Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 38: Tiểu Nhu Mễ, Tinh Thần



"Tôi vô tình bấm vào xem thôi, nhưng phải nói là cái thôn đó đẹp quá đi mất, xem xong chỉ muốn đến đó ở luôn. Nhưng mà nơi đẹp như thế sao lại không nổi tiếng nhỉ? Còn nữa, con khỉ và con vẹt kia, tôi có thể hiểu là chúng nó 'yêu nhau lắm c.ắ.n nhau đau' không? Tuy là c.h.ử.i nhau đ.á.n.h nhau nhưng chọc trúng điểm moe của tôi rồi. Còn nữa còn nữa, cặp nam thanh nữ tú kia, tuy thiết lập nhân vật hơi ngược nhưng đáng yêu quá, bát cẩu lương này tôi xin nhận. A... Chủ thớt mau khai địa chỉ không g.i.ế.c!"

 

Tình huống tương tự cũng diễn ra ở những nơi khác, mọi người xem xong đều nhao nhao đòi địa chỉ.

 

Tiểu Dương nhìn thấy cảnh này vui sướng đến phát điên, hí hửng gõ câu trả lời:

 

"Địa chỉ là thôn Linh Khê, Vịnh Tam Á, thành phố S nhé. Nhưng ở đó xa và hẻo lánh lắm. Nghe người dân ở đó nói đường mới làm xong gần đây thôi nên chưa ai biết đến chỗ này. Nếu mọi người muốn đi chơi thì tốt nhất đợi một thời gian nữa hãy đi, ở đó đang chuẩn bị làm làng du lịch, hình như hiện tại chưa mở cửa đón khách đâu. À đúng rồi, tôi đưa tài khoản Weibo của cô gái trong video cho mọi người nhé, mọi người có thể hỏi cô ấy, mấy con vật đó đều là của nhà cô ấy đấy." Gửi câu trả lời xong, cậu ta gửi tiếp đường link Weibo của Tô Ngọc.

 

Những người đang đợi địa chỉ thấy thế liền bấm vào Weibo của Tô Ngọc. Vốn tưởng bên trong sẽ có hình ảnh về thôn xóm và mấy con vật, ai ngờ bên trong trống trơn, họ lập tức nhao nhao đòi Tô Ngọc đăng ảnh.

 

Tiếc là hiện tại Tô Ngọc không nghe thấy tiếng gọi của họ. Vậy Tô Ngọc đang làm gì? Tối về nhà, nhớ đến một mèo một ch.ó mình cứu được, cô liền dẫn đám Mục Khải Nguyệt vào không gian.

 

Trong không gian, ch.ó mèo đã tỉnh, đang ăn Ngọc Linh Quả mà Đỏ Thẫm mang từ rừng quả về. Lúc mới tỉnh dậy thấy đám anh Báo, chúng sợ hãi nép sát vào nhau không dám ra. Anh Báo và đồng bọn cũng không vội, đặt quả ở chỗ gần ổ rồi yên lặng chờ đợi. Tiểu Hồng, Tiểu Bạch thì nóng lòng muốn làm quen với bạn mới nhưng bị bố mẹ ngăn lại.

 

Hai con vật nhỏ vì quá đói nên không cưỡng lại được sự cám dỗ của đồ ăn, cuối cùng thấy đám thú lớn không làm hại mình mới từ từ buông lỏng cảnh giác, run rẩy đi ra khỏi ổ ăn ngấu nghiến. Chẳng bao lâu sau đã chơi đùa cùng đám hồ ly con có kích thước tương đương.

 

Tô Ngọc bước vào liền thấy mấy nhóc con mỗi đứa ôm một quả Ngọc Linh Quả chăm chú ăn, hình ảnh đó suýt làm cô tan chảy.

