Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 6: Không gian



Tô Ngọc về đến nhà, dọn dẹp trong ngoài một lượt. Không lâu sau thím Ba dẫn theo một số phụ nữ trong thôn tới.

 

"Thím Ba, các cô các thím, mọi người đến rồi ạ, mau vào nhà ngồi." Tô Ngọc vội vàng mời họ vào, sau đó đi rót trà.

 

"Ngọc à, cháu không cần vội, bọn thím đến để giúp đỡ chứ không phải đến làm khách. Chú Ba cháu xem được một con lợn ở nhà thím Ngô cuối thôn, họ sợ ở đây cháu lo liệu không xuể nên định làm thịt ở bên đó rồi mới mang sang đây."

 

"Vậy tốt quá ạ, để cháu làm xong mấy việc này rồi tính toán sổ sách với mọi người."

 

"Được, đợi chú Ba cháu sang rồi bàn bạc với ông ấy."

 

Từ sau bữa sáng, cả thôn gần như đều đến giúp đỡ. Phụ nữ thì ở bếp sau nấu nướng chuyện trò, đàn ông thì g.i.ế.c lợn chẻ củi, trẻ con chạy nhảy giữa người lớn, tụ tập lại chơi trò chơi.

 

Ở nông thôn hầu như đều vậy, một nhà có việc là cả thôn giúp đỡ, không khí vô cùng hòa thuận vui vẻ.

 

Ăn cơm xong, Tô Ngọc ôm tro cốt bà nội cùng người trong thôn đi xuống nơi an táng ông nội và bố mẹ cô. Ở đó, mọi người đã đào sẵn một cái huyệt bên cạnh mộ ông nội, bên trong có một cỗ quan tài nhỏ màu đen.

 

Tô Ngọc rơi nước mắt, quỳ bên huyệt mộ, nhẹ nhàng vuốt ve hũ tro cốt: "Bà nội, chắc bà nhớ ông nội và bố mẹ lắm nhỉ, cháu gái để mọi người được ở bên nhau nhé."

 

Dưới sự chứng kiến lặng lẽ của dân làng, đôi tay Tô Ngọc run rẩy đặt tro cốt bà nội vào quan tài, sau đó dân làng tự giác tiến lên lấp đất lại.

 

Nhìn quan tài dần bị lấp kín, Tô Ngọc cuối cùng cũng suy sụp òa khóc: "Bà nội, bà nội..." Tô Ngọc khóc lóc muốn lao tới.

 

Mấy thím phía sau vội vàng ôm lấy cô: "Cháu gái ngoan, bà nội cháu không muốn nhìn thấy cháu thế này đâu, đừng đau lòng nữa."

 

Một số bà thím đa cảm nhìn bộ dạng Tô Ngọc cũng lén gạt nước mắt bên cạnh.

 

Sau khi chôn cất bà xong, Tô Ngọc quỳ trước mộ, nghĩ đến những năm tháng bà nội vất vả, bà nhẫn nhịn vì cô, bà phải khúm núm cầu xin người ta vì cô...

 

Tô Ngọc nghĩ đến những điều đó càng thêm đau lòng, cô dập đầu thật mạnh trước mộ bà, trán chảy m.á.u nhưng Tô Ngọc lại chẳng hề cảm thấy đau.

 

Người phía sau nhìn không đành lòng, vội vàng tiến lên kéo cô lại. Tiểu Nguyệt Nha ở bên cạnh kêu ư ử, nhìn chủ nhân đau lòng như vậy, nó cũng không chịu nổi.

 

Mọi người khuyên không được, đúng lúc này một bóng dáng cao lớn lao tới ôm lấy Tô Ngọc, bàn tay to che lên trán cô: "Ngọc Ngọc ngoan, không khóc, đau lắm, Nguyệt Nguyệt thổi cho hết đau nhé."

 

Hắn nâng mặt Tô Ngọc lên, nhẹ nhàng thổi khí vào trán cô, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

 

Tô Ngọc nhìn sự an ủi ngây ngô của tên to xác này lại càng thêm tủi thân, tùy tiện dùng tay lau mặt rồi gục vào người Mục Khải Nguyệt khóc lớn.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Không ai để ý, nước mắt của Tô Ngọc hòa cùng m.á.u dính vào chiếc vòng tay trên cổ tay đang lau nước mắt kia. Chiếc vòng trong suốt lóe lên ánh sáng mờ nhạt, chỉ một thoáng liền biến mất, đồng thời biến mất còn có cả vệt m.á.u hòa nước mắt trên đó.

 

Mục Khải Nguyệt bị Tô Ngọc làm cho chân tay luống cuống, ôm cô vỗ nhẹ vào lưng giống như hồi nhỏ bà nội dỗ hắn, miệng không ngừng nói: "Ngoan, không khóc" và những lời tương tự.

 

Đợi Tô Ngọc khóc mệt, mọi người mới đưa cô về nhà. Thím Ba lau rửa sơ qua cho cô rồi đưa cô lên giường nghỉ ngơi.

 

Tô Ngọc thực sự quá mệt mỏi, vừa lên giường không lâu liền ngủ thiếp đi. Mục Khải Nguyệt ngồi xổm bên mép giường lặng lẽ nhìn Tô Ngọc.

