Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 5:



"Ngọc Ngọc!" Mục Khải Nguyệt vừa thay quần áo xong liền chạy ùa vào bếp.

 

Tô Ngọc ngắm nghía Mục Khải Nguyệt một lượt, gật đầu hài lòng. Ừm, không tệ, dáng người cậu nhóc này rất đẹp, cho dù mặc bộ quần áo quê mùa này cũng không hề làm giảm đi nhan sắc của cậu.

 

Thực ra quần áo của chú Ba đối với Mục Khải Nguyệt hơi chật một chút, kiểu dáng cũng là loại thường thấy ở nông thôn, giặt nhiều đến mức hơi bạc màu, nhưng có mặc còn hơn không.

 

"Anh ngoan ngoãn đi chơi với Tiểu Nguyệt Nha đi, đợi một lát nữa cơm nước xong xuôi chúng ta sẽ qua nhà anh." Tô Ngọc cảm thấy sự kiên nhẫn của mình dành cho Mục Khải Nguyệt vượt xa sức tưởng tượng của bản thân.

 

"Dạ, vậy Ngọc Ngọc nhanh lên nhé." Mục Khải Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu.

 

"Đi đi, đi đi. Tiểu Nguyệt Nha, em chơi với Thỏ Trắng Nhỏ đi." Tô Ngọc giữ lại Tiểu Nguyệt Nha đang chạy loạn trong bếp, vỗ vỗ vào đầu nó.

 

"Gâu." Nghe Tô Ngọc dặn dò, Tiểu Nguyệt Nha đi về phía Mục Khải Nguyệt.

 

"Chó trắng lớn, chơi nào." Mục Khải Nguyệt bắt chước dáng vẻ của Tô Ngọc vỗ vỗ đầu Tiểu Nguyệt Nha.

 

"Gâu." Nó tránh tay Mục Khải Nguyệt, đi thẳng về phía trước, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ nhìn cậu. Hừ, đầu của bổn cẩu mà anh muốn vỗ là vỗ sao?

 

Mục Khải Nguyệt tưởng Tiểu Nguyệt Nha đang chơi với mình nên cũng đuổi theo: "Chó trắng lớn, đợi Nguyệt Nguyệt với."

 

Nhìn sự tương tác giữa một người một ch.ó, trong mắt Tô Ngọc tràn ngập ý cười.

 

"Con bé này, sao thím có cảm giác cháu đang nuôi hai đứa trẻ con thế nhỉ?" Thím Ba cảm thấy thái độ của Tô Ngọc đối với Mục Khải Nguyệt và Tiểu Nguyệt Nha có một sự ấm áp khó tả.

 

Tô Ngọc chỉ cười không nói: "Thím Ba, chú Ba đi đâu rồi ạ?"

 

"À, ông ấy hả, thím nói với ông ấy chuyện của cháu rồi, giờ ông ấy đi lo liệu việc đó đây. Rau dưa các thứ thì dễ tìm, nhưng lợn thì mọi người đều nuôi để ăn Tết, không dễ tìm đâu."

 

"Cứ xem tình hình thế nào đã ạ, nếu không có thì dùng thịt khác thay thế cũng được, chỉ là phiền hai bác quá."

 

"Phiền gì chứ, chú Ba cháu nếu chút việc nhỏ này cũng làm không xong thì còn làm trưởng thôn thế nào được."

 

"Vậy thím Ba, chiều nay lúc làm cỗ, thím giúp cháu tìm mấy thím biết nấu ăn sang giúp nhé."

 

"Yên tâm đi, việc này cứ giao cho thím."

 

...

 

Sau một hồi bận rộn, Tô Ngọc đóng gói phần thức ăn định mang sang nhà Mục Khải Nguyệt, quay người lại nhìn thím Ba.

 

"Vậy cháu mang thức ăn đi đây ạ."

 

"Đi đi, vốn còn định bảo cháu ở lại đây ăn luôn." Thím Ba xua tay.

 

Tô Ngọc xách đồ đi ra khỏi bếp: "Ăn ở đâu chẳng giống nhau ạ, dù sao cũng cùng một loại thức ăn mà."

 

Quay người thấy Mục Khải Nguyệt đang đuổi theo Tiểu Nguyệt Nha chơi đùa: "Thỏ Trắng Nhỏ, Tiểu Nguyệt Nha, chúng ta đi thôi."

 

Hai kẻ đang rượt đuổi nghe thấy tiếng gọi của Tô Ngọc thì mắt cùng sáng lên, đồng loạt chạy tới. Tiểu Nguyệt Nha bốn chân nên chạy nhanh hơn một chút, nhưng bước chân Mục Khải Nguyệt cũng không chậm.

 

"Ngọc Ngọc." Mục Khải Nguyệt chạy tới liền nắm lấy tay Tô Ngọc, thấy hai tay cô đều xách đồ, cậu liền giành lấy đồ ở một bên tay cô.

 

"Gâu gâu." Tiểu Nguyệt Nha vui vẻ chạy vòng quanh hai người.

