Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 40: Tiểu Thải tìm đường chết



Khi Từ Nguyên Lương bị kéo đến đình viện trong trạng thái mơ hồ, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt là hình ảnh một bầy khỉ và một con vẹt đang "hòa thuận" trồng trúc. Nhìn thấy con vẹt móng vuốt xách một cái thùng nước nhỏ bay xiêu vẹo đến trên ngọn trúc, sau đó bị ngọn trúc quạt cho một cái, rồi... rồi nó kêu quang quác rơi cái bịch xuống đất cùng với ống trúc một cách chẳng đẹp mắt tí nào.

 

Xui xẻo là cái ống trúc nhỏ kia lại chụp ngay lên đầu nó, không chỉ bị ướt như chuột lột mà cái ống trúc còn bao trùm nửa người nó. Cũng may nửa thân dưới của nó tròn vo to hơn miệng ống trúc nên kẹt lại vừa khít, nếu không thì cả người chui tọt vào trong rồi.

 

Đội cái ống trúc trên đầu, Tiểu Thải lảo đảo đứng dậy, dang cánh mò mẫm lung tung: "Mau, mau cứu điểu với, điểu sắp c.h.ế.t rồi!" Tiếng kêu rên rỉ vọng ra từ trong ống trúc. Vì hoảng loạn chạy lung tung, không để ý, nó lại đ.â.m sầm vào cây trúc non vừa mới trồng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Thế là cây trúc vừa trồng xong bị đổ, Tiểu Thải cũng ngã chổng vó hình chữ X, cũng may là cuối cùng cái ống trúc cũng rơi ra khỏi nửa người nó.

 

"Phụt." Từ Nguyên Lương bật cười không phúc hậu chút nào.

 

"Ách... Nhiều sao quá..." Tiểu Thải bị ngã đến hoa mắt ch.óng mặt, xiêu vẹo đứng dậy, lắc lắc cái đầu. Vừa định c.h.ử.i ầm lên với con khỉ thì nghe thấy tiếng cười, nhìn về phía phát ra tiếng động. Ái chà, to gan thật, dám cười ông điểu đây à.

 

Nó nhanh ch.óng đứng thẳng dậy, một cánh chống nạnh, một cánh chỉ vào Từ Nguyên Lương: "Vãi chưởng, ngươi dám cười nhạo ông điểu đây hả? Ngươi có biết ông là ai không? Cái đồ tiểu tặc không biết xấu hổ kia, trông thì ra dáng người đấy mà dám cười nhạo điểu này. Không biết tâm trạng bổn điểu đại gia đang khó ở à, dám đ.â.m đầu vào họng s.ú.n.g, muốn tìm ngược phải không? Chuyện này không thể xong như thế được, ngươi phải bồi thường phí tổn thất tinh thần cho ta. Thật là, không cho ngươi tốn chút tiền thì mẹ kiếp thật có lỗi với tâm hồn bé bỏng của bổn điểu. Cái người kia kìa, nói ngươi đấy, trừng cái gì mà trừng, so mắt to à? Mắt ta nhỏ đấy, ai bảo ta có cái đầu nhỏ nhắn tinh khôn chứ, đâu như ngươi, cái mặt to thế kia thật là phí phạm, ngốc nghếch..." Nói xong còn liếc xéo hắn một cái đầy khinh bỉ, cái dáng vẻ đó học theo mấy bà đanh đá giống y đúc.

 

Trợ lý của Từ Nguyên Lương từ lúc vào đã bật quay video, và rồi, không chút dè dặt ghi lại toàn bộ màn này. Anh ta trợn mắt há hốc mồm nhìn những gì trong video, cảm giác trong đầu giờ chỉ toàn hai chữ "vãi chưởng".

 

Từ Nguyên Lương tỏ vẻ: Mẹ ơi con muốn về nhà, ở đây có yêu quái, lại còn là một con ác ma thứ thiệt nữa chứ.

 

Tô Mộc cũng kinh ngạc đến rớt hàm, con vẹt nhỏ nhà cái Ngọc có vẻ hơi hổ báo nhỉ.

 

Tô Ngọc vốn đang tập trung trồng cây, nhưng nghe thấy giọng nói lanh lảnh pha chút ch.ói tai của Tiểu Thải, cô đột nhiên có dự cảm chẳng lành. Quả nhiên đi đến bên này liền thấy nó đang chỉ vào Từ Nguyên Lương c.h.ử.i bới ầm ĩ, cô hóa đá ngay tại chỗ. Mẹ kiếp, con chim c.h.ế.t tiệt này rốt cuộc học đâu ra mấy lời đó thế hả?

