Biết hôm nay có khách du lịch đến, các hộ gia đình đều nghe theo lời khuyên của Tô Ngọc, trổ tài nấu nướng. Một số nhà nấu ăn ngon đã chuẩn bị sẵn sàng mở quán ăn nhỏ. Mùi thơm nồng nàn của thức ăn lan tỏa trong không khí, khiến người ta nuốt nước miếng ừng ực. Những du khách chưa ăn sáng liền lần theo mùi hương tìm đến.
Những ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn được bao quanh bởi giàn hoa dây leo xinh đẹp. Trước sân nhà là những luống rau tươi non mơn mởn khiến người ta nhìn là thích. Bên cạnh hàng rào tre của vườn rau, mấy con gà mái già đang dẫn đàn con đi kiếm ăn. Những chú gà con lông vàng óng, mềm mại lon ton chạy theo gà mẹ, thỉnh thoảng có chú tụt lại phía sau liền kêu chiếp chiếp inh ỏi.
Các cô gái là những người thích nhất mấy sinh vật đáng yêu này, tụm năm tụm ba ghé vào hàng rào bàn tán. Thỉnh thoảng có vài chú gà con tò mò rời mẹ chạy đến chân hàng rào nghiêng đầu nhìn họ.
"Đáng yêu quá, gà con ơi, lại đây với chị nào." Một cô gái mặt tròn đáng yêu mắt sáng rực nhìn chú gà con đang tò mò nhìn mình, đưa tay qua khe hở của hàng rào tre.
Gà con nghiêng đầu, đ.á.n.h bạo tiến lên vài bước dùng cái mỏ nhọn mổ nhẹ vào ngón tay cô gái mấy cái. Cô bé cẩn thận dùng một ngón tay vuốt ve cái đầu nhỏ xù lông của nó. Gà con cũng không sợ, thậm chí cảm thấy thoải mái còn cọ cọ vào tay cô.
Các cô gái khác thấy thế cũng bắt chước làm theo. Tiếc là gà con chạy lại chỉ có vài con, có người thông minh xin chủ nhà mấy lá rau cải dụ dỗ, quả nhiên dụ được một ít, những người khác cũng học theo.
Bữa sáng không có quá nhiều dầu mỡ, chủ yếu là cháo rau xanh, dưa muối các nhà tự làm, còn có rất nhiều bánh bao, sủi cảo... Tóm lại món nào cũng ngon tuyệt cú mèo.
"Ngon quá, tươi quá đi mất. Cô ơi, cô làm thế nào vậy ạ? Tay nghề cô khéo quá." Ngải Vũ nhai nhồm nhoàm cái bánh bao. Bánh còn rất nóng nhưng cô không cưỡng lại được sự cám dỗ, chưa nguội hẳn đã nhét vào miệng, hết cách rồi, thơm quá mà.
"Có gì đâu, người ở đây đa số đều biết làm cả. Chủ yếu là do nhân bánh ngon thôi. Không phải cô khoác lác đâu, rau củ ở đây đều là thuần thiên nhiên đấy, đến cả ông chủ lớn trên thành phố cũng về thôn chúng tôi mua rau cơ mà." Người phụ nữ không giấu được vẻ vui mừng trên mặt, cũng không quên quảng cáo rau củ nhà mình.
"Vâng ạ, cháu cũng thấy ngon lắm, nhất là rau này. Cô ơi đây là rau mới hái đúng không ạ? Cháu chưa bao giờ được ăn rau ngon thế này." Hạ Tiểu Mễ ngậm miếng sủi cảo, tay quạt liên tục bên miệng để xua bớt hơi nóng.
"Chẳng mới hái thì sao, ngay trong vườn đấy, tươi roi rói. Các cháu thích thì ăn nhiều vào nhé." Người phụ nữ cười ha hả nhìn các cô gái.
"Vâng ạ. Cô ơi rau nhà cô có bán không? Cháu muốn mua ít về biếu ông nội cháu, rau ngon thế này không mua về thì tiếc quá." Bạch Nhu Nhu không như hai cô bạn kia bưng lên là ăn ngay. Tuy cô cũng rất thèm, nhưng sự giáo d.ụ.c của gia đình khiến cô phải giữ ý tứ hơn một chút, dù vậy cũng không nhịn được mà đưa lên miệng thổi cho sủi cảo nguội nhanh hơn.
"Sao lại không bán chứ, các cháu muốn mua thì lát nữa tự vào vườn chọn, thích cây nào hái cây nấy." Bưng xửng bánh bao vừa hấp xong sang bàn khác, nghe Bạch Nhu Nhu hỏi, bà chủ quán vui vẻ trả lời ngay.
"Thế thì tốt quá, lát nữa bọn cháu quay lại tìm cô nhé."
"Được thôi."
Bất cứ ai ăn sáng ở đây đều khen ngợi rau dưa hết lời, rất nhiều người định lúc về sẽ mua một ít mang theo.
"Ơ, cái gì kia?" Vương Hoa vỗ vai Hách Vĩ đang cắm cúi ăn, trợn tròn mắt nhìn ra cửa.
"Cái gì thế!" Hách Vĩ ngẩng đầu lên vẻ mất kiên nhẫn, có biết làm phiền người khác ăn cơm là hành động rất bất lịch sự không hả?
"Kia kia kìa..." Vương Hoa chỉ tay ra ngoài đầy kích động. Hách Vĩ nhìn theo: "Vãi chưởng, khỉ à?"
