Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 39: Chỉ là chuẩn bị cho các ngươi cái hố... mà thôi



Tô Ngọc hứng thú bừng bừng xem bình luận một lát, không ngờ đã muộn thế này mà vẫn còn nhiều người thức đến vậy. Nghĩ ngợi một chút, cô quyết định trả lời một tin nhắn:

 

"Cảm ơn mọi người đã yêu thích các thành viên trong gia đình tôi. Sau này tôi sẽ thỉnh thoảng đăng tải một số video và hình ảnh. Còn về những bạn muốn đến đây tham quan, hiện tại vẫn chưa được đâu ạ. Nơi này đang trong quá trình tu sửa, đợi khi nào trong thôn sắp xếp ổn thỏa, tôi sẽ thông báo cho mọi người biết. Hãy kiên nhẫn chờ đợi nhé!"

 

"Bao giờ mới được đi đây? Tôi nóng lòng quá rồi, muốn mau ch.óng được nhìn thấy các bé hồ ly, mềm mại đáng yêu quá đi mất."

 

"Chủ thớt nhất định phải nhớ đến chúng tôi đấy nhé, ảnh và video không được ngừng đâu, biết chưa? Nếu không tôi sẽ khóc cho bạn xem."

 

"Haizz, còn phải đợi một thời gian nữa sao? Sự chờ đợi thật dài đằng đẵng, thời gian ơi trôi nhanh lên đi."

 

"Nhà tôi ở ngay thành phố S đây, đến lúc đó có ai muốn lập nhóm đi cùng không? Thật sự muốn nhanh ch.óng được ngắm nhìn chúng nó."

 

"Muốn muốn muốn, cho tôi một vé với, để lại số điện thoại rồi liên hệ, nhắn tin riêng nhé."

 

"Nhìn đây, chỗ này còn có tôi nữa."

 

"Nhìn đây +1."

 

"Nhìn đây +2."

 

"..."

 

"Lầu trên ơi, ghen tị với các bạn quá đi mất. A a... chỗ tôi cách thành phố S xa quá."

 

"Lầu trên không sao đâu, chúng ta cùng nhau ngồi một góc vẽ vòng tròn nguyền rủa đi, huhu."

 

"..."

 

Tô Ngọc buồn cười nhìn những bình luận này, thấy thời gian cũng không còn sớm nữa bèn đi ngủ.

 

Tại căn nhà bên thác nước, Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt đang cầm xẻng trồng cây giống Ngọc Linh Quả bên hồ nước. Một bầy khỉ đang vui vẻ uống nước và nô đùa bên hồ. Kể từ khi Tô Ngọc đổ đầy nước không gian vào hồ, bầy khỉ này liền trở thành khách quen, Tiểu Kim vui sướng vô cùng.

 

Bởi vì... "Á, con khỉ thối tha, đồ không biết xấu hổ, dám gọi đồng bọn đến giúp à? Đồ tiểu nhân âm hiểm, phi! Khỉ nhãi ranh, có giỏi thì chúng ta solo, gọi cả bầy đến hội đồng ông thì tính là bản lĩnh gì chứ? Ái ui... bộ lông vũ xinh đẹp của tôi, mày cứ đợi đấy, đừng tưởng chỉ mình mày có đồng bọn. Đợi bổn điểu tìm được đồng bọn, ông không xử c.h.ế.t cái đồ không biết xấu hổ nhà mày thì thôi. Mẹ kiếp, sớm muộn gì cũng có ngày mày c.h.ế.t dưới móng vuốt của ông, đến lúc đó ông sẽ vặt trụi lông mày... Á... Cứu mạng điểu với... Có khỉ g.i.ế.c điểu kìa!" Giọng nói lanh lảnh đặc trưng của Tiểu Thải hòa cùng tiếng gầm của thác nước nghe ch.ói tai vô cùng.

 

"Haizz." Tô Ngọc thở dài, ngoáy ngoáy tai rồi tiếp tục công việc.

 

"Chí chí..." [Có giỏi thì mày đừng bay.] Tiểu Kim dẫn đầu một bầy khỉ, oai phong lẫm liệt múa may gậy dài, lũ khỉ phía sau cũng bắt chước nó khua khoắng lung tung. Có con còn cầm không vững cây gậy dài hơn mình rất nhiều, nghiêng ngả lảo đảo cố sức chống đỡ.