 

Đỡ trán, cô có thể trả hàng được không? Nghiến răng ken két: "Tiểu... Thải..." Tiếng vang vọng khắp cả sơn cốc.

 

Tiểu Thải run rẩy cả phao câu, máy móc quay đầu lại, nhìn thấy dáng vẻ bạo nộ của Tô Ngọc, lập tức sợ đến nghẹn họng, lưỡi thè ra, trợn trắng mắt, ngã lăn quay ra đất giả c.h.ế.t. Nhưng mà lúc ngã xuống nếu không lén lút hé mắt liếc nhìn Tô Ngọc một cái thì có lẽ sẽ thuyết phục hơn chút.

 

Tô Ngọc trợn mắt. Cái đồ không biết xấu hổ này, lần nào thấy cô tức giận cũng giở chiêu này ra. Lúc đầu cô còn bị nó lừa thật, nhưng giờ thì... ha hả... Tưởng cô ngốc chắc? Về nhà rồi tính sổ với nó.

 

"Ngọc Ngọc ~ đừng giận ~" Mục Khải Nguyệt thấy Tô Ngọc tức giận, vội vàng vuốt lưng cô cho hạ hỏa, tiện thể còn trừng mắt lườm Tiểu Thải đang giả c.h.ế.t một cái. Con chim thối tha, lần nào cũng chọc Ngọc Ngọc tức giận.

 

Tô Ngọc hít sâu một hơi. Mẹ kiếp, cảm giác sau này sẽ bị mấy con này làm cho giảm thọ mất mấy chục năm.

 

"Chí chí." Tiểu Kim hả hê kêu khẽ một tiếng, tiện thể đi đến bên cạnh Tiểu Thải đang giả c.h.ế.t đá cho nó mấy cái. Cơ hội tốt thế này, không đá nó vài cái thì thật có lỗi với bản thân.

 

Tiểu Thải hé một mắt lườm Tiểu Kim. [Thằng kia cứ đợi đấy, có cơ hội ông sẽ quay lại báo thù.]

 

T.ử Lưu Ly dựng người trên tay Tô Ngọc, cao ngạo liếc nhìn chúng nó. [Một lũ ngu ngốc.]

 

Tiểu Nguyệt Nha, Tiểu Tinh Nhi và nai con thì đứng bên cạnh xem đầy hứng thú. Chúng nó mới không thèm dây vào đâu, lần nào hùa theo đ.á.n.h nhau cũng chẳng có kết quả tốt đẹp gì. Dần dần cũng học khôn ra, muốn đ.á.n.h thì cũng phải lúc chị chủ không có mặt. Chỉ có hai đứa dở hơi này là nhớ ăn không nhớ đ.á.n.h, lần nào bị chị chủ mắng xong là quên ngay tắp lự.

 

"Ông chủ Từ, ngại quá, Tiểu Thải nhà tôi đầu óc có vấn đề chút, ông đừng chấp nó nhé." Thật là, con chim này chắc chắn lại xem phim truyền hình gì rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cũng chẳng biết tên này làm sao nữa, thấy cái gì hay hay là học theo, mấy từ c.h.ử.i bới học còn nhanh hơn người. Vừa nãy nhìn cái tư thế của nó, Tô Ngọc đoán chắc chắn nó xem phim của Châu Tinh Trì, cái bà chủ nhà trọ múa võ ấy, chà, chỉ thiếu mỗi điếu t.h.u.ố.c ngậm trên mồm thôi.

 

"Oa không... Ặc... ta c.h.ế.t rồi..." Nghe Tô Ngọc bảo mình đầu óc có vấn đề, Tiểu Thải lập tức bật dậy định phản bác, nhưng nhìn thấy ánh mắt lườm nguýt của cô mới nhớ ra mình đang giả c.h.ế.t, thế là lập tức cứng đờ người, ngã vật xuống lại.

 

Khóe miệng Từ Nguyên Lương giật giật, lúc này mới hoàn hồn: "Không sao, tôi cũng chưa đến mức đi so đo với một con chim. Nhưng mà con chim này của cô cũng tinh ranh thật đấy, nói chuyện với người mà không gặp chút trở ngại nào."