Đó đúng là một con khỉ, nhưng trên lưng nó đeo một cái giỏ tre cao gần bằng người nó, đan bằng mây xanh, nhìn khá tinh xảo. Trong giỏ đựng một ít trái cây dại. Nó nhảy nhót cõng cái giỏ, bình tĩnh đi vào quán dưới ánh mắt kinh ngạc của mấy người trong phòng, thỉnh thoảng nghiêng đầu quan sát họ, dường như đang thắc mắc sao lại có thêm nhiều người thế này.
"Là khỉ thật kìa, á, nó đi vào rồi." Một chàng trai trẻ kêu lên đầy phấn khích.
"Gan nó to thật đấy, thế mà không sợ người."
"Khỉ con, lại đây nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Này, nhìn kìa nhìn kìa, nó đang nhìn chúng ta đấy." Một cô gái nắm tay bạn trai hét lên.
"Thấy rồi thấy rồi." Bạn trai cô vội đáp, thử cử động cổ tay bị bạn gái nắm c.h.ặ.t, thầm nghĩ chắc chắn chỗ đó lại đỏ lựng lên rồi.
"Bố ơi, Tôn Ngộ Không!" Một bé gái mở to đôi mắt tròn xoe, thấy khỉ con đi vào liền nở nụ cười hớn hở.
Thím Ngô nghe thấy tiếng động bên ngoài liền từ bếp đi ra, thấy hóa ra là khỉ con lại mang trái cây đến đổi đồ, liền gọi vọng vào trong: "Tiểu Phỉ, nhanh lên con, khỉ con lại đến đổi đồ này, con lấy mấy cái bánh bao và cà chua ra đây."
"Con biết rồi ạ." Tô Phỉ Nhi đặt bát xuống, vui vẻ nhận lấy bánh bao từ tay bố, lại lấy từ giỏ rau mấy quả cà chua vừa to vừa đỏ, cầm không hết mới thôi rồi vừa đi vừa hát nghêu ngao ra ngoài.
Khỉ con thấy cô bé đi ra cũng không để ý đến những người lạ kia nữa, kêu chí ch.óe chạy đến bên cạnh cô bé, tự giác tháo giỏ tre xuống, nhặt những quả dại tươi ngon bên trong ra, rồi nhìn Tô Phỉ Nhi đầy mong chờ.
Tô Phỉ Nhi bỏ cà chua vào cái giỏ tre trống không của nó, lại đưa hộp đựng ba cái bánh bao cải thảo nóng hổi cho nó, rồi ôm chầm lấy nó: "Khỉ con, chỗ này đủ cho em ăn hôm nay rồi đấy, ăn xong nhớ đến tìm bọn chị chơi nhé."
"Chí chí." Khỉ con ôm lại cô bé, tiện thể vỗ vỗ lưng cô bé, sau đó thong thả đi ra ngoài trong sự ngỡ ngàng của đám đông.
Một cô gái khoảng mười sáu mười bảy tuổi kéo Tô Phỉ Nhi đang ôm đống quả dại định vào bếp lại, hỏi đầy mong đợi: "Em gái ơi, con khỉ kia là nhà em nuôi à?"
Tô Phỉ Nhi lắc đầu, trả lời bằng giọng non nớt: "Không phải đâu chị, khỉ con ở trong núi đấy ạ."
"Trong núi á? Thế mà nó không sợ người sao?" Lại một giọng nói ngạc nhiên xen vào.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Không sợ đâu ạ, khỉ con ngoan lắm, hay lấy quả dại đổi đồ ăn ngon. Các chị có ăn không ạ?" Tô Phỉ Nhi đưa đống quả ra, đếm số người rồi đếm số quả, nhíu mày: "Nhưng mà hình như không đủ chia, làm sao bây giờ?"
"Không cần đâu, không cần đâu, bọn chị không ăn, em cứ giữ lấy mà ăn." Cô gái xua tay lia lịa tỏ ý từ chối, sau đó lại thăm dò hỏi: "Ở đây có nhiều khỉ không em? Có thể tiếp xúc gần gũi với chúng nó không?"
Tô Phỉ Nhi c.ắ.n ngón tay, trong mắt lóe lên tia tinh quái: "Được ạ, khỉ con ngoan lắm. Lúc ăn cơm trưa bầy khỉ sẽ xuống núi đổi quả, nếu các anh chị muốn ôm chúng nó thì phải dùng đồ ăn để đổi nhé. Chúng nó thích ăn cà chua nhất, chính là loại em vừa đưa cho nó ấy, còn cả bánh bao rau, bánh gạo nếp ngọt ngào nữa."
Mắt mọi người sáng lên, xúm lại hỏi Tô Phỉ Nhi xem mua mấy thứ đó ở đâu.
"Nhà em có đấy ạ, các anh chị có muốn mua không, em bảo mẹ bán cho các anh chị." Tô Phỉ Nhi nghe thấy có người hỏi chỗ bán liền vui vẻ trả lời ngay.
"Muốn muốn muốn, cho chị ba quả cà chua và ba cái bánh bao rau."
"Cả anh nữa, anh cũng muốn."
"Bố ơi con muốn khỉ." Mấy đứa bé được bế trên tay cũng biết phải mua đồ mới được gặp khỉ, nhao nhao đòi bố mua.
Các ông bố biết làm sao bây giờ, để con vui thì đương nhiên là mua rồi.
Thế là cà chua và bánh bao rau nhà Tô Phỉ Nhi lập tức trở thành mặt hàng bán chạy. Thím Ngô cười tít mắt, vội gọi Tô Phỉ Nhi và chồng ra vườn hái cà chua, còn bà thì nhanh tay lẹ mắt bắt đầu gói bánh bao.
Hôm nay mình đăng thêm một chương nữa nhé O(∩_∩)O.