Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 48: Trăn vàng



Ánh nắng ban mai chiếu xuống mặt đất, sương mù cuộn trào như những tầng mây, những cây đào trong rừng như mọc trực tiếp trên đó.

 

"Sột soạt..." Tiếng bò sát phá vỡ sự yên tĩnh vốn có nơi đây. Sương mù dày đặc che khuất thân hình nó, chỉ biết nơi nó bò qua chim ch.óc bay toán loạn, tiếng đập cánh hoảng loạn, tiếng chim kêu ch.ói tai đ.á.n.h thức sinh vật trong núi rừng. Ngửi thấy hơi thở mạnh mẽ, lại là một trận bỏ chạy tán loạn.

 

"Xì ~" Theo chuyển động của nó, sương mù cuộn trào dữ dội hơn. Cho đến khi bò đến bức tường bao quanh nhà Tô Ngọc thì dừng lại.

 

Như cảm nhận được điều gì, T.ử Lưu Ly đang nghỉ ngơi trên cây trúc tím chợt mở mắt, trong mắt lóe lên tia sáng, rồi lại trở về vẻ bình tĩnh. Nhìn sâu vào phía ngoài tường, lưỡi rắn đỏ tươi thè ra: "Xì xì ~"

 

Như nhận được tín hiệu gì đó, một thân hình khổng lồ bò lên tường, lúc này mới nhìn rõ, đây lại là một con trăn vàng khổng lồ.

 

Anh Báo vểnh tai lên, mở mắt ngay lập tức, bộ lông đen vốn đang suôn mượt tức khắc dựng đứng, đuôi căng cứng, đôi mắt báo sắc bén nhìn chằm chằm vào tường viện.

 

Gia đình hồ ly nghe thấy tiếng động lạ thò đầu ra khỏi ổ, khi nhìn thấy trăn vàng thì lông toàn thân dựng ngược, móng vuốt sắc nhọn lộ ra trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, "Khừ khừ..." Chúng nhe răng, trong cổ họng phát ra âm thanh đe dọa.

 

Các con vật khác cũng bị đ.á.n.h thức, tụ tập lại đối đầu với con trăn vàng đã bò vào trong.

 

Trăn vàng khinh thường nhìn chúng một cái. Động vật ở đây nó chỉ sợ mỗi con rắn màu tím kia, ngoài ra còn có con mèo con ch.ó kỳ lạ kia nữa, nhưng chúng vẫn chưa lớn nên không đáng sợ.

 

"Xì xì..." [Tránh ra, ta không muốn đ.á.n.h nhau với các ngươi, các ngươi cũng không đ.á.n.h lại ta.]

 

"Gâu..." [Ngươi đến đây làm gì, không được làm hại sinh vật ở đây.] Anh Báo cảnh giác hỏi.

 

"Xì xì..." [Ta còn khinh thường làm hại chúng nó, ta đến vì thứ nước kia, hơn nữa...] Trăn vàng thè lưỡi rắn. [Con rắn tím kia đồng ý rồi.]

 

Anh Báo nhìn về phía rừng trúc tím, T.ử Lưu Ly chậm rãi trườn tới.

 

"Xì..." [Được, cái giá phải trả là ở lại đây bảo vệ chủ nhân nơi này.]

 

"Chí chí..." [Không được, nhỡ làm chị sợ thì sao?]

 

"Xì..." [Trên người chị có quá nhiều bảo bối, sớm muộn gì cũng rước họa vào thân, ít nhất con trăn này sức chiến đấu rất mạnh, thân hình này cũng có thể dọa lui một số kẻ có ý đồ xấu.] T.ử Lưu Ly bình tĩnh nói.

 

Các con vật khác đều im lặng. Quả thực, người như chị rất dễ gặp rắc rối, mà năng lực của chúng cũng có hạn. Nhìn con trăn lớn, tên này đúng là có thể dọa người ta c.h.ế.t khiếp.

 

Nghĩ thông suốt, chúng từ từ tản ra. Trăn vàng chậm rãi trườn xuống hồ, một số cá tôm bình thường trong hồ thấy nó bơi qua liền tản ra tứ phía, cá thủy tinh thì chẳng sợ nó, tiếp tục làm việc của mình.

