Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 44: Toàn là bảo bối



Lão Tam bên cạnh thấy cậu ta có vẻ lạ, ghé đầu nhìn vào điện thoại: "Sao thế?"

 

"Cái này mẹ kiếp không phải là thật đấy chứ?" Nhìn những bức ảnh trên Weibo, cậu ta theo bản năng cảm thấy là photoshop, bèn giật lấy điện thoại bắt đầu kiểm tra.

 

"Sao thế, sao thế?" Hai người kia không hiểu chuyện gì, thấy họ kích động liền hỏi.

 

Vương Hoa nhìn họ với vẻ mặt kỳ quái: "Bọn mày tự tìm 'Gia Viên Kỳ Diệu' mà xem, có 'bất ngờ' đấy."

 

Hai người họ bán tín bán nghi tìm kiếm, sau đó thì sững sờ luôn. Mẹ ơi, nhà người này mở sở thú à? Con ch.ó và con sói kia to như thế, cho ăn t.h.u.ố.c tăng trọng gì vậy, các người có biết là vi phạm quy luật tự nhiên không hả? Nhưng mà! Phải nói là họ cũng muốn có một con ch.ó to như thế quá đi mất.

 

Còn con báo đen kia nữa, lúc thì tao nhã lúc thì sắc bén, chỉ nhìn ảnh thôi cũng cảm nhận được khí thế bức người của nó, thực sự là... quá hiếm có khó tìm...

 

"Nhanh nhanh, xem xem bao giờ bọn mình được nghỉ dài hạn, tao nhất định phải đi chơi một chuyến." Có người vội vàng mở lịch trên điện thoại ra xem.

 

"Đúng đúng, tao cũng phải đi. Từ từ, mày không nghi ngờ đây là giả à?"

 

Vương Hoa lườm cậu ta một cái: "Nhìn bình luận bên dưới đi, còn cả góc quay của mấy cái video này rõ ràng là chân thực mà."

 

"..."

 

Tại một ngôi nhà ở thành phố S.

 

Một cậu bé chín tuổi ôm cổ bố nũng nịu nói: "Bố ơi, cuối tuần chúng ta đi đâu chơi ạ?"

 

"Để bố xem trên mạng nhé, tìm chỗ nào đẹp đẹp, đến lúc đó cho cục cưng nhà ta chơi thỏa thích."

 

"Hoan hô, bố là nhất, chụt ~" Cậu bé vui vẻ hôn bố một cái.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Cục cưng, mẹ không tốt sao?" Người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh chu môi ghen tị hỏi.

 

"Mẹ cũng là nhất ạ." Cậu bé quyết đoán bỏ rơi bố sà vào lòng mẹ, sau đó hôn lên má mẹ một cái.

 

"Nào, chúng ta cùng xem nhé." Người chồng nhìn vợ con đầy cưng chiều. Anh vừa mở Weibo lên liền thấy cái hot search kia.

 

Cậu bé mắt sáng lên, ngón tay mũm mĩm chỉ vào bức ảnh: "Chỗ này chỗ này, đẹp quá bố ơi."

 

"Ơ, đây là đâu thế, để anh xem nào." Càng kéo xuống dưới, nhìn thấy những bức ảnh khác, càng xem càng kinh ngạc.

 

Lập tức chốt luôn: "Đi chỗ này nhé."

 

"Anh xã, cái này có khi nào l.ừ.a đ.ả.o không?"

 

"Yên tâm đi, vừa nãy anh xem rồi, người đi cũng đông lắm, hơn nữa lại ngay thành phố mình. Cho dù nơi đó không đẹp như ảnh thì cùng lắm sau này không đi nữa."

 

"Kể ra cũng phải."

 

"Chó lớn, ch.ó lớn!" Cậu bé chỉ vào Tiểu Nguyệt Nha phấn khích reo lên.

 

Bố cậu bé nhíu mày: "Cái này chắc là kỹ xảo thôi, làm gì có ch.ó to thế."

 

"Cục cưng, cuối tuần chúng ta đi chỗ này chơi được không?" Người bố xốc nách cậu bé bế bổng lên.

 

Cậu bé gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Vâng ạ vâng ạ."

 

"Ha ha." Hai vợ chồng cười, xoa đầu con trai.

 

Ở khắp các nơi khác, chỉ cần cuối tuần được nghỉ, chỉ cần nhìn thấy những bức ảnh này, mọi người đều quyết định đến thôn Linh Khê chơi.