 

"Khải Nguyệt, chúng ta ra ngoài trước đi, để cái Ngọc nghỉ ngơi cho khỏe." Thím Ba nhìn bộ dạng này của Mục Khải Nguyệt, chẳng lẽ định canh ở đây mãi sao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Nhưng mà, cháu muốn ở cạnh Ngọc Ngọc." Mục Khải Nguyệt tủi thân, cậu muốn cứ nhìn Ngọc Ngọc như thế này. Vừa rồi Ngọc Ngọc đau lòng lắm, cậu nhìn cũng thấy đau lòng theo.

 

"Ngoan nào, giờ cái Ngọc ngủ rồi, chúng ta đừng làm phiền, nếu không nó sẽ ngủ không ngon đâu."

 

"Thật ạ?" Cậu không muốn Ngọc Ngọc ngủ không ngon.

 

"Thật." Thím Ba bất lực.

 

"Thôi được rồi." Mục Khải Nguyệt luyến tiếc, lê từng bước chậm chạp.

 

Thím Ba cạn lời nhìn Mục Khải Nguyệt, cuối cùng không nhịn nổi nữa kéo tay cậu lôi ra ngoài. Đứa trẻ này, trước kia sao không phát hiện ra nó dính người thế nhỉ.

 

Mục Khải Nguyệt nhìn Tô Ngọc ngày càng xa mà ánh mắt u oán, bĩu môi, tủi thân nhìn thím Ba.

 

Thím Ba trực tiếp làm lơ ánh mắt của Mục Khải Nguyệt, kéo cậu đi thẳng.

 

Về phần Tô Ngọc, cô cũng không biết chuyện xảy ra bên ngoài. Cô vừa ngủ liền cảm thấy mình đi đến một nơi xa lạ. Nơi này rất yên tĩnh, có một căn nhà gỗ nhỏ, trước nhà là một mảnh đất hoang vu, bên cạnh nhà có một dòng sông nhỏ không biết chảy về đâu, phía xa là trập trùng núi non.

 

Tô Ngọc mơ màng đứng trước nhà gỗ: "Mình không phải đang ngủ sao? Đây là đâu?"

 

Cô nghi hoặc nhìn xung quanh: "Này, có ai không?"

 

Tô Ngọc hét lớn bốn phía, không có ai trả lời, chỉ có tiếng vang vọng của chính mình vọng lại. Sự yên tĩnh tứ bề khiến Tô Ngọc nổi da gà, cô xoa xoa cánh tay.

 

Lấy hết can đảm đi về phía nhà gỗ, Tô Ngọc thử đẩy cửa, cuối cùng c.ắ.n răng, nhắm mắt đẩy cửa bước vào.

 

Tô Ngọc cẩn thận đi vào, bài trí bên trong rất đơn giản: một cái bàn, hai cái ghế, trên bàn có bộ ấm chén. Bên trong còn có một cái tủ, Tô Ngọc tiến lại xem thử, hình như là một số hạt giống, một ít gạo và rau dưa thì Tô Ngọc nhận ra, nhưng mấy cái tên như Ngọc Linh Quả, Thất Sắc Liên, Bạch Tinh Lan, Hỏa Vân Quả... thì Tô Ngọc nghe cũng chưa từng nghe qua.

 

Xem không hiểu nên Tô Ngọc cũng không rối rắm, cô đẩy một cánh cửa khác trong phòng ra. Bên trong là một phòng ngủ rất cổ điển, giống khuê phòng của các tiểu thư trong phim truyền hình. Bên giường có một tủ quần áo, Tô Ngọc mở ra, bên trong là một số bộ cổ trang nữ.

 

Nhìn đến đây, Tô Ngọc có chút sợ hãi. Không phải cô gặp ma đấy chứ? Đừng mà, cô sợ nhất là cái này. Hic ~

 

Tô Ngọc cảm thấy ớn lạnh, xoa xoa hai tay, cô vội vàng chạy ra ngoài.

 

"Mẹ ơi, mình đến cái chỗ khỉ ho cò gáy nào thế này, bà nội ơi, bà phù hộ cho cháu mau mau trở về đi." Tô Ngọc chắp hai tay cầu khẩn, nhắm mắt lẩm bẩm trong miệng.

 

Một lát sau cô hé một mắt ra, cô đã trở về phòng mình. Nhìn mọi thứ quen thuộc trước mắt, cô nằm vật ra giường vỗ n.g.ự.c, bình ổn lại sự hoảng loạn bất an trong lòng: "Phù, may quá chỉ là mơ."

 

Thấy trong phòng hơi tối, Tô Ngọc bật đèn điện, xuống giường uống miếng nước, sau đó tắt đèn định ngủ tiếp. Vừa tắt đèn xong, đột nhiên chiếc vòng trên tay Tô Ngọc phát ra ánh sáng ch.ói lòa, sau đó cả người cô biến mất khỏi giường.

 

Mở mắt ra, Tô Ngọc lại nhìn thấy nơi cô vừa thấy trong mơ. Cô hoảng hốt một chút, nhưng lần này rất nhanh bình tĩnh lại. Nhớ tới ánh sáng phát ra từ chiếc vòng vừa rồi, Tô Ngọc chợt nghĩ đến một khả năng —— không gian tùy thân.

 

Tô Ngọc từng đọc một số tiểu thuyết về không gian, nên liên tưởng ngay đến điều này. Nếu thật sự là như vậy thì...

 

Tô Ngọc nhìn chiếc vòng ngọc trong suốt trên tay, trong lòng thầm nghĩ "ra ngoài", sau đó cả người lại trở về trong phòng.