 

"Thím Ba, vậy chúng cháu đi nhé."

 

"Chào thím ạ."

 

"Gâu ~"

 

"Đi đi." Thím Ba buồn cười nhìn màn chào hỏi nhịp nhàng của bọn họ.

 

"Bà ơi, Nguyệt Nguyệt về rồi." Sắp đến nhà bà Tôn, Mục Khải Nguyệt mới buông tay Tô Ngọc ra, chạy vội vào trong nhà.

 

"Này? Anh đi chậm thôi." Tô Ngọc lắc đầu, đúng là một đứa trẻ to xác.

 

"Về rồi đấy à." Tôn Thục Phương nghe thấy giọng Mục Khải Nguyệt, cố sức muốn ngồi dậy từ trên giường.

 

Mục Khải Nguyệt đặt thức ăn xuống liền thấy bà mình muốn dậy, cậu vội chạy tới ấn bà xuống: "Bà không dậy, đau."

 

"Đứa trẻ ngoan, bà không sao." Tôn Thục Phương nhìn Mục Khải Nguyệt đầy vẻ từ ái.

 

Tô Ngọc đi vào đặt đồ trong tay lên bàn, đi đến bên giường bà Tôn ngồi xuống: "Bà Tôn, bà thấy đỡ hơn chút nào chưa ạ?"

 

Tôn Thục Phương nhìn một cô gái xinh đẹp đi về phía mình, còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe cô hỏi thăm: "À, cháu gái, cháu là con cái nhà ai?"

 

"Bà Tôn, cháu là Tô Ngọc, bà còn nhớ cháu không ạ?"

 

"Tô Ngọc, Tô... À, cháu là cái Ngọc, ôi chao già rồi, trí nhớ kém quá. Cái Ngọc đã lớn thế này rồi sao, giờ chắc cũng mười chín tuổi rồi nhỉ? Năm đó lúc đi mới có mấy tuổi đầu, giờ đã lớn tướng thế này." Tôn Thục Phương hiền từ xoa đầu Tô Ngọc.

 

"Vâng ạ, bà Tôn, bà đói rồi đúng không, chúng ta ăn cơm trước nhé." Tô Ngọc đỡ bà Tôn ngồi dậy.

 

"Ừ, được, được... Cháu ngoan quá." Bà đã già rồi, nhìn thấy cô bé hiểu chuyện năm nào giờ đã lớn khôn thế này cũng thấy rất vui.

 

Tô Ngọc bưng bát cháo đã nấu ở nhà thím Ba ra. Người già, lại đang ốm, ăn thức ăn lỏng mới dễ tiêu hóa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Bà ơi, đây là cháo cháu nấu, bà nếm thử xem." Cô dùng thìa khuấy nhẹ trong bát, múc một thìa thổi cho nguội bớt rồi đưa tới.

 

"Ừ, ngon... ngon lắm cháu gái."

 

"Thỏ Trắng Nhỏ, anh đi ăn cơm trước đi."

 

"Ngọc Ngọc, cùng ăn." Mục Khải Nguyệt vui vẻ nhìn Tô Ngọc bón cho bà ăn.

 

"Được rồi, chúng ta cho bà ăn xong đã."

 

"Dạ." Mục Khải Nguyệt bê hai chiếc ghế con lại, một chiếc để cho Tô Ngọc ngồi, chính mình cũng ngồi một bên chống cằm nghiêng đầu, nhìn Tô Ngọc rồi lại nhìn bà Tôn, đôi mắt cong cong như trăng non.

 

Tiểu Nguyệt Nha cũng ngoan ngoãn nằm bên cạnh, chỉ có đôi mắt là cứ ngước lên nhìn bà Tôn trên giường, lông mày nhướng lên nhướng xuống.

 

Cho bà Tôn ăn xong, hai người mới lên bàn ăn cơm. Mục Khải Nguyệt lùa từng miếng cơm lớn, ăn với vẻ mặt đầy hạnh phúc.

 

"Ngọc Ngọc, ăn đi." Trong bát Tô Ngọc đột nhiên xuất hiện một miếng cá đã được nhặt sạch xương.

 

Tô Ngọc nhìn khuôn mặt cười ngây ngô của cậu, bản thân cũng không nhịn được mà bật cười. Vừa rồi thấy cậu vẻ mặt nghiêm túc nhặt xương cá, không ngờ là để cho cô ăn. Tên ngốc này, sao ngốc mà lại ấm áp thế này chứ.

 

"Anh cũng ăn đi." Có qua có lại, Tô Ngọc cũng gắp một miếng cá không xương cho cậu.

 

"Ngọc Ngọc thật tốt." Mục Khải Nguyệt há miệng "ngoàm" một cái ăn luôn miếng cá, chỉ là nhai trong miệng hồi lâu cũng không thấy nuốt xuống.

 

"Sao thế?"

 

"Ăn xong là hết mất." Cuối cùng cậu vẫn luyến tiếc nuốt xuống, ánh mắt vẫn nhìn chăm chăm vào Tô Ngọc.

 

"Tự ăn đi." Tô Ngọc trừng mắt nhìn cậu.

