Về đến nhà, Tiểu Dương mới nhớ ra mình đã đăng bài Weibo ở thôn Linh Khê, không biết giờ thế nào rồi. Hí hửng mở điện thoại lên, sau đó cậu ta sững sờ: "Vãi chưởng, chuyện gì xảy ra thế này?"
Mới có một lúc mà lượng người theo dõi tăng vọt, lượt chia sẻ bài viết của cậu ta đã lên đến mấy vạn. Phải biết là trước giờ cậu ta đăng bài chưa bao giờ được như thế này.
Mở phần bình luận bên dưới, toàn là tranh luận về thôn Linh Khê và mấy con vật của Tô Ngọc, có người tin cũng có người không tin.
"Oa ~ Đây là đâu mà tôi không biết nhỉ, cảm giác mộng ảo quá, thật hay giả đấy?"
"Xì, nhìn là biết photoshop rồi, làm gì có chỗ nào sương mù là là mặt đất thế kia, tưởng đang đóng phim tiên hiệp chắc?"
"Á, con ch.ó kia to thật, là Samoyed đúng không, phi khoa học quá."
"Giả giả, người bây giờ vì nổi tiếng cái gì cũng làm được, muốn photoshop thì cũng phải làm cho thật chút chứ."
"Chủ thớt, mau mau mau, cho xin địa chỉ đi, muốn đi quá."
"A... Nai kìa, dễ thương quá, muốn ôm một cái, đây là đâu vậy, sở thú à?"
"Hai người kia đang phát cẩu lương à, chậc chậc, đám động vật vây quanh hai người họ, độ sáng ch.ói lóa quá."
"Nói nửa ngày mà không ai biết chỗ này à? Quả nhiên là giả rồi, chủ thớt kỹ thuật photoshop đỉnh thật đấy. Nếu thực sự có nơi như vậy thì không thể nào vô danh được. Còn mấy con vật kia chắc cũng là ghép vào thôi."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Mấy thánh phán photoshop sai bét rồi nhé. Theo giám định chuyên nghiệp thì đây đều là thật đấy. Nói thật nếu không phải đã giám định qua thì tôi cũng tưởng là photoshop. Chủ thớt, chụp ở đâu thế, xin địa chỉ ạ #hình ảnh ##hình ảnh#." Để mọi người tin tưởng, người này còn đăng cả quá trình và kết quả giám định lên. Lần này cư dân mạng bùng nổ.
"Thật sự có nơi này á? Chủ thớt nhanh lên, mau ra đây nói chuyện với anh em đi nào."
"Không phải thuê thủy quân đấy chứ, lại định quảng cáo gì à, lừa bọn tôi đi du lịch hử? Hừ, đếch tin đâu, trước kia tôi bị lừa một lần rồi."
"Lầu trên ơi, bằng chứng rành rành ra đấy rồi. Tuy từng bị lừa nhưng đâu phải cái nào cũng l.ừ.a đ.ả.o, vẫn có hàng thật mà, chỉ trách số bác đen thôi."
"......"
"..."
Tiểu Dương nhìn những bình luận này mà vui sướng phát điên, đây là lần đầu tiên Weibo của cậu ta có nhiều bình luận thế này. Thấy có người nghi ngờ, cậu ta định đăng một video để làm rõ, như vậy chắc sẽ không ai nghi ngờ nữa nhỉ. Tiếc là không có video sương mù cuộn trào trên mặt đất, lúc họ đi sương mù đã bắt đầu bay lên rồi, tầm nhìn cũng không cao lắm. Mấy tấm ảnh kia là cô Tô cho đấy, lúc nhận được cậu ta cũng kinh ngạc lắm, không trách được mọi người nghi ngờ là photoshop.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tôi là chủ thớt đây, xin đính chính một chút, đây thật sự không phải photoshop đâu ạ. Thôn này là do tôi và một tiền bối vô tình phát hiện ra khi đi giao hàng. Nói thật, lúc nhìn thấy cảnh tượng thôn này tôi cũng sững sờ luôn ấy chứ, nếu không phải tận mắt chứng kiến thì tôi cũng nghi ngờ. Dưới đây là mấy cái video, không cần cảm ơn tôi nhiều quá đâu nhé #video ##video#..." Đăng video lên xong, Tiểu Dương hào hứng ngồi xem phản ứng của cư dân mạng.
Video cậu ta đăng lên là do cậu ta chọn lọc kỹ càng đấy, ái chà, không chờ nổi muốn biết phản ứng của mọi người quá. Ha ha ha, chắc chắn sẽ lác mắt cho xem.
Đăng video được vài phút mà phần bình luận bên dưới im phăng phắc. "Ủa, sao thế này, giờ không có ai à? Không thể nào, hay điện thoại mình hỏng rồi?" Cầm điện thoại lật qua lật lại xem xét.
"Trời ơi, tôi xem đi xem lại mấy cái video này vài lần rồi, phát hiện đúng là quay bằng điện thoại thật, lúc đi còn rung lắc nữa. Chủ thớt mau ra đây, khai địa chỉ sẽ được khoan hồng!"
"Á... Tôi nghi ngờ mắt mình có vấn đề, thật sự có nơi như vậy sao? Nhìn tiên cảnh quá đi mất. Chủ thớt, địa chỉ địa chỉ đâu, cầu xin địa chỉ, chuyện quan trọng nói ba lần, chủ thớt mau ra đây, khai địa chỉ không g.i.ế.c."
"Thích con nai kia quá, cái bộ dạng mắt tròn xoe nhìn chằm chằm người ta moe muốn c.h.ế.t. Ha ha, nó ngại ngùng à, thế mà lại chạy đến bên cạnh cô gái xinh đẹp kia đòi vuốt ve. Về việc này tôi chỉ muốn nói, buông con nai đó ra để tôi! Chủ thớt mau ra đây khai địa chỉ không g.i.ế.c."