 

"Ông không bay á? Ông ngốc hay là mày đần? Có giỏi thì mày đừng đuổi theo." Tiểu Thải lắc m.ô.n.g trêu ngươi giữa không trung, nhân lúc bọn chúng chưa đuổi kịp vội vàng vỗ cánh bay đi.

 

"Chí chí." [Đuổi theo!] Tiểu Kim giơ gậy chỉ về phía trước, dẫn đầu đuổi theo, lũ khỉ nhận lệnh cũng kêu chí ch.óe bám theo sau.

 

Hòa cùng tiếng nước đổ ầm ầm từ trên cao, tiếng kêu của Tiểu Thải và đám Tiểu Kim vang vọng khắp sơn cốc.

 

Tô Ngọc day day thái dương, hít sâu một hơi, nén cơn xúc động muốn đ.á.n.h người xuống: "Phù, mình quen rồi, quen rồi."

 

Nhưng ánh mắt lơ đãng liếc qua, cô lập tức trợn tròn mắt: "Đừng mà!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tiếc là đã muộn, chỉ thấy một cây Hỏa Vân Quả cô và Mục Khải Nguyệt vừa mới trồng xong chưa được bao lâu đã bị mấy con khỉ đè gãy... gãy làm đôi...

 

"Tất cả cút hết lại đây cho tao!" Tô Ngọc gầm lên một tiếng Sư T.ử Hà Đông, dọa lũ khỉ sợ hãi vội vàng vứt gậy bỏ chạy. Sau đó... sau đó là bi kịch, chỉ thấy gậy rơi lả tả, tiếng bộp bộp vang lên, kéo theo đó là tiếng kêu rên t.h.ả.m thiết.

 

"Chí chí!" Đau đau đau!

 

Tô Ngọc đỡ trán, cái lũ ngốc này, thật không nỡ nhìn thẳng. Tiểu Kim cầm gậy quay lại nhìn thấy cảnh này cũng chống gậy xuống đất, một tay đỡ trán bắt chước Tô Ngọc, vừa đỡ vừa lắc đầu.

 

Tô Ngọc nhìn mà giật giật khóe miệng, diễn sâu thật đấy. Nhìn cây Hỏa Vân Quả yểu mệnh kia, cô nhìn chúng nó với ánh mắt âm u, chỉ tay vào đống trúc xanh mướt vừa lấy từ không gian ra: "Hôm nay đây là nhiệm vụ của các người, bất kể dùng cách nào, trồng xong cho tao, bằng không..."

 

Liếc mắt nhìn cái hố vừa đào, Tiểu Kim, Tiểu Thải và lũ khỉ thấy ánh mắt của Tô Ngọc đồng loạt run rẩy. Tô Ngọc mỉm cười dịu dàng: "Cũng không có gì đâu, chỉ là chuẩn bị cho các người cái hố... mà thôi..."

 

"Chí chí." Tiểu Kim lập tức kêu lên lấy lòng Tô Ngọc.

 

"Người đẹp... Chị ơi, nhiệm vụ này gian khổ quá, chị nhìn cái thân hình bé nhỏ của em này, chị nỡ lòng nào sao? Huhu... sao chị có thể vô lý gây sự như thế chứ... Ơ, em đi ngay đây." Tiểu Thải ủ rũ vỗ cánh bay đi, tiện thể còn trừng mắt lườm Tiểu Kim và lũ khỉ một cái.

 

"Chí chí." Tiểu Kim thấy thế lập tức nhe răng với Tiểu Thải, nhưng rồi cũng cam chịu gọi anh em đi trồng trúc.

 

Cũng may mầm trúc không lớn cũng không cao, Tô Ngọc lấy ra toàn là mầm nhỏ, nên đối với chúng cũng không quá khó khăn. Cái khó là làm sao đào hố, cái cuốc chúng nó cầm không nổi.