 

"Dạ." Mục Khải Nguyệt thất vọng cúi đầu, cảm thấy cơm cũng chẳng còn thơm nữa. Miếng thịt vừa rồi Ngọc Ngọc gắp cho hắn đáng lẽ phải để đến cuối cùng mới ăn.

 

Trước mắt đột nhiên xuất hiện một đũa rau xanh, cậu lập tức tỉnh táo lại, mắt sáng rực nhìn Tô Ngọc.

 

"Ngọc Ngọc thật tốt."

 

"Ăn cơm đi." Tô Ngọc gõ nhẹ đũa lên đầu cậu.

 

Mục Khải Nguyệt sờ sờ chỗ trán bị gõ cười hì hì, vui vẻ lùa cơm.

 

Ăn cơm xong, Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt ngồi bên cạnh bà Tôn trò chuyện với bà.

 

"Ngọc à, bà nội cháu đâu?" Tôn Thục Phương đột nhiên hỏi.

 

"Bà nội cháu mất lúc cháu sắp tốt nghiệp rồi ạ." Nghĩ đến bà nội, tuy thời gian đã qua lâu nhưng cô vẫn rất đau lòng.

 

"Chuyện này... Ngọc à, cháu cũng đừng quá đau lòng. Dù sao thì bà nội cháu nuôi cháu lớn khôn thế này, tâm nguyện của bà ấy chắc cũng đã hoàn thành rồi. Đi sang thế giới bên kia là được đoàn tụ với bố mẹ cháu, chỉ khổ cho thân cháu thôi. Haizz, e là bà già này cũng sắp đi tìm bà nội cháu rồi."

 

Nghĩ đến sức khỏe của mình, Tôn Thục Phương biết mình sống chẳng còn được bao lâu. Bà đi thì không sao, chỉ không biết đứa trẻ Mục Khải Nguyệt này phải làm thế nào.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Bà Tôn bà nói gì lạ thế, còn sớm mà. Lần này cháu về là muốn mang tro cốt bà nội về táng ở quê nhà, như vậy chắc bà sẽ vui lắm."

 

"Đúng là nên như vậy, người già rồi ai cũng nhớ về quê cha đất tổ cả."

 

"Vâng, trước đây bà nội cũng hay nhắc mãi ạ."

 

"Cháu mới về chắc còn nhiều việc phải lo lắm, mau đi làm đi, đừng ở đây lãng phí thời gian với bà già này nữa."

 

Bà Tôn biết Tô Ngọc mới về, chắc chắn còn phải lo chuyện an táng và dọn dẹp nhà cửa, sao có thể ở đây mãi được.

 

"Sao lại là lãng phí thời gian chứ ạ? Nhưng hiện tại cháu đúng là có chút việc, vậy bà Tôn ơi, cháu về lo việc nhà xong rồi lại sang chơi với bà nhé."

 

Cảm giác Tô Ngọc dành cho bà Tôn cũng giống như bà nội mình vậy. Người bà này hồi cô còn nhỏ đã giúp đỡ gia đình cô không ít, hồi bé cô cũng rất thích quấn quýt bên bà.

 

"Ừ, đi làm việc đi."

 

"Thỏ Trắng Nhỏ, anh ở nhà với bà nhé, đợi tôi xong việc sẽ lại sang tìm anh."

 

Nhìn Mục Khải Nguyệt dùng đôi mắt to trong veo nhìn mình chằm chằm, dáng vẻ đáng yêu đó khiến Tô Ngọc cảm thấy tay lại ngứa ngáy, muốn xoa cái đầu to của cậu quá thì phải làm sao?

 

Mục Khải Nguyệt nhìn bà, lại nhìn Ngọc Ngọc, rất muốn đi theo Ngọc Ngọc, nhưng lại phải chăm sóc bà. Cuối cùng rối rắm một hồi, cậu quyết định chăm sóc bà trước, Ngọc Ngọc nói sẽ sang tìm cậu mà.

 

Đầu cậu rũ xuống, ỉu xìu trả lời một tiếng: "Dạ."

 

Tô Ngọc nín cười, thật sự không nhịn được, cô vươn tay xoa xoa mái tóc xù của Mục Khải Nguyệt.

 

Cảm nhận được bàn tay trên đầu mình, Mục Khải Nguyệt thoải mái nheo mắt lại. Ngọc Ngọc đối với mình thật tốt.

 

Bà Tôn ở bên cạnh hiền từ nhìn hai đứa trẻ, cũng không nói gì.

 

Nghĩ đến bà Tôn vẫn còn ở bên cạnh, Tô Ngọc ngượng ngùng rụt tay về, khô khan nói: "Vậy cháu... về trước đây ạ."

 

"Ngọc Ngọc nhớ sang tìm tôi nhé." Mục Khải Nguyệt mắt trông mong nhìn Tô Ngọc.

 

"Tôi nhớ rồi, anh cứ ở đây đợi, ngoan nhé." Tô Ngọc buồn cười nhìn Mục Khải Nguyệt một cái.