 

Trăn vàng chìm xuống đáy nước, cuộn mình lại ngủ say. Anh Báo và đồng bọn nhìn nhau, rồi cũng ai về chỗ nấy ngủ tiếp. Chúng cũng chẳng sợ trăn vàng làm hại chị, dù sao chỉ cần là động vật đều sẽ thích hơi thở trên người chị, không kìm được muốn ở bên cạnh bảo vệ chị.

 

Sáng sớm tỉnh dậy, Tô Ngọc theo thói quen ra sân tản bộ. Vừa ra đến sân đã thấy đám Tiểu Nguyệt Nha ngồi đó, hình như đang đợi cô.

 

"Có chuyện gì thế? Sao đứa nào cũng ngồi đây vậy?"

 

"Chị ơi, trăn, trăn to lắm. Dọa c.h.ế.t bảo bảo rồi, chị không biết đâu, loài chim bọn em sợ rắn nhất đấy, lại còn to thế kia nữa, huhu... Tim em giờ vẫn đang đập thình thịch đây này, ôi... không được rồi, chị phải an ủi em chút đi, em cảm thấy tâm hồn bé bỏng của em chịu tổn thương to lớn..." Tiểu Thải bay lên vai Tô Ngọc, vừa khua tay múa chân vừa nói một tràng dài mà vẫn chưa vào chủ đề chính, khiến đám anh Báo nhìn mà muốn đ.á.n.h.

 

"Gâu..." "Chí chí." [Câm mồm!] Nghe mãi cũng mất kiên nhẫn, chúng đồng thanh gầm lên với nó.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Cạch..." Tiểu Thải nghẹn họng, lời muốn nói bị chúng chặn lại giữa chừng, khó chịu c.h.ế.t đi được.

 

"Các người làm gì thế, dọa c.h.ế.t điểu rồi. Các người cố ý đúng không, có phải sớm đã ngứa mắt tôi nên dọa tôi như thế, hóa ra các người ghét tôi đến thế, tôi làm sai cái gì, tại sao lại đối xử với tôi như vậy, huhu... Các người nói cho tôi biết, tôi sửa là được chứ gì..." Tiểu Thải làm bộ đau lòng muốn c.h.ế.t ôm lấy trái tim mình, cố nặn ra vài giọt nước mắt từ đôi mắt đậu xanh bé tí nhưng mãi không ra được. Nó dứt khoát dùng cánh che đầu, nghĩ bụng lần sau nhất định phải bôi ít nước lên cánh trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Anh Báo và đồng bọn nghiến răng. Mẹ kiếp, thứ này lại bắt đầu diễn rồi.

 

Tô Ngọc đỡ trán, thấy nó còn định nói tiếp, vội vàng túm lấy cái mỏ nhọn đang đóng mở liên tục của nó.

 

"Ư ư..."

 

"Không được nói nữa."

 

"Ư ư." Thấy nó gật đầu, Tô Ngọc mới thả nó ra.

 

"Tiểu Thải, em lại xem phim truyền hình gì rồi?"

 

Tiểu Thải chọc chọc hai cánh vào nhau: "Cũng... không có gì, chỉ... chỉ là phim truyền hình thôi mà."

 

"Lần sau cấm không được xem mấy cái đó nữa." Cô cảm thấy sâu sắc rằng việc nó xem TV là một mối nguy hại. Lần trước xem Tây Du Ký xong là cứ tóm được Tiểu Kim là gọi yêu hầu. Đương nhiên Tiểu Kim cũng thế, tưởng mình là Tề Thiên Đại Thánh thật, suốt ngày cầm cây gậy nhảy nhót lung tung, côn pháp đ.á.n.h Tiểu Thải thì luyện đến mức thượng thừa rồi.

 

"Rốt cuộc là chuyện gì, còn nữa, rắn gì cơ?"

 

"À... đúng đúng, rắn, sáng nay có con trăn to màu vàng cứt đến, ở trong hồ ấy."