 

"Tiểu Huyên Tử, cậu giúp tớ quảng cáo miễn phí rồi này." Tô Ngọc cầm điện thoại tiếp tục lướt xem.

 

"Thế nào, tớ đoán cuối tuần người đến đây chắc chắn đông lắm."

 

"Ừ, dù sao cũng chuẩn bị xong hết rồi, đến lúc đó trưởng thôn họ chỉ cần tìm người quản lý vệ sinh các thứ là được."

 

"Vậy thì tốt rồi. Tiểu Ngọc Ngọc, mau đưa bọn tớ đi tham quan nhà cậu đi." Nói rồi hấp tấp kéo Tô Ngọc và Cao Uyển Tình đi ra ngoài.

 

Mục Khải Nguyệt giật lại tay Tô Ngọc, nghiêm túc nhìn Lý Tiểu Huyên: "Ngọc Ngọc, của tôi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lý Tiểu Huyên cạn lời, xua tay: "Được được được, của anh của anh tất, tôi không thèm chấp anh. Thật là, lúc nào cũng phát cẩu lương, có cho người ta sống nữa không đây."

 

Cao Uyển Tình che miệng cười trộm. Bạn trai của Tiểu Ngọc Ngọc buồn cười quá, tiếc là đầu óc không được tốt lắm. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu anh ta đẹp trai mà đầu óc bình thường thì giờ này chắc chẳng biết đang ở phương trời nào rồi. Thực ra thế này cũng tốt, ít nhất người như vậy đã nhận định một chuyện thì sẽ vô cùng kiên trì. Anh ta giờ đã nhận định Tiểu Ngọc Ngọc, đó cũng coi như là một loại phúc khí của cô ấy.

 

Tô Ngọc cười khúc khích xoa tóc Mục Khải Nguyệt: "Ngoan nào, chúng ta đi chơi thôi."

 

"Chơi với Ngọc Ngọc ~" Tựa đầu lên vai cô, cậu để mặc Tô Ngọc dắt đi.

 

Lý Tiểu Huyên đi sau đứng hình trong gió một lúc, nhìn sang Cao Uyển Tình: "Chúng ta bị bơ rồi à?"

 

Cao Uyển Tình nhún vai: "Ai biết được, đi thôi." Nói xong nhấc chân đi luôn.

 

"Ơ! Này, đợi tớ với, cái lũ mê trai bỏ bạn này."

 

Vừa đến hậu viện, T.ử Lưu Ly đã chậm rãi trườn về phía Tô Ngọc. Cô ngồi xổm xuống đặt tay lên đất, T.ử Lưu Ly liền bò theo tay cô lên cổ tay, cái đầu nhỏ thè lưỡi cọ vào da tay Tô Ngọc.

 

Tô Ngọc cười vuốt ve nó: "T.ử Lưu Ly, em nên thường xuyên ra ngoài chơi với chúng nó đi, không thì sắp thành rắn tự kỷ rồi đấy."

 

"Xì ~" Nó kiêu ngạo ngẩng đầu, mới không thèm chơi với mấy tên kia đâu. Thực ra là do nó quá hung tàn, lần nào chơi cùng mọi người, chỉ cần sơ ý chọc giận nó, ha hả, cứ xác định bị đuôi rắn quất bay đi. Dần dần mấy đứa kia thấy nó đều kính nhi viễn chi, không dám chơi cùng. T.ử Lưu Ly tỏ vẻ đó là do chúng quá yếu ớt.

 

Lý Tiểu Huyên và Cao Uyển Tình cũng ngồi xổm xuống tò mò nhìn T.ử Lưu Ly: "Tiểu Ngọc Ngọc, đây là T.ử Lưu Ly hả? Đẹp thật đấy, nhưng nhìn nguy hiểm quá."

 

"Đúng đấy, tớ chưa từng thấy con rắn nào như thế này, nhưng tớ cảm giác ở chỗ cậu chuyện gì cũng có thể xảy ra ấy." Cao Uyển Tình cũng cúi xuống xem, cô chưa bao giờ nghĩ rắn cũng có thể đẹp đến thế.

 

"Ha ha, đi thôi, đưa các cậu đi tham quan bảo bối của tớ." Dẫn các cô đến chỗ trúc tím và cây lan biến dị Tố Quan Hà Đỉnh.