"Wow, con vẹt sặc sỡ kia nói rõ thật đấy, nó thành tinh rồi à? Còn cả con khỉ lông vàng kia nữa, hai đứa này là oan gia à, nhìn đấu khẩu buồn cười quá. Cơ mà con vẹt kia cũng gợi đòn thật."
Diệp Tiểu Huyên là một trạch nữ, cô đang chán nản lướt Weibo thì thấy một bài viết khá hot, ma xui quỷ khiến thế nào lại bấm vào video xem. Sau đó... sau đó bị những hình ảnh tinh xảo bên trong thu hút. Thôn xóm tiên khí lượn lờ, tiếng nô đùa nhàn nhã ngoài đồng, gió thổi cỏ rạp thấy trâu bò, những hình ảnh đẹp đẽ yên bình như vậy là thứ mà người thành phố như các cô không thấy được, nhưng lại khao khát có cuộc sống thanh thản như thế.
Video đầu tiên chủ yếu quay phong cảnh thôn Linh Khê, video không dài nhưng hình ảnh lại rất tinh tế.
Thoát khỏi video này, cô lại bấm vào video tiếp theo, hình thu nhỏ là mặt một con khỉ. Vừa mở ra đã thấy Tiểu Kim từ xa, dường như tò mò về người quay phim nên bò lên người anh ta. Nó ôm tay người quay phim ngó nghiêng cái điện thoại, sau đó là một trận trời đất quay cuồng, bên trong truyền đến giọng nói bất lực: "Này này, Tiểu Kim Tiểu Kim, cái này không cho mày được, mày cầm đi làm rơi hỏng của tao thì sao?"
Không cần đoán cũng biết là Tiểu Kim đang cướp điện thoại. Đang lúc Tiểu Dương không biết làm thế nào thì một giọng nói lanh lảnh hơi ch.ói tai vang lên: "Con khỉ thối, chưa thấy ai mặt dày như mày, vừa nãy còn tụt quần người ta đấy. Nói cho mày biết tao nhớ kỹ rồi nhé, đợi sau này mày tìm vợ tao sẽ mách lẻo, cho mày ế vợ cả đời luôn. Mà với cái bộ dạng khỉ của mày thì tao không nói chắc mày cũng chẳng tìm được vợ đâu. Tao thì khác nhé, chỉ cần Tiểu Thải đại nhân anh minh thần võ vỗ cánh một cái là mấy em vẹt non xếp hàng từ trong nhà ra tận rừng sau núi." Tiểu Thải vỗ cánh giữa không trung, cái biểu cảm khoe khoang kia nhìn thật sự muốn đ.á.n.h.
"Chí chí..." [Con chim c.h.ế.t tiệt, tao tìm vợ hay không liên quan gì đến mày, câm mồm đi, đồ thiếu đòn.] Tiểu Kim tức điên, đứng trên vai Tiểu Dương bắt đầu mắng lại.
"Ái chà, mi dám mắng bổn điểu à, gan to đấy. Đừng tưởng là khỉ thì có họ hàng với Tôn Ngộ Không nhé. Cũng không nhìn lại cái bản mặt khỉ của mi xem, cả người đầy lông còn học đòi nhuộm màu vàng cứt, nhìn mà buồn nôn, ọe, về nhà chắc chắn nuốt không trôi cơm. Mày làm gì đấy, nói không lại định đ.á.n.h nhau à? Con khỉ c.h.ế.t tiệt này chơi xấu quá. Á ~ Chị đẹp ơi cứu mạng điểu với!" Vừa kêu gào vừa bay về phía Tô Ngọc.
Tiểu Kim tức muốn c.h.ế.t, con chim c.h.ế.t tiệt này suốt ngày chỉ biết đối đầu với nó, ỷ mình biết nói cứ lải nhải mắng nó, đúng là thiếu đòn. Nó lập tức vớ lấy cây gậy dài múa may đuổi theo.
Xem xong video này, Diệp Tiểu Huyên cười đau cả bụng. Mẹ ơi, con vẹt kia mồm mép thật, còn con khỉ kia múa gậy đ.á.n.h vẹt thuần thục thế kia, nhìn là biết tay lão luyện rồi.
Tiếp theo cô lại tràn đầy mong chờ bấm vào video tiếp theo. Mở đầu video là cảnh Tô Ngọc nắm tay Mục Khải Nguyệt, nai con yên lặng đi bên cạnh, thỉnh thoảng dùng đầu húc nhẹ vào họ. Tiểu Nguyệt Nha và Tiểu Tinh Nhi vui vẻ chạy nhảy trên đồng. Tổ hợp nam thanh nữ tú khiến người xem cảm thấy thư thái cả thể xác lẫn tinh thần. Đặc biệt là Mục Khải Nguyệt thỉnh thoảng chu môi làm nũng, đôi mắt to như mắt nai lấp lánh nhìn Tô Ngọc. Tô Ngọc sẽ đưa tay xoa đầu cậu, nhẹ nhàng dỗ dành. Xung quanh tràn ngập bong bóng màu hồng, quả thực làm mù mắt ch.ó độc thân.
Diệp Tiểu Huyên hai mắt sáng rực nhìn màn hình. Thiết lập nhân vật này bị đảo ngược rồi, nhưng phải nói là... cô rất thích. Đặc biệt là đôi mắt to siêu moe và dáng vẻ chu môi làm nũng của chàng trai kia, muốn ôm về nuôi quá đi mất.
Xem xong video, cô gõ phím với tốc độ cực nhanh, một lát sau bình luận đã hiện lên.