Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 43: Bức ảnh gây bão mạng



Tô Ngọc liếc xéo cô bạn: "Cậu có một người anh trai lo nghĩ cho cậu đủ điều thế còn muốn gì nữa. Haizz, tớ còn muốn có một người anh như thế mà không được đây này."

 

Cao Uyển Tình gật đầu: "Đúng đấy, cậu sướng mà không biết hưởng."

 

"Xì ~ Á á, hồ ly kìa!" Lý Tiểu Huyên lơ đãng liếc thấy gia đình Đỏ Thẫm Đại Bạch đang dạo chơi, lập tức phấn khích.

 

"Xuống trước đi đã, kẻo ngã bây giờ." Nói rồi ra hiệu cho Tiểu Nguyệt Nha nằm xuống, đỡ các cô xuống.

 

Lý Tiểu Huyên vừa chạm đất liền chạy vù đến chỗ gia đình hồ ly, tiếc là chúng thấy bộ dạng điên cuồng của Lý Tiểu Huyên liền co cẳng chạy mất.

 

"Này, đừng chạy mà, chị không phải người xấu đâu..." A, sao chạy nhanh thế, cô nàng dậm chân tiếc nuối.

 

"Meo ~" Tiếng kêu nũng nịu của Tiểu Nhu Mễ vang lên, ngay sau đó Cao Uyển Tình chỉ thấy một bóng trắng vụt qua trước mặt.

 

"Meo ~" Tiểu Nhu Mễ nhảy vào lòng Tô Ngọc lăn một vòng làm nũng, sau đó hai chân trước đặt lên cánh tay cô đang ôm nó, cong người duỗi eo, rồi nằm ngửa trong lòng cô, bụng trắng hướng lên trời, bốn cái chân nhỏ mềm oặt buông thõng.

 

Mục Khải Nguyệt thấy Tiểu Nhu Mễ lại cướp mất vòng tay Ngọc Ngọc của cậu, tức đến phồng má trừng mắt với nó. Tiểu Nhu Mễ ngước mắt đảo tròn, một chân trước vươn ra móc vào áo cậu kêu meo một tiếng mềm mại.

 

Tô Ngọc cười tít mắt chọc chọc vào má phính của cậu, rồi lại nhéo nhéo, cho đến khi đôi mắt to của cậu nhìn cô đầy tủi thân mới bình tĩnh thu tay lại. Lần nào nhìn thấy khuôn mặt phúng phính của Thỏ Trắng Nhỏ cô cũng ngứa tay muốn sờ muốn nhéo.

 

Cao Uyển Tình chỉ cảm thấy xung quanh họ tràn ngập bong bóng trái tim màu hồng. Chậc chậc, tự nhiên bị nhét một họng cẩu lương.

 

"Á, mèo kìa, mau cho tớ sờ cái." Nhìn thấy con mèo trắng nũng nịu trong lòng Tô Ngọc, cô nàng mắt sáng lấp lánh sán lại gần muốn sờ thử, nhìn đáng yêu quá đi mất.

 

"Meo ~" Khi tay cô vừa đưa tới, Tiểu Nhu Mễ bất ngờ lật người, rồi chạy biến...

 

Lý Tiểu Huyên: "..." Cô đáng sợ thế sao?

 

"Ha ha ha..." Nhìn ánh mắt oán trách của Lý Tiểu Huyên, Tô Ngọc và Cao Uyển Tình cười không nhân đức chút nào.

 

"Các cậu, hừ! Tuyệt giao!" Nghiến răng ken két, quá đáng ghét, không thấy cô đang đau lòng sao mà còn cười nhạo.

 

"Được rồi, mau vào nhà thôi, hôm nay tớ bắt được con cá trong sông cho các cậu đấy, cá hoang dã nhé, đảm bảo ăn xong là muốn ăn nữa."

 

"Thật á? Đi mau đi mau." Nghe thấy được ăn, Lý Tiểu Huyên lập tức quẳng chuyện vừa rồi ra sau đầu. Trời đất bao la, ăn cơm là lớn nhất.

 

Chưa vào nhà đã ngửi thấy mùi thơm chảy nước miếng. Lý Tiểu Huyên chạy như bay vào nhìn mâm cơm thịnh soạn mà không rời mắt được: "Nhanh lên nhanh lên, bát đũa đâu? Tớ chịu không nổi rồi." Cô nàng dùng hai tay quạt mùi thơm thức ăn về phía mình, nhắm mắt hít hà: "Thơm quá đi mất."