 

Tô Ngọc nhíu mày. Tình huống gì thế này, sao lại có rắn chạy vào đây, hơn nữa nhìn bộ dạng trịnh trọng của đám anh Báo, e là không đơn giản như tưởng tượng.

 

Dù thế nào đi nữa, Tô Ngọc cũng quyết định đi xem thử. Dưới sự hộ tống của cả đám, cô đi đến bên hồ ngó xuống.

 

"Hít..." Cô vội vàng rụt đầu lùi lại mấy bước. Tuy chỉ liếc qua một cái nhưng kích thước khổng lồ kia khiến Tô Ngọc dù đã chuẩn bị tâm lý vẫn phải hít một hơi khí lạnh.

 

Trăn vàng biết Tô Ngọc đến, là động vật nó lập tức ngửi thấy sức hấp dẫn của Tô Ngọc đối với nó. Nó duỗi người trườn về phía bờ.

 

Tô Ngọc nhìn thân hình to lớn lướt về phía mình, tuy biết nó sẽ không làm hại mình nhưng cô vẫn sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u. Hết cách rồi, dù sao cô cũng là con gái mà, đối mặt với loài bò sát như trăn rắn khó tránh khỏi sợ hãi. Đương nhiên T.ử Lưu Ly là một ngoại lệ, có lẽ con gái nhìn thấy nó đa phần đều sẽ thích, bởi vì nó quá đẹp, quả thực là một tác phẩm nghệ thuật.

 

Trăn vàng từ từ quấn quanh Tô Ngọc một vòng, sau đó đặt đầu lên người cô. Nó không có động tác gì tiếp theo, định đợi cô bình tĩnh lại.

 

Tô Ngọc nhắm mắt trấn an bản thân, mở mắt nhìn con trăn lớn hiền lành trước mặt, đưa tay từ từ xoa đầu nó. Trăn vàng cũng nằm im, cứ thế lặng lẽ nhìn cô.

 

"Á..." Một tiếng hét ch.ói tai bất ngờ vang lên làm Tô Ngọc giật mình rụt tay lại, tim đập loạn xạ không kiểm soát.

 

Ngẩng đầu nhìn về phía phát ra tiếng hét, trăn vàng và cả đám động vật cũng đồng loạt nhìn sang. Chỉ thấy Cao Uyển Tình mở to mắt, mặt trắng bệch, đồng t.ử giãn ra, một tay che miệng, một tay chỉ vào con trăn vàng với vẻ mặt kinh hoàng.

 

"Mày... mày mau thả tao ra." Tô Ngọc giờ cũng chẳng quản được nhiều, vỗ vỗ thân mình trăn vàng bảo nó thả cô ra.

 

Trăn vàng nghe lời tránh ra. Tô Ngọc vừa thấy nó tránh ra liền chạy nhanh đến chỗ Cao Uyển Tình ôm lấy cô ấy: "Đừng sợ đừng sợ, nó không hại người đâu, chỉ là to xác đáng sợ chút thôi."

 

Một lúc lâu sau, Cao Uyển Tình mới hoàn hồn dưới sự an ủi của cô, nhìn Tô Ngọc, cô ấy đột nhiên ôm chầm lấy Tô Ngọc òa khóc nức nở: "Huhu... làm tớ sợ c.h.ế.t khiếp, tớ tưởng con trăn kia muốn ăn thịt cậu, cậu có biết thế nguy hiểm lắm không..."

 

Trong lòng Tô Ngọc ấm áp, không ngờ trong tình huống như vậy người cô ấy lo lắng lại là mình. Bàn tay vuốt ve lưng bạn: "Không sao đâu, những con vật này đều sẽ không làm hại tớ. Nó mới đến hôm nay, có thể sau này sẽ ở lại đây luôn."

 

"Nó..." Cao Uyển Tình nhìn về phía trăn vàng, vẫn không nhịn được run rẩy.

 

Hôm qua nhân phẩm bùng nổ viết được bốn chương, hôm nay đăng thêm một chương cho các tình yêu nhé, cảm ơn mọi người đã ủng hộ (>ω