 

"Ha hả, quá khen rồi ạ, chính vì nói sõi quá nên mồm miệng mới tép nhảy như thế, thứ này gây không ít họa cho tôi đâu." Tô Ngọc nghiến răng nghiến lợi nói.

 

"Đằng kia, nhìn cái gì mà nhìn, làm việc của mình đi, cái hố kia vẫn để dành cho các người đấy."

 

Lũ khỉ vốn đang dừng lại xem Tiểu Thải diễn trò, nghe thấy thế lập tức tản ra làm việc. Mẹ ơi, chị chủ càng ngày càng hung dữ.

 

"Chúng nó đang... trồng trúc à?" Từ Nguyên Lương chỉ vào bầy khỉ, không chắc chắn hỏi.

 

"Vâng, lũ đó đ.á.n.h nhau nên bị tôi phạt." Tô Ngọc hờ hững đáp.

 

"Ha ha, hình phạt của cô... cũng mới mẻ độc đáo thật đấy ha."

 

"Đúng rồi, các ông đến đây có việc gì không?" Ừm, chắc là vì chuyện rau dưa.

 

Nhắc đến cái này, Từ Nguyên Lương và trợ lý lập tức kích động: "Cô Tô, là thế này, rau dưa của các cô phản hồi tốt quá. Cô không biết đâu, lúc đầu khách đến ăn nhìn thấy giá trên thực đơn còn không chịu, nhưng ngửi thấy mùi thơm từ bếp bay ra là im re, ngoan ngoãn ngồi đợi lên món. Lần này tôi đến muốn thu mua thêm nhiều chút mang về."

 

Mấy hôm trước ông mang rau về đã chế biến thử một số món, tuy giá cả cao gấp đôi bình thường, nhưng không cưỡng lại được mùi thơm quyến rũ c.h.ế.t người kia. Cuối cùng không ngờ khách đến ăn càng lúc càng đông, mới có hai ngày đã bán hết sạch, lại còn cung không đủ cầu, khách khứa cứ nhao nhao đòi ăn tiếp.

 

Tô Ngọc nhướng mày, không ngờ lại bán chạy thế: "Ừm... thế này đi, trước tiên cứ thu mua của người trong thôn đã. Trưởng thôn, chú bảo mọi người mang rau đến nhà chú đi, chú phụ trách thống kê. Ông chủ Từ muốn mua bao nhiêu thì tùy chú liệu, đến lúc đó cứ theo số cân của họ mà tính tiền là được. Còn rau ruộng nhà cháu thì vẫn để lớn thêm một thời gian nữa."

 

"Được được, vậy để chú đi thông báo ngay." Xoa tay, Tô Mộc vui vẻ bước nhanh ra ngoài, đây đúng là chuyện tốt mà.

 

"Ơ, trưởng thôn, ông đừng bỏ tôi lại đây chứ." Thấy Tô Mộc bỏ mình lại đi mất, Từ Nguyên Lương gọi trợ lý rồi cũng vội vàng đuổi theo.

 

Tô Ngọc lắc đầu, nhìn cái vẻ nóng vội đó kìa. "Đi thôi Thỏ Trắng Nhỏ, chúng ta còn bao nhiêu cây chưa trồng đâu, lát nữa về tôi làm món ngon cho anh ăn."

 

"Được, Ngọc Ngọc ~ lát nữa tôi muốn ăn cá kho, rau diếp xào, còn cả chả cá rán nữa..." Mục Khải Nguyệt đếm ngón tay liệt kê những món Tô Ngọc nấu.

 

Nhìn cậu đầy sủng nịch, nghe cậu lải nhải bên tai không những không thấy phiền mà còn thấy êm tai lạ thường. Thỏ Trắng Nhỏ của cô vẫn đáng yêu như ngày nào. Cô cạo nhẹ lên mũi cậu: "Được thôi, lát về sẽ nấu cho anh ăn."

 

"Ngọc Ngọc là tốt nhất ~" Mục Khải Nguyệt đôi mắt đen láy sáng rực nhìn Tô Ngọc, trong mắt tràn ngập hình bóng cô.

 

Nai con, Tiểu Nguyệt Nha và Tiểu Tinh Nhi cũng không quấy rầy họ, lững thững đi theo sau hai người.

 

Thực ra mình cũng khá thích Tiểu Thải, dù sao có nó ở đây mới náo nhiệt được chứ nhỉ (>^ω^ω