 

"Thật là, quỷ đói đầu t.h.a.i à?" Tô Ngọc trợn mắt, vào bếp lấy bát đũa.

 

"A, ngon quá, Tiểu Ngọc Ngọc, cá cậu làm ngon quá, không được, lúc về tớ phải mang mấy con về mới được, ợ..." Lý Tiểu Huyên xoa cái bụng tròn vo, ợ một tiếng rõ to.

 

"Được thôi, tự đi mà câu, ở con sông bên kia kìa, câu được bao nhiêu là của cậu tất."

 

"Quyết định thế nhé. Đúng rồi chỗ các cậu bao giờ mở cửa thế, tớ thấy trên mạng dân tình muốn đến đây phát điên rồi." Nhắc đến trên mạng, cô vội lấy điện thoại ra lướt Weibo xem phản hồi về ảnh và video đăng hôm nay thế nào. Tiểu Ngọc Ngọc cũng lười thật, cả đống thời gian mới đăng ảnh lên mạng một lần, video thì càng ít.

 

"Sắp rồi, trưởng thôn họ đang liên hệ xe buýt chuyên đưa đón du khách, chắc chỉ một hai ngày nữa thôi."

 

"Thế thì tốt. Á, mau xem này, ảnh cậu và người đàn ông của cậu cưỡi Tiểu Nguyệt Nha lên hot search rồi kìa."

 

"Hả? Ảnh gì?" Tô Ngọc ghé qua xem, đúng thật, chính là tấm Cao Uyển Tình chụp, chính cô nhìn cũng thấy đẹp.

 

"Đây là chúng ta sao?" Cầm lấy điện thoại, cô mở to mắt.

 

"Sao lại không phải, đừng nghi ngờ nhan sắc của mình, chẳng qua có thêm mấy yếu tố ngoại cảnh này vào nên càng hoàn hảo hơn thôi. Mau, đưa tớ đưa tớ, tớ muốn xem bình luận."

 

Nói rồi giật lại điện thoại lướt xem bình luận, Tô Ngọc cũng lấy điện thoại của mình ra xem.

 

"Ô mai gót, tôi cảm giác mình lại tin vào tình yêu rồi, cặp đôi này ngọt quá, đẹp quá. Còn nữa, mấy cái đó là kỹ xảo à, làm thế nào vậy?"

 

"A, kia chẳng phải là chủ thớt Gia Viên Kỳ Diệu và bạn trai cô ấy sao? Còn cả Tiểu Nguyệt Nha nữa, huhu, tôi cũng muốn ngồi lên thử xem, Tiểu Nguyệt Nha oai phong quá."

 

"Chẳng lẽ chỉ có mình tôi chú ý đến mấy con bướm kia hình như là thật sao? Có chuyên gia nào vào thẩm định chút đi."

 

"Lầu trên ơi có tôi đây, qua giám định chuyên nghiệp thì đúng là thật đấy. Về việc này tôi chỉ muốn nói chủ thớt Tiểu Ngọc ơi chỗ các bạn bao giờ mở cửa, lão phu đợi đến nóng lòng lắm rồi."

 

"Đồng quan điểm +1."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Từ từ, nghe các bác nói thế thì đây không phải kỹ xảo à? Vãi chưởng, không thể nào chứ?"

 

"Lầu trên mới đến hả, bạn follow Weibo Gia Viên Kỳ Diệu là biết ngay."

 

"A a, thích cái cầu kia quá, còn hai cây kia là hoa đỗ quyên phải không?"

 

"Chủ thớt ơi bạn có quan hệ gì với chủ thớt Tiểu Ngọc thế, bạn đang ở thôn Linh Khê à? Bọn tôi trông cậy cả vào bạn đấy, chủ thớt Tiểu Ngọc lười quá, mấy ngày mới cập nhật một lần, huhu, thế sao mà đủ."

 

"Đang l.i.ế.m màn hình, tổ hợp nam thanh nữ tú và quái thú, rắc một bát cẩu lương siêu to khổng lồ. Huhu, tôi xin thông báo là tôi chưa có bạn trai, hơi ngược tâm đấy nhé."

 

"Lầu trên ơi vừa hay tôi cũng chưa có bạn gái, hẹn hò không?"

 

"Lầu trên xê ra, sao lại bàn chuyện yêu đương ở đây. Mà nói chủ thớt... bạn đến thôn Linh Khê kiểu gì thế, tôi... cũng... muốn... đi... a..."