 

Đi tới ôm cả bốn nhóc vào lòng, chốc chốc vuốt ve đứa này, chốc chốc xoa đầu đứa kia. Chó con và mèo con đang ăn ngon lành bị ôm bất ngờ nên giật mình, nhưng ngửi thấy mùi hương quen thuộc liền yên tâm lại, còn cọ cọ vào lòng Tô Ngọc. Chúng nhớ mùi hương này, là người đã cứu chúng trong lúc tuyệt vọng nhất.

 

Giơ mèo con lên trước mắt, tuy lông trắng trên người chỗ có chỗ không, có chỗ còn quấn băng gạc, nhưng qua sự tẩy rửa của nước không gian, không khó nhận ra nếu lông mọc lại đầy đủ thì đây sẽ là một con mèo xinh đẹp. Hơn nữa nó có đôi mắt màu xanh biển sâu, bên cạnh đồng t.ử dọc điểm xuyết những hoa văn màu tím bí ẩn. Tô Ngọc nhìn vào mắt nó có chút mê mẩn, cho đến khi tiếng kêu "meo" của nó đ.á.n.h thức cô.

 

Tô Ngọc kinh ngạc nhìn mèo con. Vãi chưởng, vận may gì thế này, tùy tiện nhặt được một con mèo cũng không tầm thường. Tô Ngọc không nhận ra giống mèo này, định đợi lông nó mọc đủ sẽ chụp ảnh đăng lên mạng hỏi thử.

 

Đặt mèo con xuống, cô lại bế ch.ó con lên. Màu lông của nó nếu không để ý kỹ sẽ tưởng là màu trắng, nhưng nhìn kỹ lại ánh lên màu xanh lam nhạt. Tô Ngọc ngạc nhiên nhìn bộ lông lởm chởm của nó. Mắt nó màu đen, nhưng Tô Ngọc vẫn phát hiện ra điểm khác thường. Nếu nhìn chằm chằm vào mắt nó, cảm giác như đang nhìn vào màn đêm đen thẫm đầy sao.

 

Tô Ngọc hít một hơi khí lạnh, nâng đầu nó lên nhìn thật kỹ. Đúng là một bầu trời sao, đẹp đến kinh ngạc. Cô ôm c.h.ặ.t chúng hôn một cái thật kêu, đúng là nhặt được bảo bối rồi.

 

Hai con vật dường như cảm nhận được niềm vui của Tô Ngọc. Chó con vui vẻ l.i.ế.m mặt cô vài cái, mèo con cũng dùng cái đầu nhỏ mềm mại cọ vào cổ cô kêu meo meo nũng nịu.

 

"Mèo con, sau này chị gọi em là Tiểu Nhu Mễ nhé, còn em thì gọi là Tinh Thần." Bị mèo con cọ, cô đột nhiên nghĩ đến cục bột nếp trắng tinh, cảm thấy cái tên này rất hợp với nó. Còn tên của ch.ó con thì khỏi phải nói, bắt nguồn từ đôi mắt của nó.

 

"Meo ~" "Gâu ~" Hai con vật kêu lên một tiếng, giọng non nớt tỏ vẻ đồng ý.

 

"Nào, giới thiệu với các em anh chị em khác nhé. Đây là hai người bạn nhỏ của các em, Tiểu Hồng và Tiểu Bạch. Kia là Tiểu Nguyệt Nha và vợ nó Tiểu Tinh Nhi..." Ôm Tiểu Nhu Mễ và Tinh Thần, cô lần lượt giới thiệu từng con vật có mặt.

 

"Chị và người bên cạnh này là chị và anh của các em. Haizz, cái vai vế này loạn thì loạn chút vậy, chị không so đo mấy cái đó." Giới thiệu bản thân và Mục Khải Nguyệt xong cô mới hậu tri hậu giác nhận ra hình như trừ Mập Mạp và Nhảy Nhót ra thì đám động vật này toàn gọi cô là chị, loạn thật...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chợt nghĩ ra điều gì, Tô Ngọc lấy điện thoại ra: "Nào nào, anh Báo, các em còn chưa chụp ảnh bao giờ nhỉ. Hôm nay chụp ảnh cho đẹp vào, đến lúc đó đăng ảnh đại gia đình lên Weibo cho họ ghen tị c.h.ế.t đi."

