ngoài, cũng ít người vào đây, nên người dân ở đây đều rất chất phác nhiệt tình."