 

Từ xa nhìn thấy hơn chục cây trúc tím, Lý Tiểu Huyên hét lên quái dị, lao tới như một cơn gió. Cao Uyển Tình cũng chẳng khá hơn là bao, tuy không hét nhưng tốc độ rõ ràng nhanh hơn hẳn.

 

Chỉ thấy Lý Tiểu Huyên chạy quanh mấy cây trúc tím vài vòng, sau đó quyết đoán ôm lấy một cây: "Bảo bối a, đây đều là bảo bối a."

 

Cao Uyển Tình vuốt ve một cây, tay chạm vào mát lạnh trơn láng, còn tỏa ra mùi hương thanh khiết khiến đầu óc tỉnh táo, ngửi vào thoải mái không nói nên lời.

 

"Tiểu Ngọc Ngọc, mau nói đi, mấy thứ này cậu kiếm đâu ra thế, đẹp quá đi mất." Lý Tiểu Huyên phấn khích ôm c.h.ặ.t cây trúc tím không buông.

 

"Mấy thứ này đều là nhà của T.ử Lưu Ly đấy." Cô giơ cổ tay lên.

 

Lý Tiểu Huyên và Cao Uyển Tình mở to mắt: "Ý cậu là T.ử Lưu Ly chui ra từ đây á? Cây trúc đẻ ra rắn được sao?"

 

Tô Ngọc gõ đầu cô nàng một cái: "Nghĩ gì thế, mấy thứ này chắc là vật cộng sinh với T.ử Lưu Ly, còn có hoa lan đằng kia và cá thủy tinh trong hồ nữa."

 

Họ nhìn theo, quả nhiên cách đó không xa có vài bụi lan màu tím cao quý ưu nhã, cành lá thon dài đung đưa trong gió. Vì lúc đầu mải nhìn trúc tím nên không phát hiện ra chúng.

 

"Oa, Tiểu Ngọc Ngọc tớ thấy cậu hạnh phúc quá đi mất, mấy thứ này mang ra ngoài đáng giá lắm đấy." Lý Tiểu Huyên nhìn cái này lại nhìn cái kia, cảm thấy mắt mình không đủ dùng.

 

Cao Uyển Tình nhíu mày: "Nhưng mà Tiểu Ngọc Nhi à, nếu bị người ta phát hiện ra những thứ này e là cậu sẽ gặp nguy hiểm đấy."

 

Nghe thấy thế, Lý Tiểu Huyên cũng lo lắng nhìn Tô Ngọc.

 

Tô Ngọc trong lòng ấm áp: "Yên tâm đi, những người đó cũng phải dám vào đã chứ. T.ử Lưu Ly không phải dạng vừa đâu, độc của nó lợi hại lắm, hơn nữa còn có anh Báo và đám Tiểu Nguyệt Nha nữa."

 

"Cũng phải ha, nhà cậu có nhiều động vật nguy hiểm thế này, ai mà dám vào."

 

"Này, cậu bảo cá thủy tinh là cái gì, mau đưa bọn tớ đi xem, nghe tên là biết không phải đồ thường rồi."

 

"Đấy, tự đi mà xem, nhưng phải chuẩn bị tâm lý nhé, lũ đó giỏi ngược đãi cẩu độc thân lắm." Cô nhìn hai người với vẻ mặt kỳ quái.

 

Các cô nghi hoặc nhìn cô, cái quỷ gì?

 

Hất cằm, cười đầy quỷ dị: "Tự đi mà xem đi."

 

Nhìn Tô Ngọc, lại kiễng chân nhìn hồ nước, cuối cùng lòng hiếu kỳ quá lớn, Lý Tiểu Huyên kéo Cao Uyển Tình đi qua.

 

Sau đó, họ hỗn loạn nhìn những con cá đẹp như thủy tinh bơi theo từng cặp trong hồ, có lúc cọ cọ vào nhau, thậm chí còn hôn nhau, ngay cả chơi đùa dưới lá sen cũng rõ ràng có thể thấy là một đôi hoặc một gia đình ba người.

 

Tô Ngọc đi tới vỗ vai các cô: "Có cảm tưởng gì không?"

 

Lý Tiểu Huyên quay đầu lại, giả vờ khóc huhu: "Tớ cảm thấy tớ về nhất định phải tìm bạn trai, không thì bị ngược c.h.ế.t mất. Nhà cậu sao chỗ nào cũng phát cẩu lương thế, người đã thế động vật cũng vậy." Cô nàng liếc nhìn hai người Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt tay trong tay không rời.