 

Nói rồi túm tụm lại chụp không ít ảnh, cuối cùng còn làm một bức ảnh chụp chung đại gia đình. Hài lòng nhìn mấy tấm ảnh, cái này mà đăng lên mạng thì... Tô Ngọc không chụp nhà gỗ và hồ nước trong không gian, chỉ chụp ở bờ sông và rừng trúc, nếu không có người hỏi đây là đâu thì cô khó giải thích lắm.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Ra khỏi không gian, Tô Ngọc mới mở cái Weibo đã lâu không ngó ngàng tới của mình ra. Vừa mở ra đã giật mình, chỉ thấy tin nhắn toàn là hỏi về mấy con vật nhà cô và tình hình trong thôn. Nhìn thấy những thứ này cô biết ngay là Tiểu Dương đã đăng ảnh và video lên mạng, xem ra phản ứng rất tốt.

 

Đổi tên Weibo thành "Gia Viên Kỳ Diệu", sau đó đăng những bức ảnh vừa chụp lên, phía sau còn chú thích tên từng con vật.

 

"Thành viên gia đình tôi #hình ảnh ##hình ảnh#..." Cuối cùng mới đăng ảnh cô và Mục Khải Nguyệt, chú thích là phụ huynh.

 

"A a... Chủ thớt cuối cùng cũng lên tiếng rồi. Vừa xuất hiện đã thả quả b.o.m tấn thế này, nhưng mà tôi thích. A a, báo kìa, báo kìa! Còn nữa, đó là gấu trúc sao? Trái tim thiếu nữ của lão phu tan chảy mất rồi."

 

"Bản nhân xin phép được sững sờ một chút, đây là sở thú à? Không được, tôi phải đi uống ngụm nước cho đỡ sợ đã."

 

"Tôi là một đứa cuồng lông xù đây, chủ thớt thấu hiểu lòng trẫm quá. Mau giao nộp bảo bối ra đây không g.i.ế.c."

 

"Con báo và con Samoyed kia ngầu quá, thích quá đi mất. Huhu, sao không phải của nhà mình nhỉ? Mau đến đây với bảo bảo nào, tôi nhất định sẽ cung phụng các em như ông tổ."

 

"Tôi chỉ muốn hỏi mấy con này bạn kiếm ở đâu ra thế? Tôi cũng muốn mấy con quá. A a, hồ ly, lại còn là cặp đôi đỏ trắng nữa chứ."

 

"Không ai nghĩ là giả à? Một người bình thường sao có thể nuôi nhiều động vật được bảo vệ thế này?"

 

"Đúng đấy, lầu trên nói đúng ý tôi, chắc chắn là photoshop rồi."

 

"Mấy lầu trên mới đến à? Cho mấy cái video này, đảm bảo là hàng thật giá thật đấy. Tuy trong video không có báo, gấu trúc và hồ ly, nhưng mấy con kia thì có thật đấy. Ồ, còn con mèo và con ch.ó kia là giống gì thế, hình như chưa gặp bao giờ. Mắt con mèo kia mê hoặc quá ~"

 

"Đúng đúng, tôi cũng đang định hỏi đây. Mắt con mèo kia thế mà lại có hoa văn màu tím, trông bí ẩn quý phái quá."

 

"Chẳng lẽ chỉ có mình tôi phát hiện lông con ch.ó kia ánh lên màu xanh lam à? Với lại sao lông trên người chúng nó cứ chỗ có chỗ không thế, ảnh hưởng mỹ quan quá."

 

"Lầu trên ơi không chỉ mình bạn thấy đâu. Nhìn bộ dạng chúng nó hình như là đang bị thương hồi phục thì phải."

 

"Lầu trên nói làm tôi não bổ ngay ra câu chuyện một mèo một ch.ó bị bắt nạt sau đó được chủ thớt cứu về."

 

"..."