 

Cuối cùng Tô Ngọc giúp chúng vót nhọn một ít gậy gỗ để dùng đào đất, còn lấy ra một số ống trúc nhỏ nhắn tinh xảo, đó là loại cô định dùng để đựng rượu. Mấy hôm trước cô mua ít bình, hái quả trong không gian ủ rượu, định đợi lần này nếu thành công thì mang một ít hạt giống vào rừng sâu sau núi gieo trồng. Dù sao nơi đó cũng chẳng có ai vào, cô cứ dùng để trồng cây ăn quả ủ rượu vậy.

 

Đục hai lỗ nhỏ đối diện nhau ở miệng ống trúc, luồn dây thừng qua buộc lại làm thành những cái thùng đơn giản. Vì những cây trúc này đều lớn lên trong không gian nên đường kính lên tới hai mươi centimet, lúc đưa những cây trúc to như thế cho ông Đại, ông ấy còn giật mình kinh ngạc, cứ tấm tắc khen lạ mãi.

 

Đưa cái thùng nhỏ nhất cho Tiểu Thải, mấy cái khác chia cho bầy khỉ: "Nè, tự chia nhau đi."

 

Trừ Tiểu Thải không cần suy nghĩ phải làm gì, lũ khỉ còn lại nhìn nhau ngơ ngác, gãi đầu gãi tai không biết làm sao.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Lúc này Tiểu Kim oai phong lẫm liệt đi đến trước mặt chúng, kêu chí ch.óe chỉ huy một hồi, sau đó bầy khỉ liền làm theo chỉ thị của nó.

 

Tô Ngọc nhìn mà thầm gật đầu, không hổ danh là Hầu vương tương lai, khí thế ra phết.

 

Thấy chúng dần quen việc và bắt đầu bận rộn, tuy tốc độ rất chậm nhưng ít ra cũng giúp được chút ít, cô xoa cằm nghĩ, sao trước kia mình không nghĩ ra cách này nhỉ, vừa có người giúp việc lại vừa tránh cho chúng nó nghịch ngợm, thật tốt biết bao.

 

Tô Ngọc kéo Mục Khải Nguyệt tiếp tục trồng cây ăn quả. Nai con ở bên cạnh dùng đầu giúp họ giữ cây cho vững, Tiểu Nguyệt Nha và Tiểu Tinh Nhi thì dùng chân bới đất lấp gốc cây.

 

Trong rừng đào, Từ Nguyên Lương và trợ lý đi theo trưởng thôn đến thác nước, khoảnh khắc đó họ sững sờ, há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm giác như mình đi nhầm phim trường vậy.

 

Trưởng thôn đi trước lải nhải suốt dọc đường, cũng không để ý đến biểu cảm của hai người họ và việc họ đã dừng lại: "Tôi nói cho các anh biết nhé, không phải tôi khoác lác đâu, rau dưa trồng ở chỗ chúng tôi đúng là không chê vào đâu được, thật sự là thuần thiên nhiên đấy. Cái Ngọc bảo rau bên ngoài toàn phun t.h.u.ố.c sâu, các anh bảo người bây giờ lạ thật, cái này là đồ ăn vào mồm, sao có thể cho t.h.u.ố.c độc vào được chứ... Ơ, người đâu rồi?"

 

Nói một thôi một hồi cuối cùng cũng phát hiện ra điều không ổn, quay đầu lại nhìn thì chẳng thấy người đâu. Quay người lại, thấy hai người kia vẫn đang đứng ngẩn ngơ ở đó.

 

"Ái chà, tôi bảo này giám đốc Từ, anh đứng đó làm gì thế, chẳng phải muốn tìm cái Ngọc sao? Mau mau mau, nhanh chân lên nào." Tô Mộc quay lại kéo Từ Nguyên Lương đi. Từ khi rau nhà ông bán được giá tốt cách đây hai hôm, bà con trong thôn đều đang chờ tin của ông đấy, chuyện này mà thành thì cả thôn đều phấn khởi lắm.

 

"À! Vâng vâng." Từ Nguyên Lương ngơ ngác bị Tô Mộc kéo đi, ông ta hiện tại vẫn chưa hoàn hồn lại. Mình đang ở đâu đây, đang làm gì thế này... Ông ta tỏ vẻ mình không biết gì cả.