 

"Đúng đúng đúng, quay lại chủ đề chính, thôn Linh Khê sắp mở cửa chưa?"

 

"..."

 

Lý Tiểu Huyên hí hửng gõ câu trả lời:

 

"Các tình yêu ơi, mình là bạn thân của Ngọc Ngọc nha, lần này đến là để thăm cậu ấy. Nhưng Tiểu Ngọc Ngọc nhà mình bảo thôn Linh Khê một hai ngày nữa là mở cửa rồi, hãy chờ tin vui nhé, mình sẽ đăng ảnh mỗi ngày, đừng ghen tị với mình quá nha, oa ha ha ha..." Cuối cùng còn thêm điệu cười kiêu ngạo.

 

"Chủ thớt đáng ghét quá, huhu, sao bạn nỡ bắt nạt tâm hồn bé bỏng của tôi. Thôi được rồi, nể tình bạn đăng ảnh cho chúng tôi xem, tôi miễn cưỡng tha thứ cho bạn đấy."

 

"Ghen tị đỏ mắt, tại sao tôi lại không có đứa bạn thân hay họ hàng nào ở thôn Linh Khê chứ?"

 

"Này, có ai muốn lập nhóm đi không, thành phố S, lên tiếng cái nào, nhắn tin riêng nhé."

 

"Có, đây này."

 

"Có."

 

"Có."

 

"..."

 

"Không phải thành phố S, nhưng cũng không ngăn được bước chân tôi, thành phố W điểm danh cái nào."

 

"Hừ."

 

"Hừ."

 

"..."

 

Tại Mạc gia, Mạc Vân Khuynh người dựa nghiêng trên ghế sofa, đôi chân dài vắt chéo, khuôn mặt ôn hòa mang theo ý cười, vài sợi tóc lòa xòa trên trán tạo vẻ lười biếng. Bàn tay trắng nõn cầm chiếc điện thoại màu đen.

 

Chợt đôi mắt nheo lại, ngón tay ấn vào chủ đề đang hot kia: "Thôn Linh Khê? À, hình như cũng không tệ."

 

Nhìn nụ cười mãn nguyện của cô gái trong ảnh, bỗng nhiên cảm thấy bóng dáng cao lớn phía sau cô hơi gai mắt.

 

Hắn ngẩn người, day day trán, khẽ cười một tiếng, sao hắn lại có suy nghĩ như vậy được chứ: "Thôi, hôm nào đưa ông cụ đi một chuyến vậy, không biết cô ấy sẽ mang đến cho mình bất ngờ gì đây? Chà, có chút mong chờ đấy."

 

"Này, bọn mày mau xem cái hot search này đi, vãi chưởng, người đẹp này!" Vương Hoa vội gọi bạn cùng phòng.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Xì, mày còn tin mấy cái đó à, toàn photoshop cả thôi." Một người bạn cùng phòng khinh thường đáp.

 

Vương Hoa mặc kệ cậu ta, lướt xuống xem bình luận bên dưới, càng xem mắt càng mở to.

 

"Vãi chưởng, bọn mày mau lại đây, mấy cái này hình như là thật đấy. Lão Tam, mày lại xem cái này có phải photoshop không."

 

"Cái gì?" Lão Tam trong miệng Vương Hoa nhảy xuống giường, cầm lấy điện thoại xem, mắt lập tức trợn tròn: "Từ từ, để tao xem kỹ chút." Hai người bạn cùng phòng khác bị khơi dậy trí tò mò cũng đi tới.

 

Một lát sau, Lão Tam kích động nói: "Đây là thật, con ch.ó này sao to thế, phi khoa học quá."

 

"Mày quan tâm nó khoa học hay không làm gì. A, chỗ này tao nhất định phải đi." Giật lại điện thoại, Vương Hoa cảm thấy mình hoàn toàn bị nơi này chinh phục. Đột nhiên nhớ ra vừa liếc thấy một bình luận nhắc đến Gia Viên Kỳ Diệu, cậu ta ma xui quỷ khiến tìm kiếm rồi bấm vào xem. Sau đó... sau đó cậu ta kích động suýt đ.á.n.h rơi điện thoại.

 

Hôm nay viết ba chương, tặng thêm cho các bạn một chương nữa nhé. Ngoài ra vì phía sau sẽ có tình tiết nam chính nhận người thân, nên mình đã sửa lại chương bà Tôn qua đời ở phía trước một chút, thêm vào một tín vật liên quan đến thân thế nam chính nha O(∩_∩)O.